Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu » Di tích lịch sử họ Phùng

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Thêm một tư liệu về cụ Trạng Bùng

Thứ bảy - 25/08/2012 07:58

 

THÊM MỘT TƯ LIỆU VỀ CỤ TRẠNG BÙNG

 

Phùng Khắc Đăng

 

Trong chuyến vào Thanh Hóa, tôi gặp được anh Phùng Quang Nghênh-giám đốc công ty Đức Minh. Là một giám đốc nhưng anh lại nói nhiều chuyện liên quan đến lịch sử.

Tôi hỏi anh: Vậy anh có biết gì ông Phùng Hưng và ông Phùng Khắc Khoan hay không?

Có chứ, giám đốc Nghênh nói vậy. Rồi anh còn kể cho tôi nghe nhiều về chuyện xưa và dẫn tôi đến gặp Đại tá công an Lưu Thiện Minh. Anh em tuy lần đầu mới gặp nhưng như đã quen lâu. Qua tâm sự tôi được biết giữa dòng Lưu Thiện-Thanh Hóa có mối quan tâm đến Trạng Bùng. Gặng hỏi thì anh rút một tập ghi chép cổ tặng tôi và nói anh đọc rồi sẽ rõ.

Trên đường ra Hà Nội, ngồi trên xe dù mệt nhưng tôi đã đọc ngấu nghiến, càng đọc càng mừng vì biết thêm một tư liệu mới về đức Cụ làng Bùng. Gần đây tôi được biết dòng họ Lưu Thiện – Thanh Hóa có xây ngôi đền thờ Tổ họ. Dòng họ đã quyết định có 1 gian thờ Phùng Khắc Khoan và đã cử người về tận Phùng Xá Thạch Thất xin di ảnh và chân hương về thờ Đức Cụ.

Một nét đẹp văn hóa, một tấm lòng của cả dòng họ Lưu có chữ đệm là Thiện.

Tôi xin được giới thiệu nguyên văn bản dịch “Lịch truyền thế phả họ Lưu” do chính con cháu các đời sau họ Lưu tự dịch.

 

Phần nói về cụ Phùng Khắc Khoan

 

Từ xưa ở Thôn Bái Thủy, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa có một ông già hiền lành, đó là ông Viễn Tổ của họ Lưu ta. Tính tình ông đôn hậu, thực thà chất phác, làm nghề nông và trồng dâu nuôi tằm, kính trọng kẻ sĩ, yêu mến văn nhân, những ngày hè nóng bức ông thường nghỉ mát dưới bóng cây.

Một hôm có một ông già khoác áo nho sinh từ phía đông đến thấy ông Viễn Tổ ta đang ngồi nhìn về hướng đông ôm bầu nước, chẳng biết trong đó có còn nước không? Vì tình qua đường vị khách muốn xin hớp nước. Cụ Viễn Tổ ngờ rằng vị khách này chưa ăn uống gì bèn bảo: Nhà tôi ở gần đây, mời ông quá bộ chẳng những uống nước mà còn nghỉ ngơi. Tiên sinh mến vì tính thật thà chất phác mà lại hảo tâm, liền theo vào nhà.

Mời ngồi một lát, cụ bà đã bưng trà nước, cơm rượu lên khoản đãi như người đã quen biết từ lâu. Tiên sinh nhìn hai cụ thấy đôn hậu, có phúc tướng liền thung dung hỏi rằng: “Cụ già nay đã được mấy cháu?” Cụ Viễn Tổ nói hết sự thật, Tiên sinh lại hỏi: “Các cháu đã nhập học chưa?”. Cụ Viễn Tổ thưa rằng: “Ấp tôi nhỏ bé, người thôn lại ít được học hành. Mỗi lúc muốn cho con cháu đi học, đệ tôi chưa tìm được thầy dạy”. Nhân đó cụ lại thưa rằng: “ Nay giữa lúc thời thế nhiễu nhương, đường xá ách tắc, tiên sinh đi như thế này, muốn được hỏi tiên sinh từ đâu đến?. Thưa tôi vốn là kẻ hàn nho lỡ vận như chim trĩ bay giữa Lương Sơn, chỉ vì muốn giữ cho lòng thanh bạch, những muốn ở nơi quán rỗi dạy trẻ học hành lấy chỗ dừng chân. Đệ ở nơi đất khách quê người, chưa biết về đâu”.

Cụ Viễn Tổ khôn xiết mừng vui khẩn khoản mời rằng: “Tiên sinh thật quả có lòng như thế, xin mời Tiên sinh ở lại tệ quán để các cháu nhỏ có nơi học hành”, Tiên sinh mỉm cười rồi nhận lời.

Thế rồi gia đình mổ gà, đồ xôi làm lễ “khai mông” để con nhỏ thụ nghiệp. Một hôm, sau giờ học rỗi rãi tiên sinh hỏi cụ Viễn Tổ rằng: “Tôi thấy ở phía trên cổng ấp có đám đất hoang có địa thế rất tốt ở phía trước, nơi ấy có thể xây dựng trường học”. Cụ Viễn Tổ tán thành.

Từ đó Tiên sinh thường đi lại. Cụ Viễn Tổ như biết ý Tiên sinh muốn dấu tung tích nên cũng chẳng dám hỏi họ, tên mà vẫn khoản đãi nồng hậu, không hề sao nhãng. Vì vậy Tiên sinh tin cụ là người tốt nên muốn hậu báo. Tiên sinh thường đi lại quanh vùng tìm long mạch. Vài tháng sau Tiên sinh nói với cụ Viễn Tổ rằng: “Tôi vốn là nhà phong thủy, có biết địa lý nên tôi đã tìm được hai huyệt đất tốt. Một huyệt phát “quý” nhưng chỉ một đời, một huyệt phát “phú” có thể đời đời, cả hai huyệt đều đẹp cả nên tùy cụ lựa chọn”.

Cụ Viễn Tổ trầm tư suy nghĩ một lát rồi thưa rằng: “Tôi vốn là con nhà nông, chỉ muốn con cháu no đủ. Vinh tiến vốn đã định, chẳng dám lấy sức người mà cầu được. Tiên sinh bùi ngùi mà rằng: “Thật thà mà văn vẻ, thanh đạm mà ý vị, một lời nói thật là phong hậu”. Liền sau đó chọn ngày lành tháng tốt dời phần mộ của cụ Tổ tiên táng tại Đồng Dương thuộc địa phận bản xã, táng xong Tiên sinh nói rằng: “Đây là hình đất “Hổ uống nước” là huyệt đất phát “phú” là điều tất nhiên, ngoài ra thế đất lại có núi cát chầu về phía xa, nội đường ở vào địa phận Ngọ-Mùi nên trong “phú” lại có cả “quý”. Chỉ hiềm vì chân cát kéo dài, cát tiêu không được nên về sau ắt “ngoại phát” hẳn có “quy tế lâm đình”. Lúc sắp ra đi, Tiên sinh còn dặn dò thêm: “Vì mặt học đường cũng rất tốt phong thủy nên đổi thành dương trạch thì phúc đức sẽ để lại con cháu lâu dài”. Cụ Viễn Tổ vâng theo lời dặn. Sau đó Tiên sinh ra đi, chẳng biết đi về đâu?

Đến khi đất nước trùng quang, cụ Viễn Tổ nhân đi chơi xa, bỗng gặp một quan đi trên đường, theo sau đầy xe ngựa. Cụ Viễn Tổ liếc nhìn, nhớ lại dung mạo Tiên sinh, bèn hỏi dò họ, tên mới biết đó là Phùng Tướng Công, tên chữ là Khoắc Khoan, hiệu là Nghị Trãi, Tiên sinh quê quán ở vùng Thạch Thất, Sơn Tây, đỗ Tiến sĩ nhậm chức tham chính, Thanh Hóa.

Sau khi đất phát, gia tư ngày càng giàu có mới biết ngôi mộ táng nơi đất tốt đó chính là Trạng nguyên đã báo đáp công ơn cho gia đình.

- Cháu nội: Nho sinh trúng thí Lưu thời Cử ghi phả;

- Cháu ngoại: Tri huyện Lê Tôn Thức đồng khảo đính;

- Cháu ngoại: Nho sinh trúng thí Nguyễn Vũ Nhưng đồng soạn.

Vài lời tri ân

Từ tư liệu trên, đặc biệt là tình cảm của dòng họ Lưu Thiện đối với cụ Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan, chúng tôi - những người con cháu họ Phùng các thế hệ hôm nay vừa xúc động sự tri ân tiền nhân vừa thấy đây là một việc làm giàu ý nghĩa giáo dục, uống nước nhớ nguồn của các thế hệ dòng họ Lưu Thiện – Thanh Hóa. Dòng họ Lưu Thiện trong suốt dòng chảy của mình, thời nào cũng có những người con hiếu thuận, có tâm, có học thức và có đóng góp thiết thực với xã hội, với quê hương. Trong dòng chảy lịch sử của dòng họ Phùng Việt Nam, đã từng có những danh thần, danh nhân, lương tướng như Phùng Thanh Hòa, Phùng Tá Chu, Phùng Phúc Kiều… được nhân dân mọi thời luôn ca tụng. Họ Phùng Việt Nam cũng tự hào có được Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan, một danh nho, một đại thần lương đống không riêng của triều Lê mà là của Đại Việt từng nổi danh với tài trí kiệt xuất của mình, đóng góp nhiều công sức trong bang giao nội trị góp phần làm rạng danh Tổ quốc Việt Nam.

Thông qua nguồn tư liệu trên càng cho thấy tài đức của cụ Trạng Bùng không chỉ giúp đời, giúp nước mà còn có sự giúp đỡ với những con người cụ thể.

Con cháu họ Phùng Việt Nam tự hào có được cụ Trạng Bùng, tự hào từ những việc nhỏ của cụ và cũng thấy tự tin, ấm áp khi những dòng họ khác, trong đó có dòng họ Lưu Thiện, bằng những ứng xử rất văn hóa của mình đã góp phần chung đúc lên phẩm chất tốt đẹp của con người, làm bài học tốt cho thế hệ trẻ của các dòng họ mang trong mình dòng máu Việt Nam.

Vài lời tri ân cũng là tỏ tấm lòng trân trọng của chúng tôi với dòng họ Lưu Thiện vậy.

Tháng 8-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 23


Hôm nayHôm nay : 1119

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 38370

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5706405