Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

PHÙNG HƯNG (Tiểu thuyết lịch sử)

Thứ bảy - 04/10/2014 08:46

HỒI THỨ HAI MƯƠI MỐT

Thủy quân Vũ Khánh lui giữ Dương Tuyền

Tượng binh Phong Châu chia thành thủ hiểm

 

Đây nói tiếp chuyện ở Đường Lâm.

Nhận được tin cấp báo giặc Đường hai mặt thủy bộ vây Phong Châu rất gấp lại liên tiếp có tin báo Trương Bá Nghi điểm hai quân thủy bộ rục rịch tiến xuống vây đánh Đường Lâm, Phùng trại chủ lập tức cho triệu tập văn thần võ tướng bàn kế đánh giặc. Giữa đại điện, không khí nghiêm trang lắm. Văn võ hai bên còn đang bàn chưa biết quyết thế nào bỗng phía bên ngoài, tướng quân Vũ Khánh gọn ghẽ trong bộ võ phục tiến vào đại điện thi lễ cất giọng:

- Bẩm Phùng trại chủ, mạt tướng bận việc quân đến muộn xin chịu trách phạt.

Phùng trại chủ đứng dậy bước về phía viên chiến tướng giường cột của Đường Lâm tươi cười nói:

- Vũ tướng quân! Mọi người đang đợi cao kiến của tướng quân. Giặc đến, việc binh là việc trọng, tướng quân bất tất phải đa lễ.

Vũ Khánh nhìn khắp một lượt, đoạn đợi Phùng trại chủ an tọa nơi trướng hổ mới chậm rãi nói:

- Giặc Đường hai mặt thủy bộ đánh gấp Phong Châu, ải Ngõa Cương tướng Phạm Cương tử trận, bến Lô Giang đại tướng Bồ Phá Giang trúng kế mai phục hao tổn binh lính khiến quân ta buộc phải rút vào thành cố thủ. Các tướng Phan Anh, Ngô Chất đã gấp rút đưa thủy quân lên bến Lô giang đương cự với giặc dữ. Cao Chính Bình, con cáo già còn án binh bất động, nay Trương Bá Nghi đang rục rịch dốc toàn quân thủy bộ vây đánh Đường Lâm ta. Mạt tướng sở dĩ đến muộn vì vừa tiếp nhận thông tin giặc biển Chà Và đã kéo hơn năm trăm chiến thuyền phạm vào cửa biển chỉ dăm bảy ngày nữa sẽ xuống cướp phá Tống Bình. An Nam ta giặc Bắc còn chưa đuổi được đã lại có ngoại bang từ biển ngấp nghé. Đại kế tiến thủ trong lúc này mong Phùng trại chủ và chư vị văn thần võ tướng định đoạt cho.

Lời Vũ Khánh vừa dứt, đại điện im phăng phắc. Ai cũng thấy tình thế lúc này vô cùng khẩn trương, tiến thoái đều khó khăn trước bốn bề giặc dữ. Phùng trại chủ trầm ngâm giây lát rồi tươi nhuần nét mặt đứng lên cất tiếng trầm vang.

- Vũ tướng quân cùng các vị chư tướng! An Nam ta từ nghìn năm nay chưa bao giờ giặc Bắc để ta yên. Lũ giặc biển xa xôi cậy có thuyền lớn binh khỏe lại chẳng coi Đường triều ra gì vẫn thường xuyên ngang nhiên về Tống Bình cướp phá. Trong loạn lạc, chư vị tướng quân hãy thể hiện bản lĩnh hơn người của mình. Ta lại thấy trong cuộc này, giặc biển Chà Và xuống cướp phá Tống Bình cũng là thời cơ lớn cho binh tướng Đường Lâm ta. Quân tướng giặc biển chỉ biết địch thủ là Trương Bá Nghi kia để sống mái mà thôi. Họ Trương còn một mối khổ tâm lớn, bên ngoài lo sợ binh tướng Đường Lâm ta, bên trong kiêng sợ Cao Chính Bình hiểm độc lấy danh nghĩa diệt Đường Lâm để chiếm cả Tống Bình. Bọn chúng tất phải giữ miếng lẫn nhau. Ta tuy kẹt cứng ở giữa song trên có lòng trời, tổ tiên, linh khí non sông phù hộ, dưới thì muôn dân dốc sức đồng lòng đánh đuổi giặc dữ. Chỗ khó của ta là chỗ muôn khó của giặc. Cái tất thắng của ta là cái giặc Đường không có. Nay ta quyết điều động binh tướng tránh cái mạnh của giặc, thủ hiểm, cất giấu binh lực, lương thảo đợi Trương Bá Nghi huyết chiến với giặc biển xem thắng bại thế nào mới có thể tính tiếp được.

Lời Phùng trại chủ vừa dứt, đại điện lặng im rồi ồn ào bàn tán mãi không dứt. Ai cũng thấy đó là cao kiến nhưng ở nơi vạn dặm ý giặc ra sao không ai dám chắc. Lại nữa, Phong Châu đang bị vây ngặt. Các tướng giỏi Đường Lâm ở Phong Châu đang bị kẹp giữa trùng vây. Nhiều tướng muốn xuất binh giải vây Phong Châu nhưng chưa dám nói ra. Bàn tán một lát, tướng Đoàn Phương, chủ tướng kiêm quản năm mươi thớt voi cùng ba ngàn tinh binh đóng khu rừng cấm phía trước chính điện Đường Lâm bước ra khẳng khái nói:

- Bẩm Phùng trại chủ! Thưa các vị tướng quân! Tình thế giặc, binh lực của ta thế nào đều đã rõ. Đại kế của Phùng trại chủ chúng ta nhất định phải thi hành. Duy có một điểm không riêng gì mạt tướng mà nhiều người ở đây đều lo lắng sợ Phong Châu thất thủ ta sẽ một khó thành mười, lòng dân, tâm can tướng soái sẽ ra sao hẳn khó mà biết được. Mạt tướng xin Phùng trại chủ cho đem quân bản bộ làm viện binh cho Phong Châu.

Đoàn Phương vừa dứt lời, bên văn thần, một thanh niên anh tuấn dáng vẻ thư sinh miệng rộng mắt sáng, cặp lông mày mỏng như lá kiếm cong vút uy nghi bước ra nói:

- Lời Đoàn tướng quân cũng là suy nghĩ của tiểu sinh đây. Binh tướng Đường Lâm ta tuyệt đối không để thất thủ Phong Châu. Vạn nhất có phải tung hết binh tướng giữ Phong Châu ta vẫn nên làm. Đất Đường Lâm ta có thể tạm thời cho giặc mượn chứ bỏ Phong Châu thì việc lấy lại nước quả là khó bằng lên trời vậy.

Mọi người nhìn kỹ xem ai mà cả gan dám nói những điều không ai dám nói ấy. Thấy vị thư sinh mình cao bảy thước, dáng điệu khoan thai, mình vận bộ y phục màu xanh, lưng thắt đai tía, chân đi giày da dê, đầu chít khăn nhiễu tía, khuôn mặt tươi sáng lanh lợi, phong thái quả có chỗ hơn người. Phùng trại chủ tươi cười tiến lại dắt tay vị thư sinh bước ra giữa trướng nói:

- Thưa chư vị tướng quân! Lời của tướng quân Đặng Phương và tiên sinh đây quả là hữu lý. Xin giới thiệu với chư vị, tiên sinh đây là Đỗ Anh Hàn, cháu của lão tiên sinh Đỗ Anh Doãn đại huynh của cha ta. Ta với Anh Hàn thuộc nết nhau từ nhỏ. Phải cái Đỗ tiên sinh đây thường ưa thích đọc sách, đàm đạo nơi màn trướng mà ít khi tới quân doanh cùng binh sĩ nên các vị ít biết đó thôi. Sinh thời, cha ta trọng Đỗ lão tiên sinh và Anh Hàn lắm. Nhiều tâm tư và quyết sách của ta, lâu nay cũng là cao ý của Đỗ Anh Hàn. Nay thế giặc mạnh, quân ta phải dàn mỏng, việc tiến thoái liên quan đến sự mất còn của đại cục nên mong các vị chư tướng cứ nói thẳng hết các suy nghĩ của mình. Điều hai vị vừa nói ta đã suy nghĩ suốt đêm qua. Phong Châu không thể bỏ nhưng Đường Lâm càng không thể mất. Ta nghĩ thế song hôm nay thấy Đỗ tiên sinh bàn về việc nếu cần cho giặc mượn Đường Lâm cũng là cao kiến vậy. Thế giặc thế ta mỗi ngày mỗi khác. Nhưng dù thế nào ta thề sẽ giữ vững Phong Châu. Chỉ có giữ được Phong Châu mới giữ được đại cục để đánh đuổi giặc Bắc. Nhưng cái khó ở chỗ nếu ta quyết chiến với Cao Chính Bình ở Phong Châu tất mắc mưu Trương Bá Nghi ở Tống Bình. Một mai Bá Nghi thắng giặc biển hai mặt hợp vây ta tất bại vong vậy. Việc khó của ta là vẫn giữ được Phong Châu vừa bảo toàn binh lực để mưu việc lớn. Ai có cao kiến gì xin cứ nói hết ra.

Không khí lại chìm vào im lặng. Ai cũng thấy cái khó và có giải pháp của mình nhưng kế vạn toàn cho đại cục thì không ai dám chắc. Một lúc, thấy Phùng trại chủ đưa mắt như chờ đợi mình, Vũ Khánh bước ra nói:

- Bẩm Phùng trại chủ, thưa các vị tướng quân. Việc binh xưa nay trong tĩnh có động, động mà tĩnh vậy. Nhìn bên ngoài, thấy rõ binh tướng Đường Lâm ta ở vào thế bị vây. Nhìn từ bên trong, thấy tiến thoái đều khó. Giặc biển kia đến, chúng đánh ngay Tống Bình ta sẽ được nới vòng vây mặt Nam vì Trương Bá Nghi phải dốc toàn lực đánh với chúng. Ngặt ra, nếu giặc biển chờn vờn chưa tiến gấp tất Bá Nghi kia chia binh giữ thành thủ hiểm sẽ khiến Cao Chính Bình vừa nghi hoặc vừa có thời gian quyết chiếm Phong Châu. Khi ấy binh lực Đường Lâm ta buộc phải dốc lên Phong Châu thì ta trước sau đều sơ hở vậy. Đoán định là như thế nhưng việc binh vốn vô cùng khó đoán, ta lại tuyệt đối không được mạo hiểm mới là cái khó nhất của Đường Lâm ta. Theo ý mạt tướng cũng là ý của chúng tướng, xin Phùng trại chủ trước mắt hạ mệnh lệnh cho Đặng Phương và Đỗ Anh Hàn hai tướng văn võ kíp đem năm nghìn tinh binh và năm mươi thớt voi thanh viện Phong Châu ngay đêm nay rồi ta mới tính tiếp được.

Chợt như bừng tỉnh, trại chủ Phùng Hưng vỗ vỗ xuống tấm da hổ trắng đứng lên mệnh lệnh:

- Lời của Vũ tướng quân khiến ta như chỗ tối bước ra chỗ sáng. Hẳn còn nhiều điều tướng quân và các vị chư tướng chưa nói hết song ta cũng hiểu tâm can của mọi người. Ai cũng vì dân vì nước, vì chính nghĩa thì cái lẽ tất thắng đã định vậy. Giặc kia dẫu hiểm độc chúng tất đại bại. Ta mệnh lệnh Đoàn Phương làm chủ tướng, Đỗ Anh Hàn làm phó tướng ngay lập tức điểm năm nghìn tinh binh cùng năm mươi thớt voi lên đường thanh viện Phong Châu. Nhớ hành binh cho thần tốc, lấy xuất kỳ bất ý tập kích vào sau lưng quân tướng Cao Chính Bình. Chỉ đánh bên ngoài không cần vào thành Phong Châu. Các ngươi càng xuất kỳ bất ý táo bạo tập kích giặc kia càng không thể phá được thành. Các tướng hãy ai vào việc nấy không được chậm trễ.

Mọi người lục tục đứng lên, Phùng trại chủ giữ Vũ Khánh lại nơi trướng hổ. Khi còn hai người, Phùng trại chủ mới nói:

- Vũ tướng quân không chủ trương đưa thêm thủy binh lên Phong Châu là có ý rút về cửa biển Dương Tuyền chăng?

Vũ Khánh thất kinh nói:

- Phùng trại chủ quả là người nhà trời.

Phùng Hưng ôn tồn nói:

- Lúc nãy, không phải ta không biết chủ ý của tướng quân, càng không phải ta không tin vào các văn thần võ tướng mà là lúc này giặc mạnh ba bề bốn bên đang đánh rát, nếu thấy thủy binh ta chưa đánh đã lui bảo toàn lực lượng tất bàn tán mà mất đi nhuệ khí. Việc thâm viễn quân cơ không phải nói ra ai cũng hiểu. Ta hiểu chủ ý của tướng quân là kéo đại quân Cao Chính Bình xuống Đường Lâm, vào Tống Bình hợp quân với Trương Bá Nghi ta tự nhiên giải được trùng vây vậy.

Vũ Khánh phù phục xuống mãi mới ngẩng lên nói:

- Trại chủ quả tài đức hơn người, suy nghĩ của người là suy nghĩ của bậc thánh nhân người thường không thể theo kịp. Người hiểu bụng tướng sĩ mà xử lý thần tình, trong ngoài kín kẽ, sâu sắc, giản dị quả khiến mạt tướng tâm phục khẩu phục. Trại chủ đã biết mạt tướng có ý rút toàn bộ quân thủy về cửa Dương Tuyền không hiểu lúc nào sẽ có mệnh lệnh lui quân.

Phùng trại chủ đăm chiêu giây lát rồi nói:

- Ngay đêm nay.

Vũ Khánh thoáng giật mình thưa:

- Trại chủ chắc chắn giặc biển mấy hôm nữa sẽ tấn công Tống Bình ư?

Phùng trại chủ khẳng khái nói:

- Ta chắc chắn chỉ năm ngày nữa, giặc biển sẽ tấn công Tống Bình.

Vũ Khánh mặt đầy biểu cảm, nghiêm nghị nói:

- Mạt tướng tuân lệnh lui binh.

Phùng Hưng vỗ vỗ rồi ôm chặt viên đại tướng từng lập rất nhiều chiến công cho Đường Lâm xúc động nói:

- Vũ tướng quân! Xét về tài năng, đức độ, tướng quân là rường cột lớn nhất của Đường Lâm ta. Ngày phụ thân còn sống đã luôn nói với ta về khí phách của tướng quân. Ôi! Thế mới biết bậc đại trượng phu ở đời thắng giặc không phải ở chỗ hò hét chém giết mà ở nơi sâu sắc quả đoán công việc từ khi mới ở trứng nước vậy. Tướng quân lui binh, toàn bộ thủy binh chia thành nhiều đội rút về Dương Tuyền chờ lệnh. Tướng quân nên nhớ, việc thành bại lấy Tống Bình sau này trông chờ rất nhiều vào thủy binh của tướng quân.

Vũ Khánh không nói lời nào. Hai giọt nước mắt của vị tướng trận lặng lẽ rịn ra.

*

*     *

Lại nói việc phòng bị ở Phong Châu.

Sau các trận chiến thất lợi ở hai mặt thủy bộ, Phan Đường một mặt không kể ngày đêm ken lũy, đắp thành một mặt chia binh ra bên ngoài bốn cổng thành phục kích. Mặt thành hướng ra bến Lô giang, đội ngưu binh năm trăm trâu đực cùng một nghìn dũng sĩ sử dụng mã tấu do hai tướng A Gia và Hà Toại chỉ huy ngày luyện tập khua chiêng đánh trống rất rầm rộ, đêm im phăng phắc khiến các tướng của Cao Chính Bình chưa dám vọng động.

Buổi sáng, Phan Đường - chủ tướng thành Phong Châu cùng Bồ Phá Giang ra phía Bắc cổng thành xem xét việc phòng thủ. Hôm trước, Bồ Phá Giang đã để cho mấy viên tùy tướng cùng hai nghìn binh mã đóng trại trên núi Hy Cương chống nhau với giặc còn tướng quân cùng hắc long câu về thành báo lại tình hình thủy quân giặc chiếm bến Lô giang thanh thế rất mạnh khiến quân tướng Phong Châu phải bại binh rút lên núi. Thấy viên đại tướng toan nhận tội, Phan Đường vỗ vỗ vào tấm lưng cánh phản của Bồ Phá Giang:

- Thắng bại là việc thường của việc binh gia tướng quân bất tất phải để bụng. Lại nữa, giặc Đường mạnh gấp nhiều lần, lại do tên cáo già họ Cao đích thân đốc chiến khiến binh tướng ta thất lợi là lẽ đương nhiên. Tướng quân trong lúc muôn tên nghìn giáo còn chém tướng chặt cờ gây kinh hoàng cho giặc lại biết phá vây rút lên thủ hiểm ở núi Hy Cương khiến giặc chưa biết tiến thoái thế nào quả là khi thua không nao núng, thất thế vẫn giữ được chỗ hiểm tưởng các danh tướng từ xưa cũng chỉ đến thế thôi.

Bồ Phá Giang cảm khái nói:

- Phan tiên sinh nói thế khiến mạt tướng càng thêm tội. Thân làm tướng lâm trận không giữ được đất, đánh được thành khiến binh chết, nhuệ khí nhụt tội thật đáng chém. Nay hãy xin để đầu lại đó lập công chuộc tội đánh đuổi hết giặc Đường sẽ mang đầu này để tạ tội với Phùng trại chủ.

Phan Đường thấy Bồ Phá Giang khí khái như vậy vô cùng cảm kích càng thấy thêm tính khí họ Bồ tuy thô mãng nhưng một lòng một dạ vì Phùng trại chủ, vì công cuộc đánh đuổi giặc Bắc bèn nói:

- Bồ tướng quân thật dũng khí khác thường. Việc này hãy để lại đó. Nay việc thủ hiểm giữ vững Phong Châu mới là việc trọng. Đội ngưu binh của hai tướng A Gia và Hà Toại rất cần được tướng quân bày đặt cách tiến thủ mới có thể vững chân được ở mặt Bắc thành này.

Vâng lệnh Phan Đường, sau khi xem xét kỹ từng gốc cây ngọn cỏ, Bồ Phá Giang cùng các tướng họp nhau bàn kế phòng thủ mặt Bắc nghiêm mật lắm. Bồ Phá Giang bảo với các tướng:

- Thế giặc Đường mạnh lắm. Chúng cậy có quân nhàn theo đường thủy tiến xuống đã tiến chiếm bến Lô giang. Ta đã huyết chiến với chúng nên biết sức cường của giặc. Bọn chúng lại cậy có máy bắn đá lớn luôn sẵn sàng hủy diệt quân ta. Trong quân giặc, có viên tướng Ô Sùng Phúc xưa kia từng cùng Trương Phóng trấn nhậm Phong Châu nên rất thông thạo đường đất, sông ngòi của ta nên các tướng phải cẩn thận lắm mới được.

Tướng quân A Gia, vốn là một tù trưởng vùng thượng du gãi sồn sột chòm râu xoăn rậm rịt dưới cằm giương cặp mắt sáng quắc rổn rảng nói:

- Giặc Đường kia dẫu ba đầu sáu tay tới đây ta cũng phải đánh giết hết chúng à. Chúng giết người Phong Châu ta nhiều lắm rồi. Ta chỉ muốn sống mái với chúng một trận đại tướng quân à.

A Gia vừa dứt lời, Hà Toại, một tù trưởng mang đậm vùng thượng du tít bên kia chân núi Hy Cương  đứng phắt dậy nói to:

- Phải giết hết giặc Đường mới được à. Năm trước nó đốt bản tộc người ta, giết cả trẻ con tộc ta. Ta vì trốn vào rừng mới sống được à. Nó đến đây ta sẽ giết hết chúng đại tướng quân à.

Thấy hai tướng vùng thượng du cùng các dũng sĩ sôi sục chỉ mong muốn xua đội ngưu binh quyết sống mái với giặc Đường một phen, Bồ Phá Giang thấy máu chạy rần rật trong người, họ Bồ đỏ phừng khuôn mặt, tay nắm chặt đốc kiếm, cố kìm giọng vẫn oang oang nói:

- Tấm lòng của các tướng quân, của anh em binh sĩ ta biết lắm à. Nhưng việc lớn là phải giữ được thành Phong Châu đợi Phùng trại chủ cử đại binh đánh đuổi chúng. Nay giặc đông gấp mười lần ta, nếu ta tử chiến với chúng tất sẽ cùng chết mà giặc vẫn còn. Chúng lại đốt phá làng bản, bắt giết phụ nữ trẻ con thì làm gì có trai tráng đánh được chúng nữa. A Gia, Hà Toại, các tướng thấy có phải không.

A Gia, Hà Toại ngẩn mặt nhìn nhau từ hôm ấy không đòi ra đánh nữa mà dốc sức cho việc luyện binh, đào hào, đắp lũy phòng thủ chặt phía Bắc thành.

 Mặt Tây thành, ngay sau khi tướng Đỗ Lăng rút binh về đóng ở núi Nghĩa Lĩnh tạo thế ỷ dốc với đội tượng binh ba mươi thớt voi chia nhau mai phục cùng hai nghìn tinh binh chống giữ với tướng tiên phong Mã Hổ đang chặt cây mở rừng tiến về rất gấp. Đang khi lo mặt Tây thành binh lực còn mỏng lại phải đương đầu với đại quân của Cao Phiên Dương đúng lúc Phan Đường được tin báo tướng Phùng Dĩnh từ châu Phúc Lộc, người đảm nhiệm việc chốt chặn con đường thượng đạo trạm liên lạc với vùng Hoan Châu, Diễn Châu đã nhận mệnh lệnh cùng tám mươi thớt voi mới trưng tập với hai nghìn dũng sĩ đang tiến gấp xuống thanh viện Phong Châu. Phan Đường mừng lắm cho điểm thêm một nghìn tráng đinh cùng các cụ bô lão lập một đội quân cảm tử ra cổng thành phía Tây động viên đội quân đang chuẩn bị đại chiến với tướng tiên phong Mã Hổ. Phan Đường cử ba anh em tiểu tướng Trương Phán, Trương Dị và Trương Thanh thống suất đại đội binh mã trong và ngoài cửa Tây thành Phong Châu. Ba anh em họ Trương vốn xuất thân vùng cửa bể Dương Tuyền. Ngày Vũ Khánh đại phá giặc biển Lữ Phương ba anh em họ Trương người vùng ấy cảm nghĩa khí mà theo quân Đường Lâm. Sau hỏi ra mới biết, người họ Trương ở vùng ấy vốn do một bà mẹ họ Phùng sinh ra. Ba anh em họ Trương từ bé đã ưa thích cung kiếm, tầm sư học đạo, giúp kẻ yếu, làm điều trượng nghĩa nức tiếng một vùng. Sau trận đốt tan chiến thuyền của Lữ Phương, ba anh em họ Trương biết nghĩa quân Đường Lâm đang mưu việc lớn bèn theo về dưới trướng. Vũ Khánh bẩm báo lên Phùng trại chủ cho gặp bảo ban lại thưởng cho rất hậu rồi sai vào đất Phong Châu ở dưới trướng của Phan Đường. Phan Đường thấy ba anh em họ Trương có tướng lạ, vừa giỏi võ nghệ vừa có đức độ hơn người vẫn đợi dịp để dùng. Phan Đường dặn ba tiểu tướng:

- Các tướng quân lần này nhận trọng trách trấn thủ cổng thành phía Tây liên quan tới việc mất còn của thành phải hết sức cẩn thận mới được. Các tướng nên nhớ quân giặc đông gấp mười lần quân ta. Mã Hổ, tướng tiên phong của chúng nổi tiếng anh dũng thiện chiến vừa có sức khỏe muôn người không địch nổi. Các tướng không được ham đánh mà phải chia binh đặt mai phục, đào hào sâu, đắp lũy dày chuẩn bị cung cứng tên độc đối phó với chúng. Cốt giữ được thành càng lâu càng tốt chứ không ham thắng giặc. Như thế mới không hỏng việc lớn.

Ba anh em họ Trương nhận lệnh cảm khái nói:

- Họ Trương chúng tôi tuy chưa lập được công tích gì nhưng phen này quyết không để giặc Đường vào thành. Xin Phan chủ tướng chớ lo ngại.

Phan Đường kiểm tra kỹ công tác phòng bị phía Tây thành đoạn dùng chim bồ câu đưa thư cho tướng quân Phùng Dĩnh đang cùng tượng binh tiến gấp về phía sau lưng đại quân Cao Phiên Dương căn dặn Phùng Dĩnh không được ham đánh mà chỉ tập trung quấy rối, tập kích gây thanh thế khiến chúng không dám dốc toàn lực đánh thành.

Vừa trở về đại điện Phong Châu, Phan Đường đang cùng mấy cụ bô lão kiểm tra số dân đinh từ vùng hạ bạn kéo đến xin xung quân giết giặc bỗng có tin báo binh mã của tướng Đoàn Phương và Đỗ Anh Hàn do Phùng trại chủ cử đi thanh viện Phong Châu đã sắp tới chân thành. Phan Đường mừng rỡ nói:

- Phong Châu ta giờ đây đã vững như bàn thạch rồi.

Phan Đường mời viên tùy tướng đưa tin ngồi xuống nghe kể lại sự tình đồng thời báo lại tình hình cự giặc ở Phong Châu để tiện cho hai tướng Đoàn Phương và Đỗ Anh Hàn khu xử. Phan tiên sinh nói:

- Ngươi mau về báo lại với nhị vị tướng quân tình hình Phong Châu để các tướng quân định liệu.

Viên tùy tướng đi rồi, Phan Đường thong thả bảo các vị bô lão:

- Nhờ vào linh khí của đất trời An Nam ta, phúc ấm của tổ tiên, nay Phong Châu bốn bề giặc Đường vây chặt mà lòng dân lòng quân vẫn vững như thường quả là sau này phải chép vào sử sách vậy.

Một cụ bô lão tiến ra nói:

- Lão hủ sống đến hơn bảy mươi tuổi rồi mà nay mới thấy muôn người như một hướng về Phùng trại chủ. Binh tướng của ngài ai cũng dũng cảm đánh giặc, hiếu kính với dân quả khiến đất trời cảm động vậy.

Phan Đường nghe vị bô lão nói, bất giác lòng dạ rưng rưng, giọt lệ kín đáo như chực rịn ra trên gương mặt cân quắc đã sạm đi nhiều sau mấy tuần trăng cầm cự với giặc dữ.

 

   

HỒI THỨ HAI MƯƠI HAI

Cao Chính Bình hợp quân về Tống Bình

Phùng trại chủ chia tướng giữ Phong Châu   

 

Đây nói tiếp chuyện Cao Chính Bình ở bến Lô giang.

Hơn một tuần trăng sau cuộc đánh giết quân Đường Lâm nơi bến Lô giang, Cao Chính Bình một mặt sai Ô Sùng Phúc và Triệu Xung hạ trại liên tiếp trên bộ hư trương thanh thế, chặt cây mở rừng chuẩn bị cho cuộc đánh Bắc thành Phong Châu một mặt đôn đốc Tôn Mãng sửa sang chiến thuyền, dùng sắc bọc các mạn thuyền lớn đề phòng thủy binh Đường Lâm tập kích đốt thuyền đồng thời sai bọn thợ thuyền người Giang Nam chia thành từng toán dải ra các bến sông, sườn núi đục đẽo đạn đá xung cho đủ cơ số mà hôm trước Tôn Mãng đã phung phí vào cuộc mắc mưu bắn bè chuối của thủy binh Đường Lâm. Các tướng của Cao Chính Bình răm rắp tuân lệnh không ai dám trái. Mấy lần, Ô Sùng Phúc toan đến soái thuyền xin cho được dẫn quân đánh thành song cứ nghĩ đến trận họ Tôn bị thủy binh Đường Lâm lừa bằng bè chuối y lại rụt rè không dám mở miệng. Họ Ô quá hiểu tâm tính Cao Hiệu úy chỉ biết lặng lẽ phục tùng phận sự. Đang bồn chồn đôn đốc quân tướng bỗng có lệnh Cao Hiệu úy triệu tập. Họ Ô vội vã theo viên tùy tướng lên soái thuyền đã thấy đông đủ tướng lĩnh thủy bộ ngồi ngăn ngắn. Đợi cho họ Ô tại vị yên ổn, Cao Chính Bình nhìn khắp một lượt nói:

- Các tướng hẳn đã trách bản Hiệu úy án binh bất động quá lâu, chê cười lão rùa già này lắm rồi phải không?

Trướng hổ im phăng phắc.

Họ Cao lại rổn rảng cất lời:

- Ta báo cho các tướng biết, cả tuần trăng nay thủy binh Đường Lâm dùng dằng không đánh ta ắt nơi Tống Bình, Trương đô hộ sứ đã động binh rồi. Đường bộ Cao đại tướng quân đã chặt cây mở rừng áp sát phía Tây Phong Châu, tiên phong Mã Hổ chỉ chờ soái lệnh là lập tức xua binh tướng phá thành. Các ngươi nghỉ ngơi thế cũng đủ rồi. Ngày mai ta cho Ô Sùng Phúc và Triệu Xung dẫn năm nghìn tinh binh tiến thẳng đến cửa Bắc thành khiêu chiến. Lại cho Tôn Mãng hai nghìn quân đi tiếp hậu còn ta sẽ dẫn đại quân gây thanh thế cho các ngươi.

Các tướng Đường triều lâu nay vẫn phàn nàn không được tiến quân nay có lệnh ai nấy khua chân múa tay chỉ lăm le đánh giết lập công trạng khí thế rất oai dũng.

Đợi cho các tướng dịu bớt phấn chấn, Cao Chính Bình nói tiếp:

- Ta nhắc để các tướng biết. Việc đánh Phong Châu không phải ngày một ngày hai đã xong được đâu. Binh tướng chúng tuy không nhiều nhưng rất thiện chiến, nhất là con dân của chúng đều một mực liều chết giữ thành nên các ngươi phải cẩn thận. Việc Đường triều cử ta đi phương Nam chuyến này không chỉ phải lấy lại Phong Châu mà còn xây dựng nền móng cho đế chế Đại Đường nơi phương Nam, các ngươi hãy nhớ lấy.

Các tướng dạ ran ai vào việc nấy.

Mờ sáng hôm sau, khi trống canh năm còn chưa điểm, Ô Sùng Phúc dẫn đầu ba nghìn tinh binh lặng lẽ nhằm hướng cổng thành phía Bắc tiến quân. Đã nhiều năm ở Phong Châu, họ Ô rất thuần thục địa hình nơi mình từng một thời trấn nhậm. Đạo quân của họ Ô chia làm mười tốp nai nịt gọn gàng. Tốp cung nỏ đi đầu giáp phục gọn ghẽ, hông giắt đao ngắn, lưng khoác cung tên, miếng giáp hộ tâm tròn vành vạnh lấp lóa trong sương sớm. Các tốp phía sau chia thành đội ngũ nghiêm ngắn: tốp câu liêm vai quấn thừng chão đầy mình, tốp giáo dài tăm tắp xỉa những ngọn giáo đầu buộc tua rua đỏ chói, tốp khiêng những cặp thang lớn trần trùng trục, tốp võ sĩ đầu cạo trọc xăm trổ đầy mình tay cầm búa to, khiên lớn, dao nhọn, khí thế ngất trời.

Phía sau, Triệu Xung, viên tướng yêu của Cao Chính Bình dẫn đại đội quân mã hai nghìn người giáp phục chỉnh tề, binh sĩ tay cầm khiên bịt sắt, tay lăm lăm gươm cong, trùy đồng, đoản đao, lưng khoác cung tên, hàng ngũ rất nghiêm chỉnh nối nhau lặng lẽ cất bước. Qua trận giao phong với sự trợ uy của máy bắn đá trên các chiến thuyền với binh tướng Phong Châu hôm trước, quân Đường triều còn dư mười phần sức lực, những tưởng đất Phong Châu cũng như những nơi man di mọi rợ khác sẽ sớm đầu hàng để quân tướng mặc sức rượu thịt ê hề rồi đi lùng đám đàn bà con gái. Trong đầu binh tướng Đường triều những hình ảnh đó luôn chập chờn trước mặt khiến bước đi của chúng thêm mạnh tợn, băm bổ, nghiến ngấu hơn.

Mặt trời vừa ló lên chiếu những tia sáng nhấp nhóa xuống mặt đất cũng là lúc đạo quân tiên phong của Ô Sùng Phúc tiến cách cổng thành Phong Châu chừng hai dặm. Họ Ô thận trọng khoát tay ra hiệu cho đội tiên phong dừng lại bản thân tế ngựa lên phía trước nhìn khắp một lượt. Ô Sùng Phúc vô cùng kinh ngạc khi phía trước cách độ hơn trăm bước chân là một lũy đất đắp nổi chạy dài tít tắp vòng cánh cung chắn sững phía trước bên trên cờ quạt cắm la liệt và khi họ Ô chưa kịp định thần đã bốn phía vang lên tiếng pháo lệnh, tiếng trống đồng, tiếng cồng chiêng thúc lên ầm ầm và cả một chiến lũy dài phút chốc gươm giáo dựng lên sáng loáng. Họ Ô thất kinh lùi ngựa lại năm bảy bước định thần nhìn về phía trước ải lũy không khỏi lần nữa rúng động tâm can.

Phía sau lưng Ô Sùng Phúc, các đội quân mã sau phút bàng hoàng định thần chia làm hai hướng dàn vòng cánh cung thành đội ngũ, những là cung cứng giáo dài chĩa cả về phía trước. Cờ quạt mỗi đội tua tủa dựng lên. Tiếng trống trận nổi lên ầm ầm. Ô Sùng Phúc cưỡi con ngựa bạch long câu bốn vó có chòm lông đỏ uy vũ đứng dưới lá cờ súy có thêu chữ Ô cực lớn. Ô Sùng Phúc sử dụng cặp trùy gai sáng loáng nặng mấy chục cân từng gây bao khiếp đảm, chết chóc. Trận trước ở núi Nghĩa Lĩnh, Ô Sùng Phúc từng dồn tướng Đỗ Lăng vào đường cùng may có Phùng trại chủ tới cứu kịp. Bản thân họ Ô sau nhiều phen sống mái với binh tướng Đường Lâm và Phong Châu tuy nhuệ khí nhiều phần đã giảm nhưng y luôn nghĩ tướng giặc cỏ có thể đường đường chính chính một chọi một không nhiều nay quân Đường triều đang ở thế thượng phong khiến họ Ô phấn khích trỏ lên ải lũy quát:

- Bớ lũ giặc cỏ Phong Châu kia! Các ngươi chẳng qua nhất thời chịu sự sai khiến của đám giặc Đường Lâm mà hồ đồ quay giáo chống lại Đường triều. Nay đại binh của ta đã đến còn chưa trói bắt binh tướng Đường Lâm lập công chuộc tội giữ lấy mạng sống còn đợi đến bao giờ.

Ô Sùng Phúc quát thị uy luôn mấy tiếng. Đáp lại tiếng quát như bò rống của họ Ô, phía trên ải lũy chỉ tiếng cồng chiêng thúc rộ lên ầm ầm như không chấp những lời rủa xả của viên tướng phương Bắc.

Thấy chủ tướng ra oai, đám binh lính Đường triều cũng đua nhau giơ chân nắm tay huơ giáo mác, giương cung tên mạ lị quân Phong Châu rất ầm ĩ.

Đáp lại chỉ là tiếng trống đồng trống cái và tiếng cồng chiêng thúc lên ầm ầm.

Quân Đường khí thế mạnh tợn nhưng chưa có lệnh của Ô Sùng Phúc chưa toán nào dám xông lên mặt lũy.

Mãi khi mặt trời lên tới hơn con sào, đám quân Đường đã bớt phần hò hét, trên mặt lũy bỗng có tiếng pháo lệnh nổ ầm ầm, một lá cờ súy lớn có chữ Bồ tung bay phần phật. Dưới cờ, Bồ Phá Giang uy nghi trên lưng con hắc long câu, phía sau hai viên phó tướng và binh sĩ đứng uy phong hướng thẳng ra trước trận. Tiếng quân Phong Châu reo ầm ầm như sóng trên mặt lũy. Để quân lính hai bên ngớt tiếng hò reo, Bồ Phá Giang trỏ roi ngựa vào Ô Sùng Phúc quát to:

- Bớ họ Ô kia! Ta đã mấy lần suýt lấy mạng ngươi còn chưa biết sợ ư. Nay Phong Châu ta đã có chủ sao người Bắc các ngươi còn luyến tiếc dẫn xác sang đây xông vào nơi tên đạn cướp đất người tàn hại muôn dân còn ra thể thống gì nữa. Nếu có người sang đất Bắc các ngươi chém giết, đoạt thành trì, xưng đế xưng vương liệu các ngươi có chịu được không? Nay nhà Đường các ngươi cứ năm lần bảy lượt xua binh tướng sang An Nam ta là cớ làm sao? Lần này ta quyết lấy cái mạng chó của ngươi để tế cờ.

Tiếng Bồ Phá Giang vang như sấm át cả tiếng trống đồng trống cái. Phía quân Đường, nhiều tên lính sợ hãi lùi đến mấy bước. Ô Sùng Phúc thoáng chốc cả kinh khi thấy vị thần tướng oai dũng từng xua voi xéo chết Thang Ân Bá ngày nào giờ hiện ra lừng lững dưới cờ bất giác lùi ngựa đến mấy bước mới định thần quát vọng lên:

- Bớ tướng giặc! Chớ nhiều lời. Mau xuống đây phân tài cao thấp với ta.

Bồ Phá Giang toan thúc con hắc long câu lao xuống bỗng bên phải, phó tướng A Gia bừng bừng nổi giận quát lớn:

- Cẩu tặc! Hãy xem ta lấy mạng chó của mi đây.

Bồ Phá Giang còn chưa kịp ngăn, tướng A Gia đã thúc con ngựa tía vung chĩa ba ngạnh xông thẳng xuống dưới chân lũy nhằm Ô Sùng Phúc đâm tới với khí thế mạnh tợn. Họ Ô cáu tiết thúc ngựa xông thẳng tới vung trùy bổ xuống. Người ngựa quần nhau bụi mù dưới chân ải lũy. Tướng A Gia tuy càng đánh càng hăng nhưng chỉ độ hai mươi hiệp đã lộ rõ thế yếu hơn địch thủ. Ô Sùng Phúc nửa đời chinh chiến thừa biết viên tướng trẻ có sức khỏe nhưng kém cơ mưu và võ nghệ còn nhiều sơ hở y rình để bắt sống. Đấu thêm năm hiệp nữa, họ Ô vờ vỗ ngựa nhảy ra khỏi vòng chiến. Lập tức, tướng A Gia đâm nhoài một chĩa ba ngạnh vào hông tướng giặc. Bất thần, Ô Sùng Phúc quay ngoắt ngựa giơ tay bắt được mũi chĩa ba ngạnh giật mạnh khiến A Gia chới với bị hất khỏi lưng ngựa xuống đất. Trên ải lũy, Bồ Phá Giang thất kinh toan xông xuống đã thấy một tiếng hét lớn bên trái, phó tướng Hà Toại vừa thúc ngựa như bay xuống dưới chân lũy vừa hét:

- Bớ tướng giặc chớ hại tướng quân của ta.

Ô Sùng Phúc đánh ngã tướng A Gia toan quay lại dùng chĩa ba ngạnh móc về phía quân Đường bỗng chốc trên ải một tướng trẻ sầm sầm vác giáo đâm thẳng về phía mình vội vứt cây chĩa ba ngạnh xuống đất hươ trùy đỡ mũi giáo. Tướng Hà Toại quấn ngay lấy Ô Sùng Phúc đánh giáp khiến họ Ô tối tăm mặt mũi nhất thời phải bấm ngựa lùi bảy tám bước cũng là lúc tướng A Gia vùng dậy vớ ngọn chĩa ba ngạnh nhảy lên lưng ngựa cùng Hà Toại vây đánh Ô Sùng Phúc. Họ Ô sau phút bất ngờ dần lấy lại nhuệ khí, cặp trùy đồng vung lên bổ xuống loang loáng. Ba ngựa quấn lấy nhau bụi bay mù mịt.

Ba tướng giao phong trên năm mươi hiệp nữa vẫn bất phân thắng bại. Bồ Phá Giang thấy hai tướng trẻ tuy trước mắt đấu cân bằng với tướng giặc song lâu dài chắc không phải địch thủ của họ Ô. Lại thấy phía quân Đường rục rịch cung tên chỉ đợi hai tướng sơ hở là bắn hạ bèn nổi trống lệnh, phất cờ súy, hạ lệnh cho quân tướng Phong Châu nhất tề từ ải lũy xông xuống với khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Quân Đường thấy quân Phong Châu ào xuống cũng nhất tề giương cung tên, giáo mác ập vào hỗn chiến. Hai bên đánh nhau loạn xạ. Quân Đường cậy đông đội này đội khác hè nhau xông lên. Quân Phong Châu càng đánh càng hăng nhưng do ít quân nên cũng không dám rời xa ải lũy. Ô Sùng Phúc đánh bậy mấy đường trùy rồi rời hai tướng trẻ đôn đốc mấy viên tùy tướng đánh sấn lên chân ải. Phía trên Bồ Phá Giang cho lăn gỗ đá xuống khiến quân Đường không sao lên được. Đang lúc hỗn chiến, bỗng phía sau quân Đường chiêng trống pháo lệnh ầm ầm, tướng Triệu Xung dẫn đầu hai nghìn tinh binh đánh thốc lên lũy khiến quân Phong Châu rối loạn đội ngũ.

Quân Đường cậy có viện binh đánh rát đến sát chân lũy thẳng tay chém giết khiến quân Phong Châu lúng thế bị ép vào chân lũy. Quan sát hết một lượt, Bồ Phá Giang mệnh lệnh:

- A Gia, Hà Toại, mau cho đội ngưu binh xông trận.

Bồ Phá Giang vừa dứt lời, hai bên ải lũy, mấy cánh cửa lớn mở tuông ra, tiếng trống thúc ầm ầm, hai luồng ngưu binh năm trăm con trâu đực sừng bịt sắt nhọn, mắt đỏ ké ào ạt xông thẳng vào đám quân Đường. Quân Đường sợ hãi bỏ chạy giày xéo lên nhau chết rất nhiều. Đám ngưu binh lồng lên đuổi theo rất gấp. Trên lưng trâu, các dũng sĩ Phong Châu mình mặc áo giáp ngắn, đầu chít khăn nhiễu đỏ, hai chân kẹp chắc lưng trâu thúc chúng vừa chạy vừa đuổi húc giặc, mỗi dũng sĩ giắt trên người vô số lao đồng bén nhọn nhằm vào giặc phóng tới. Giặc Đường kinh hoàng tháo chạy bị chết, bị trâu húc, bị thương vô số kể kêu khóc la liệt. Khi đội ngưu binh tràn khuất ra hai cánh rừng mất dạng cũng là lúc những cánh cửa ải lũy được đóng lại. Đến lúc này, đội quân cứu viện của Tôn Mãng mới lục tục kéo đến cũng không khỏi cả kinh khi thấy xác người, xác trâu ngựa nằm la liệt. Trên chiến trường, Ô Sùng Phúc và Triệu Xung kiểm điểm binh tướng bị giết bị thương hơn năm trăm người. Hai tướng thu xếp tàn quân, chấn chỉnh đội ngũ lùi hai dặm hạ trại một mặt cho người bẩm báo với Cao Chính Bình.

*

Nhận được tin đạo quân của Ô Sùng Phúc và Triệu Xung gặp quái trận ngưu binh không những không phá vỡ được ải lũy để đánh thành Phong Châu còn tổn thất nhiều người ngựa, vũ khí, nhất là nhuệ khí, Cao Chính Bình giận lắm. Đang định cho triệu hai tướng về trị tội bỗng có tin báo từ Tống Bình giặc biển Chà Và với hơn năm trăm thuyền chiến lớn đã vượt qua cửa biển theo đường sông tiến gần sát Tống Bình uy lực rất mạnh. Lại có tin quân tướng Đường Lâm thủy binh đã rút hết về cửa biển Dương Tuyền, bộ binh và tượng binh chia nhau luồn vào rừng không biết đi đâu khiến Cao Chính Bình càng ngồi đứng không yên. Cao Hiệu úy vội cử một tốp khinh thuyền đi dò xét xem thủy quân Đường Lâm đang đối địch ở Lô giang đã rút chưa thấy báo về đã rút từ lâu không một bóng người, bóng thuyền bè họ Cao càng phân vân khó xử. Cao Chính Bình đi đi lại lại nơi soái thuyền một lúc lâu mới ghé tai tên tùy tướng nói nhỏ. Viên tùy tướng đi khỏi mấy khắc sau thấy Triệu Xung và Tôn Mãng lặng lẽ bước lên soái thuyền cũng là lúc trời vừa chạng vạng.

Đợi hai viên tướng an tọa, Cao Chính Bình trầm giọng nói:

- Nhị vị tướng quân! Trận sáng nay không thể trách được các tướng. Ta những muốn án binh bất động nhưng đã xuất binh thì thắng thua cũng là lẽ thường thôi. Ta thua trận nhưng biết giặc cỏ Phong Châu cũng yếu thế rồi. Các tướng đừng để tâm vào chuyện vặt vãnh ấy. Ta muốn bàn với các ngươi, đại quân sẽ theo đường thủy tiến về Tống Bình mới là đại kế.

Hai tướng thất kinh ngơ ngác nhìn nhau. Triệu Xung vốn là tướng tâm phúc của Cao Chính Bình sau hồi suy nghĩ mạnh dạn thưa:

- Bẩm chúa công! Có lẽ nào giặc biển Chà Và đang vây ngặt Tống Bình ư?

Cao Chính Bình sững người nhìn viên tướng yêu xác nhận:

- Ngươi thông minh lắm. Giặc biển đang phạm vào Tống Bình rồi.

Hai viên tướng Đường triều thoáng chốc giật mình trước hung tin. Một lúc, Tôn Mãng điềm nhiên nói:

- Ý của Cao Hiệu úy phải chăng là dùng kế mượn đường diệt Quắc chăng?

Cao Chính Bình gườm gườm nhìn hai viên tướng:

- Ta cũng không còn con đường nào khác.

- Vạn nhất, thủy bộ Đường Lâm đặt phục binh thì sao? Triệu Xung xoáy sâu cặp mắt nhìn ra ngoài trời mù mịt.

Cao Chính Bình quả quyết nói:

- Việc binh hung hiểm khó lường. Nay ta vào đất giặc được thua còn chưa chắc. Phải dùng kế năm ăn năm thua này may ra mới giữ được thân. Ta cho rằng binh tướng Đường Lâm rút hai quân thủy bộ bảo toàn lực lượng là kế vạn toàn của họ. Còn giặc biển chỉ biết cướp phá Tống Bình của Trương Bá Nghi ốm yếu chứ chúng đâu biết đại quân ta đang ém ở Phong Châu chờ thời. Nay quân Đường Lâm rút đi, ta kéo đại binh thẳng xuống Tống Bình mà không phải giao chiến với giặc cỏ không phải là trời giúp ta ư? Ta không kéo xuống, nếu Tống Bình thất thủ tất Đường triều cũng chẳng cho ta đất sống. Họ Cao ta chỉ còn mỗi nước dốc hết đại quân tiến về Tống Bình mà thôi.

Triệu Xung, Tôn Mãng dù lờ mờ đoán ra kế hiểm của Cao Hiệu úy nhưng không ai dám mở miệng nữa. Một lát, Triệu Xung nhỏ nhẹ hỏi:

- Chúa công định bao giờ thì tiến quân?

Cao Chính Bình lạnh lùng mệnh lệnh:

- Ngay đêm nay!

Triệu Xung, Tôn Mãng giật mình trước sự quả đoán của Cao Hiệu úy đồng thanh đáp:

- Mạt tướng xin lĩnh mệnh.

Cao Chính Bình ôn tồn trỏ vào Triệu Xung:

- Ngươi hãy thảo ngay lệnh ta, toàn quân xuống thuyền tiến về Tống Bình gấp. Lệnh cho Cao Phiên Dương tiếp tục vây đánh Phong Châu. Chỉ nên giằng co thủ hiểm chứ không cần chiếm đất phá thành. Binh lực Đường Lâm tất dồn cả về Phong Châu. Đợi ta phá tan lũ giặc biển, yên ổn Tống Bình rồi hãy định liệu cũng chưa muộn.

*

*    *

Đây nói tiếp việc Phùng trại chủ ở Đường Lâm.

Sau khi mệnh lệnh cho Đoàn Phương và Đỗ Anh Hàng đem quân thanh viện Phong Châu, Vũ Khánh rút hết thủy quân về cửa biển Dương Tuyền,  Phùng trại chủ một mặt mệnh lệnh cho các đội tượng binh của Phùng Dĩnh cấp tốc từ châu Phúc Lộc nơi thượng đạo theo đường hiểm gấp rút tập kích sau lưng đại quân của Cao Phiên Dương một mặt phiên chế tượng binh, bộ binh thành những đội nhỏ chia giữ các cửa sông, các ngả đường vào Đường Lâm. Phùng trại chủ lại cho soạn thảo hịch văn bố cáo khắp vùng Đường Lâm và lân cận để muôn dân thấy được tình thế giặc Đường và giặc biển xâm phạm An Nam. Nơi nơi, nhân dân nô nức xung binh đánh giặc. Các vùng lân cận ở Chu Diên, Vũ Ninh, Phúc Lộc, Tân Hưng, Bình Văn, Lục Hải, Dương Tuyền, Cửu Chân, Hoan - Diễn nơi nơi  sôi nổi khí thế đánh đuổi giặc Đường. Nhiều nơi đã gom các đội trai tráng, lương thực, khí giới do các cụ bô lão cắt rừng vượt sông về Đường Lâm xin xung vào đội quân giết giặc Đường. Phùng trại chủ mừng lắm, mời các bô lão tề tựu nơi chính điện Đường Lâm. Phùng trại chủ xúc động cầm tay từng người nói:

- Để cho các bậc lão trượng phải vượt đường xa dặm thẳm quả là Phùng Hưng này và anh em tướng sĩ còn có tội với muôn dân nhiều lắm.

Một cụ bô lão ước chừng bảy mươi tuổi dáng vẻ quắc thước, đôi mắt sáng, cặp lông mày đốm bạc chuốt dài, da dẻ đỏ au vạm vỡ người vùng Hoan – Diễn đứng ra vái Phùng trại chủ cùng các vị bô lão cất tiếng nói:

- Thưa Phùng trại chủ, các phường săn ở Hoan - Diễn hơn mười năm nay theo ý của Phùng lão trại chủ, vâng lệnh của lão bá Đoàn Kiếm, Đặng Hiệp không kể ngày đêm trưng tập, săn bắt được hơn hai trăm thớt voi đã theo đường thượng đạo chuyển ra để binh tướng ta đánh giặc. Hai lão bá Đoàn Kiếm, Đặng Hiệp năm ngoái đây tuổi cao đã về với tiên tổ rồi. Anh em các phường săn sắt cử lão cùng bảy mươi tráng đinh ra đây để trại chủ sai khiến việc đánh giặc.

Phùng Hưng cùng các vị bô lão chợt trầm xuống. Cuộc đánh đuổi giặc Bắc những bậc lão bá xây móng đắp nền đầu tiên thoáng chốc đã tuổi hạc về trời. Hẳn khi ấy các lão bá còn canh cánh bên lòng nỗi lo đền nợ nước. Phùng trại chủ nén giọt nước mắt chảy vào trong cầm tay cụ già khẳng khái nói:

- Thưa các bậc lão trượng! Tiểu điệt xin thay mặt phụ thân dưới suối vàng nhận tấm lòng thành của các bậc lão trượng. Từ ngày các bậc lão trượng cùng phụ thân mưu khởi sự đánh đuổi lũ giặc phương Bắc thấm thoắt đã hơn hai mươi năm. Các bậc lão trượng đã về theo tiên tổ. Phụ thân cũng cưỡi hạc về trời mà công cuộc đuổi giặc dữ còn dang dở. Phùng Hưng  này đêm ngày cùng anh em tướng sĩ suy tính kế tiến thủ, lẽ mất còn không một giờ khắc sao nhãng. Ngặt vì giặc kia hung hiểm, gian manh. Luôn chục năm gần đây hễ quân ta chuẩn bị binh lực vây đánh Tống Bình lập tức Hiệu úy Đường triều Cao Chính Bình cất đại quân tập kích Phong Châu, uy hiếp Đường Lâm khiến binh tướng ta bốn bề thọ địch. Ơn trời đất, ơn tổ tiên, ơn hồn thiêng sông núi, binh lực An Nam ta ngày một mạnh, quân thủy bộ ước đến vài vạn, tượng binh vài trăm thớt, sĩ khí hăm hở, muôn dân dốc sức, chắc chỉ thời gian không lâu nữa ta sẽ làm chủ An Nam. Phùng Hưng này xin các cụ bô lão hãy gắng sức vài năm nữa để lũ hậu sinh mời các cụ vào Tống Bình mừng nước ta tự chủ.

Một cụ bô lão tiến tới nhìn vào mái tóc xanh đã điểm mấy sợi bạc của Phùng trại chủ bất giác thốt lên:

- Trời ơi! Phùng trại chủ chưa đến ba mươi đầu đã bạc vì nước vì dân rồi!

Phùng trại chủ cười nhẹ không nói mà chỉ thấy cay cay sống mũi. Các cụ bô lão ai cũng như thấy rõ tâm can tài đức vị trại chủ trẻ tuổi đã sớm phải đảm đương việc quân, việc đánh giặc vốn hết sức gian nan.

Một cụ bô lão đã gần tám mươi tuổi quê ở cửa biển Dương Tuyền rưng rưng chòm râu trắng như cước nắm chặt bàn tay to lớn của Phùng trại chủ cất giọng đĩnh đạc:

- Phùng trại chủ chịu mệnh trời đánh giặc gây dựng tự chủ cho muôn dân An Nam mới là phúc ấm của nước. Lão hủ già rồi, con cháu trai tráng trong nhà có mười bảy đứa, dân làng tộc họ Trương ở Dương Tuyền có chín mươi hai tráng đinh lão đem cả ra Đường Lâm để trại chủ sai dùng đánh giặc. Hôm lão ngược đường ra đây thấy ở đâu cũng khen tài đức trại chủ lão hủ mừng lắm. Ngay như muôn dân cửa biển Dương Tuyền, từ cái ngày Phùng trại chủ cho đại tướng quân Vũ Khánh dẹp tan lũ giặc biển Lữ Phương muôn dân vẫn mong có dịp báo đáp trại chủ. Lão hủ tuổi cao sức yếu chưa biết đi theo tiên tổ lúc nào nhưng hôm nay được gập quả là chết cũng nhắm được mắt.

Các cụ bô lão nhất loạt đứng lên chúc mừng khiến Phùng trại chủ thoáng bối rối. Ngài xúc động vái tạ các cụ rồi nghiêm nghị nói:

- Phùng Hưng cùng toàn thể anh em tướng sĩ An Nam nhất định không phụ tấm lòng muôn dân đánh đuổi giặc nhà Đường để dân ta đời đời tự chủ.

Trong đại điện, không ai bảo ai, các cụ bô lão nhất tề hô lớn:

- Đánh đuổi giặc nhà Đường! An Nam ta đời đời tự chủ!

Tiếng hô của các bô lão như lan ra ngoài ngôi đại điện, lan ra khắp cỏ cây, đồi núi, sông suối, vọng vào sâu mỗi trái tim tướng sĩ khắp An Nam.

Sau khi thu xếp cho các cụ bô lão nơi ăn nghỉ, Phùng trại chủ sai mấy viên tùy tướng chia các tráng đinh vào từng đội binh mã đoạn cho gọi Phùng Hải, Đặng Siêu và mấy viên tùy tướng vào thương nghị. Nguyên Phùng Hải trước đó được phong làm chủ tướng chỉ huy đạo quân thủy gồm hai trăm thuyền lớn đóng ở sông Cái  khi Phùng trại chủ chủ trương rút thủy quân về cửa biển Dương Tuyền Phùng Hải đã bàn giao chiến thuyền và binh lính cho tướng Vũ Khánh và trở về Đường Lâm đợi lệnh. Đặng Siêu sau loạt trận chỉ huy voi chiến đánh giặc Đường ở chân núi Ngõa Cương được Phùng trại chủ rút về chỉ huy đại đội tượng binh bảo vệ Đường Lâm. Binh lực Đường Lâm một mặt theo thủy quân Vũ Khánh rút về cửa biển Dương Tuyền một mặt theo các tướng Phan Anh, Ngô Chất, Đặng Phương, Đỗ Anh Hàn đi thanh viện Phong Châu. Đường Lâm binh lực tương đối mỏng nhưng mấy ngày gần đây tráng đinh các vùng miền được các bô lão mang đến khá đông đã được sung vào đội ngũ chỉnh tề ngày đêm luyện tập gấp lắm. Khi mọi người an tọa, Phùng trại chủ trầm giọng nói:

- Tình hình đã rất khẩn trương. Tướng sĩ Đường Lâm ở Phong Châu ngày đêm đang chống nhau với năm vạn quân thủy bộ nhà Đường còn chưa biết thắng bại ra sao. Năm trăm chiến thuyền của giặc biển chỉ nay mai uy hiếp Tống Bình tất Trương Bá Nghi phải dốc quân thủy bộ huyết chiến với giặc biển. Tống Bình tất sơ hở lẽ ra ta có thể thừa cơ tập kích. Nhưng lòng trời chưa thuận, Cao Chính Bình đang cùng hai vạn thủy quân với năm trăm chiến thuyền kéo xuống thanh viện Tống Bình. Nếu ta dốc binh lực đánh Tống Bình ắt sẽ mắc mưu chim sẻ rình mồi mà không biết có chim cắt sau lưng. Khi ấy trước mặt sau lưng đều là giặc mạnh tất không tránh khỏi đại bại. Cao Chính Bình là tay lão luyện chinh chiến đã nhiều ắt đã đoán được kế sách của ta. Nay y mạo hiểm xuống cứu viện Tống Bình là đã dùng kế năm ăn năm thua. Họ Cao cũng chẳng còn cách nào bởi nếu để mất Tống Bình Đường triều sẽ tru di tam tộc nên chỉ còn cách hoạn nạn cùng chia với Trương Bá Nghi mà thôi. Binh tướng Đường triều hợp công hai mặt chắc chắn sẽ phá được giặc biển khi ấy lẽ nào hai hổ chung được một rừng ắt sẽ tàn sát lẫn nhau. Ta một mặt giữ vững Phong Châu một mặt đợi giặc kia sinh biến mới có thể thi hành đại kế được.

Các tướng ngồi lặng một lúc ai nấy đều thấy cục diện hết sức khẩn trương. Một lát, Phùng Hải đứng lên nói:

- Thưa huynh trưởng! Việc chống giữ với giặc mạnh, tiến thủ hai quân thủy bộ đã rõ ràng. Nay Đường Lâm binh lực tuy không thể tiến xuống Tống Bình nhưng cũng thừa sức thủ hiểm giữ vững. Huynh trưởng triệu tập chúng tướng là có sai bảo gì chăng?

Đặng Siêu cũng đứng lên nói:

- Thưa Phùng trại chủ! Quân tướng ta đang huyết chiến với giặc ở Phong Châu. Nay Cao Chính Bình dẫn thủy quân về Tống Bình, phải chăng Phùng trại chủ sẽ đưa thêm binh mã lên Phong Châu? Mạt tướng chỉ e binh lực Đường Lâm điều động đi hết các ngả chỉ mỗi Phùng trại chủ và các đội tráng đinh mới trưng tập ở lại liệu có mạo hiểm gì chăng?

Phùng Hưng trầm giọng nói:

- Việc binh cốt ở chỗ bất ngờ. Hôm trước họp văn thần võ tướng các ngươi cũng đã thấy. Phong Châu là vùng căn cốt, đất rộng, người đông, nơi xưa kia các vua Hùng từng đặt quốc đô ở đó, linh khí đất trời hưng vượng của An Nam ta cũng từ đó mà ra. Luôn nhiều năm nay, muôn dân Phong Châu đều hướng về, trông đợi nơi tướng sĩ Đường Lâm. Phong Châu không thể mất càng không thể để giặc Đường vây khốn. Khi Cao Chính Bình cùng Trương Bá Nghi phá giặc biển Chà Và cũng là lúc tướng sĩ Đường Lâm, Phong Châu phải đánh đuổi được đại quân của Cao Phiên Dương về bên kia núi Ngõa Cương ta mới thi hành đại kế được. Ta cũng đã lệnh cho Phan Anh, Ngô Chất kín nhẹm rút khinh thuyền giấu vào các cửa sông đợi đoàn chiến thuyền của Cao Chính Bình xuôi về Tống Bình mới tập hợp lại đội ngũ tiến về bến Lô giang chặn đường về của chúng. Binh lực Đường Lâm càng chia nhỏ luồn sâu thủ hiểm bao nhiêu Cao Chính Bình kia càng không dám thừa cơ tập kích Đường Lâm bấy nhiêu. Đất ta, dân ta, từng bờ cây ngọn cỏ quân ta đều thông thuộc giặc kia dẫu thấy Đường Lâm trống rỗng cũng không dám liều lĩnh đánh vào. Đó cũng là kế sách mà xưa kia Đỗ lão bá và phụ thân dặn dò ta vậy.

Phùng Hải, Đặng Siêu đồng thanh nói:

- Chúng tướng xin đợi lệnh của Phùng trại chủ.

Phùng trại chủ mệnh lệnh:

- Ta lệnh cho hai tướng Phùng Hải, Đặng Siêu đem hai nghìn tinh binh ngay đêm nay theo đường nhỏ tiến lên Phong Châu trợ chiến. Hẹn cho các ngươi cùng tướng lĩnh Phong Châu một tháng nữa phải đuổi được đại quân Cao Phiên Dương sang bên kia ải Ngõa Cương. Thành bại của đại cuộc đuổi giặc Bắc lần này nằm cả ở việc binh tướng Đường Lâm có đại thắng giặc đúng hạn nơi Phong Châu không vậy.

Hai tướng lục tục kéo nhau đi điểm binh mã chuẩn bị hành quân. Còn lại Phùng trại chủ, ngài cắt đặt mấy viên tùy tướng trông coi việc phiên chế, xung đội tráng đinh các vùng về Đường Lâm tiện ngày đêm luyện tập. Ai có sở trường về thủy binh, tượng binh, đánh bộ, đắp lũy, đào hào thảy đều được cắt cử người nào việc nấy. Liên tiếp từ ngày các đội quân thủy bộ rời Đường Lâm chống giặc, đêm nào căn phòng của trại chủ ánh đèn nến cũng bập bùng đến sáng bạch. Phùng trại chủ vốn vóc người cao lớn, sức lực hơn người song thấy ngài làm việc bất kể ngày đêm lũ gia nhân thấy lo ngại nhưng chưa ai dám can gián. Như hiểu ý bọn gia nhân, sáng sáng, Phùng trại chủ sau hồi đi vài bài quyền cước thoáng cái tung mình lên chú ngựa tía cao lớn sải một vòng đến tận sát khu rừng Cấm cách đó đến ba bốn dặm ngài mới vòng về bước vào bữa điểm tâm. Chỉ lát sau, trên chiếc bàn gỗ lớn nơi thư phòng hoặc trướng hổ đã thấy ngài uy nghi xử lý mọi việc. Bầy chim câu đưa thư bận rộn bay lên, sà xuống nhịp nhàng. Xa xa, những chòi canh ẩn hiện chập chờn nơi triền đồi, vách rừng dáng vẻ an nhiên như không hề có binh đao giặc giã.

Đường Lâm, mảnh đất thiêng như ẩn tàng những khao khát lớn lao tích tụ tự ngàn năm.

(Còn nữa)

Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 46


Hôm nayHôm nay : 2016

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43469

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5711504