Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

PHÙNG HƯNG (Tiểu thuyết lịch sử)

Thứ tư - 16/07/2014 10:19

HỒI THỨ MƯỜI HAI

Đoạt Nghĩa Lĩnh, Phan Đường lấy hư thắng thực

Chiếm Hy Cương, Vũ Khánh bắt hổ giữa rừng

 

Lại nói tiếp chuyện Phan Đường cùng Phùng công tử dẫn đại đội binh mã hơn ba nghìn người không kể ngày đêm cắt núi xuyên rừng đi về hướng Phong Châu. Đã có hẹn trước với Vũ Khánh, Phan tiên sinh cùng binh mã ngày đi đêm nghỉ chỉ mấy hôm sau đã ra khỏi đất Đường Lâm tiến vào địa phận Phong Châu. Phan Đường ra lệnh hạ trại kiểm điểm lương thảo rồi cùng Phùng Công Phấn cho mời bốn viên tùy tướng tới trại giữa bàn bạc. Làng mạc vùng này dân cư thưa thớt, việc đồng áng nông tang cũng vừa xong vụ, dân chúng rút lên ở tít các quả đồi phía xa. Bên ngoài, người ngựa lục xục kiếm củi, rơm cỏ chuẩn bị cho bữa tối. Trong trại, Phan tiên sinh sau khi mời các tùy tướng an tọa mới thong thả nói:

- Nhận mệnh lệnh của Phùng trại chủ, ta cùng Phùng công tử tiến binh về Phong Châu. Nay Phong Châu đã ở trước mặt không còn cách bao xa nữa. Chỗ ta đóng quân bên phải cách đây năm dặm là ngã ba Bạch Hạc, tướng quân Vũ Khánh hẳn đêm nay cũng thuận dòng cùng binh thuyền đến đó. Theo hẹn ước từ trước, hai đại đội thủy bộ sẽ chia làm hai đường tiến chiếm Phong Châu. Phong Châu là đất hiểm xưa kia các đời vua Hùng ta từng định đô lâu dài. Nay hai tên tướng giặc giữ thành ở đó là Thang Ân Bá và Trương Phóng đều là tướng giỏi của Đường triều, Trương Phóng có biệt danh hổ hầu sức địch muôn người. Ta cũng cho rằng, Cao Chính Bình hiệu úy châu Vũ Định ắt đã biết tin quân ta vây đánh Phong Châu sẽ xua binh xuống cứu giúp. Vậy ta phải càng sớm càng tốt chiếm được thành Phong Châu. Không biết Phùng công tử và các tướng có diệu kế gì không?

Mọi người im phăng phắc. Không khí trong trại như ngưng lại. Mấy viên tùy tướng đánh mắt nhìn chủ tướng họ Phùng. Phùng Công Phấn nghiêm trang nói:

- Ta chắc rằng Phan tiên sinh đã có diệu kế nhưng cũng xin bày tỏ mấy ý của mình. Thành Phong Châu tuy dày vững nhưng đã lâu chưa lâm chiến ắt hẳn có chỗ sơ hở. Hơn nữa đám binh lính Đường triều chỉ độ hơn bốn nghìn tên, nhiều tên đã già ốm lâu ngày không cầm gươm giáo cung tên, người ngựa hẳn cũng nhiều phần rệu rã. Binh lính tuyển mộ vùng Phong Châu vốn cùng nòi giống ta ắt hẳn khi lâm trận hiểu lý lẽ của cái nhục mất nước, làm nô lệ cho phương Bắc ắt sẽ quay giáo theo về chính nghĩa. Họ Thang, họ Trương dẫu anh dũng thiện chiến cũng sớm bị đẩy vào cảnh bất lợi co cụm với lũ binh tướng phương Bắc mà thôi. Tách bạch chia rẽ được binh lính An Nam và phương Bắc chúng ta sẽ chắc phần thủ thắng.

Một viên tùy tướng họ Phạm dung mạo khôi ngô phấn chấn tiến ra nói:

- Tiểu tướng cũng nghĩ như thế. Luôn mấy tuần qua, Phan tiên sinh cho học thuộc những bài dụ địch, nhất là kêu gọi binh lính Phong Châu người An Nam ta theo về chính nghĩa quả là diệu kế. Các đầu lĩnh và binh lính thuộc quyền đều đợi ngày xung trận để tỏ rõ phải trái với chúng trước khi phải hạ thủ. Tiểu tướng nguyện dẫn quân bản bộ làm tiên phong tiến đánh Phong Châu.

Trong trại, mấy viên tùy tướng ai nấy mặt mũi phấn chấn dường như đều muốn làm tiên phong trong trận đầu ra quân. Để mọi người lắng xuống đôi chút, Phan tiên sinh thong thả sắp đặt:

- Vâng mệnh Phùng trại chủ, theo tâm ý của Phùng công tử và các tướng lĩnh, nay ta mệnh lệnh: Trận này nhất định phải thắng. Không những thế phải sớm chiếm được thành Phong Châu trước khi Cao Chính Bình điều quân xuống cứu. Nay ta lệnh cho tả tướng Phạm Cương và hữu tướng Đỗ Lăng mỗi người đem năm trăm quân bản bộ ngay đêm nay men theo đường nhỏ vòng qua phía tây thành Phong Châu tiến chiếm núi Nghĩa Lĩnh. Ta sẵn có người thông thuộc đường đất dẫn hai tướng đi. Đồn trú núi Nghĩa Lĩnh - Thang Ân Bá chỉ có hơn bốn trăm quân phần lớn là binh lính thổ hào địa phương canh gác trông coi việc cúng tế nên các ngươi phải kíp chiếm lấy rồi phô trương thanh thế để việc đánh thành thêm thuận lợi. Khi nghe tiếng pháo công thành thì kíp để một nửa quân giữ chặt cửa trại còn hai ngươi mau chóng dẫn đội dũng sĩ đánh thẳng vào phía tây thành.

Hai viên tùy tướng dạ ran, điểm binh mã lập tức lên đường. Phan tiên sinh tiếp tục mệnh lệnh:

- Hai tướng Phùng Toàn, Hoàng Chất điểm một nghìn binh mã lập tức đêm nay tiến thẳng tới cổng chính thành Phong Châu. Người ngựa binh khí gọn nhẹ, trước khi trời sáng phải có mặt dưới chân thành khiêu chiến, nếu giặc ra đánh giao chiến qua loa rồi rút về phía nam sông Lô giang ắt sẽ có tiếp ứng.

Hai tướng dạ ran, điểm binh mã lập tức lên đường. Phan tiên sinh nhìn vào Phùng công tử, nói:

- Ta và công tử cũng lập tức điểm binh tướng lên đường công kích phía nam thành Phong Châu. Cốt là hư trương thanh thế để Thang Ân Bá và Trương Phóng mất phương hướng. Nếu chúng ra khỏi thành truy kích đội quân Phùng Toàn ắt sẽ trúng kế của ta. Mặt Bắc, hẳn Vũ Khánh hiền đệ sau khi chấn chỉnh binh thuyền sẽ sớm có đại kế phá giặc.

Phùng Công Phấn rạng tươi nét mặt, phấn chấn nhìn Phan tiên sinh nói rõ từng tiếng:

- Phụ thân cho tiên sinh cùng ta đi chuyến này quả là để ta mở rộng tầm mắt vậy. Cứ xem tiên sinh dùng binh thấy chỗ cao minh của binh pháp cũng thực giản dị, bất ngờ vậy. Ta cứ nghĩ tiên sinh tập trung binh lực tiến thẳng vào cổng chính thành Phong Châu khiêu chiến bắc loa gọi hàng rồi để cho Vũ Khánh xuất kỳ bất ý tập kích đổ bộ mặt bắc nơi tiếp giáp sông Lô giang cũng nắm phần thủ thắng. Nay tiên sinh cho chiếm núi Nghĩa Lĩnh làm căn bản để giặc rối từ trong rối ra, một mặt dùng tiếp hai cánh quân hư hư thực thực vừa một vờ thua binh một quyết chiếm thành còn nữa giấu nhẹm đội tinh binh của Vũ Khánh ra đòn quyết định quả là kỳ diệu vậy.

- Công tử quá khen. Tiến chiếm Phong Châu lần này có nhiều cách lấy. Ngặt nỗi nếu Cao Chính Bình mau lẹ xuất binh khi ta chưa chiếm được thành ắt lưỡng bại câu thương sẽ hỏng việc lớn vậy. Ta đồ chắc, Thang Ân Bá sẽ điều tướng giỏi quyết chiếm lại Nghĩa Lĩnh. Việc này e ngoài công tử không ai đương được. Dụng binh quý ở chỗ bất ngờ.

- Ta xin nhận sự điều động của tiên sinh. Ta thề sẽ bắt sống tướng giặc ngay chân núi Nghĩa Lĩnh để tiên sinh trị tội.

Nói đoạn mọi người cắt đặt công việc rồi lặng lẽ nhổ trại tiến quân.

*

Đây nói tiếp việc Phạm Cương và Đỗ Lăng cùng một nghìn quân mã ngựa cởi nhạc người ngậm tăm lặng lẽ xuyên đường rừng tiến về phía núi Nghĩa Lĩnh.

Đêm tháng mười se lạnh, tiếng gà gáy u ơ nơi làng xóm thi thoảng lẫn tiếng chó cắn ma lách rách. Tiếng trống cầm canh càng về khuya càng loạc choạc, có nơi chỉ đánh mấy dùi chiếu lệ. Lũ lính canh các làng rải rác con đường mòn lên núi Nghĩa Lĩnh dường như cũng mộng mị chập chờn sau một ngày chè chén thù tạc. Đoàn người ngựa lặng lẽ chui hút vào khu rừng men lên đỉnh núi ngày càng rậm rạp, thâm u. Núi Nghĩa Lĩnh, núi thiêng của vùng Phong Châu xưa kia các đời vua Hùng thường niên tổ chức cúng lễ rất long trọng. Từ khi nhà Đường cai quản đất này, mặc dù hàng năm vẫn mở hội cho dân cúng tế nhưng chỉ làm đại khái qua loa do vẫn dè chừng thổ dân nhân cơ hội đó mà tụ tập. Thang Ân Bá cho đồn trú hai doanh trại ở phía nam và phía bắc án ngữ hai con đường dẫn lên núi. Thổ dân qua đây bị dò xét rất kỹ lưỡng. Các thổ hào, bô lão địa phương nhiều lần xin nới lỏng để dân lên thờ tự đều chưa được chấp thuận. Hai doanh trại giặc Bắc nhiều năm nay như cái gai trong con mắt dân quanh vùng nhưng mọi người cũng chỉ biết nín nhịn.

Trời gần sáng, trong tiếng gà óc ách và ánh trăng suông chập chờn, hai doanh trại nơi đầu núi đã bị vây chặt. Khi tiếng trống canh cuối rời rạc chưa dứt bỗng tiếng pháo nổ ùng ùng xé toang màn đêm tịch mịch. Chưa dứt tiếng pháo, trong ánh sáng rừng rực của những ngọn đuốc lớn, các tráng sĩ nai nịt gọn gẽ, tay lăm lăm mã tấu hiện ra như thiên binh thiên tướng nhà trời. Tiếng trống cái thúc lên ầm ầm, chưa dứt tiếng trống, hai chiếc loa lớn bằng đồng chĩa vào doanh trại phát tiếng oang oang, dõng dạc:

- Vâng mệnh Phùng trại chủ châu Đường Lâm, năm ngàn tướng sĩ Đường Lâm đã bao vây chặt núi Nghĩa Lĩnh, quân ta đã chiếm thành Phong Châu, nay kêu gọi binh tướng các ngươi ra hàng. Phùng trai chủ sẽ mở lượng khoan dung không bắt giết. Phàm là người An Nam hãy bỏ vũ khí qui thuận tất được thả. Binh lính phương Bắc đầu hàng sẽ không bị giết. Nhược bằng chống lại sẽ giết sạch không tha.

Trong trại giặc, tiếng kêu la thất thanh, tiếng bò rống, chó cắn, đèn đuốc lao xao. Còn chưa rõ sự thể bỗng một toán binh lính dường như được cắt cử để canh gác tay mang vũ khí xộc ra phía trước trại, nơi đầu con đường, chỗ những ngọn đuốc đang rừng rực cháy.

Thấy binh lính trong trại xông ra, Phạm Cương nắm chắc cây đại đao, nhảy ào về phía trước quát lớn:

- Lũ giặc kia! Mau bỏ binh khí đầu hàng, ta tha cho toàn mạng.

Toán binh lính thấy phía trước lố nhố những người ngựa không biết nhiều ít ra sao, lại thấy chỉ có một người cầm đao bèn hò nhau sấn lên vung giáo mác đâm chém loạn xạ. Phạm Cương thét to một tiếng, vung đao loang loáng, đâm bên tả, chém bên hữu, một chốc hơn chục tên lính đổ sập xuống thành một đống thịt. Ai nấy kinh hồn đao pháp của họ Phạm. Trong trại giặc dường như cũng đã quan sát hết cả. Tiếng loa đồng ồm ồm vang lên:

- Lũ giặc mau vứt binh khí đầu hàng. Chậm trễ ta cho phóng hỏa.

Tiếng khóc như ri. Tiếng gào thét. Tiếng binh khí va nhau loảng xoảng. Lác đác, rồi toàn trại đèn đuốc được thắp lên, lũ lính Đường triều dớn dác lột khăn cởi áo, đem binh khí vứt lỏng chỏng giữa khoảng sân trước trại. Ở trại bên kia, Đỗ Lăng sau hồi chém giết thị uy, mọi việc cũng dần vào trật tự. Hơn hai trăm binh lính kẻ chết người đầu hàng đã được dồn vào khoảng sân rộng. Đèn đuốc sáng rực núi Nghĩa Lĩnh.

Đỗ Lăng quắc cặp mắt quát lớn:

- Các tiểu đầu mục mau phân loại lính Đường triều và binh sĩ bản địa. Đường triều: Chém! Binh sĩ bản địa trói hết cả lại đợi mệnh Phùng công tử.

Phạm Cương vội sấn lên, nói lớn:

- Đỗ huynh quên lời răn dạy của Phan tiên sinh rồi ư? Chúng đã hàng rồi sao nỡ giết đi mang tiếng ác. Chi bằng trói lại bẩm báo tiên sinh định liệu. Việc này giao cho mấy tiểu đầu mục là đủ. Ta và huynh mau chóng điểm binh tướng tiến thẳng xuống thành Phong Châu theo đại kế đã định.

Đỗ Lăng hậm hực điểm binh tướng cùng với Phạm Cương lên ngựa nhằm hướng thành Phong Châu khua chiêng đánh trống thẳng tiến.

*

Nay nói chuyện Thang Ân Bá và Trương Phóng ở thành Phong Châu.

Chiều hôm trước, khi có tin báo thành Phong Châu sẽ bị đại đội quân thủy bộ của Đường Lâm tiến lên vây đánh, Thang Ân Bá cho họp các tướng lại bàn kế cự địch. Hổ hầu Trương Phóng huênh hoang nói:

- Thang tướng quân sao thần hồn nát thần tính làm vậy. Hôm trước, Dương Ôn chả đã nói rằng lũ giặc cỏ Đường Lâm sẽ không thể tiến thành Phong Châu vì hai lẽ đó sao.

Thang  Ân Bá nhíu cặp mắt ba góc âm u ẩn tàng dưới đôi mày đống mác rậm rì nhẩn nha hỏi:

- Hai lẽ gì vậy, Trương phó tướng?

- Dương đại nhân cho rằng binh lực Đường Lâm không đủ sức tiến chiếm Phong Châu vào thời điểm này. Còn một lẽ nữa, nếu Đường Lâm xuất binh, Trương đô hộ sứ ắt sẽ tập kích vào sào huyệt của chúng. Chúng đầu đuôi không cứu được nhau chả phải là đi vào đất chết hay sao.

Thang Ân Bá nhấc lên đặt xuống bàn tay hộ pháp trên chiếc bàn lớn nơi trướng hổ chậm rãi nói:

- Trương hổ hầu quá khinh địch rồi. Ta xem bộ dạng Dương Ôn lập cà lập cập giấu đầu hở đuôi thừa biết chỉ là trò lên dây cót tinh thần cho ta mà thôi. Y còn kín kín hở hở nói có bề gì hiệu úy Cao Chính Bình sẽ điều quân tiếp ứng tận giệt bọn giặc cỏ nhưng xem ra chính y cũng không tin vào họ Cao vốn từ lâu chỉ muốn nuốt chửng cả Phong Châu lẫn Tống Bình. Họ Cao họ Trương cứ giữ miếng như thế đất Phong Châu tất nguy trong sớm tối. Ta chắc rằng, Phùng Hạp Khanh, với bản lĩnh đạp trời khuấy nước của mình sẽ không ngồi yên đâu. Y từng chả một thời vùng vẫy lập vua lập nước cho họ Mai kia ư? Cho nên tuyệt đối không được khinh địch. Binh tướng Đường Lâm kéo lên đây chỉ ngày một ngày hai. Đường bộ ta không lo lắm vì còn có thành cao hào sâu. Ngặt nỗi mặt bắc tiếp giáp dòng Lô giang nếu thủy quân của chúng đổ bộ vùng ấy tạo thế gọng kìm, một mặt dùng tinh binh xuất kỳ bất ý chiếm núi Nghĩa Lĩnh thì ta chỉ còn nước phá thành tháo chạy mà thôi.

Thang Ân Bá nói đến đây, Trương Phóng cùng lũ tùy tướng giật nảy mình dớn dác. Một tên mắt híp trán dô, tóc thưa lởm chởm tiến ra hiến kế nói:

- Thang đại tướng quân quả thần cơ uy dũng, biết được cả gan ruột nhà người ta. Thế chi bằng cử quân mai phục núi Nghĩa Lĩnh đón đánh tinh binh giặc rồi cho đốt sạch hai bên mạn rừng Thạch Lâm bến Lô giang phòng thủy quân giặc đổ bộ một mặt thành cao hào sâu cố thủ, giặc cỏ kia có đến tất vài tuần trăng cạn lương hết tên ắt phải rút, khi ấy ta bốn mặt đổ ra đánh giết chẳng phải kế vạn toàn ư?

Thang Ân Bá nhìn kỹ viên tướng lùn mập, cất giọng ôn tồn:

- Ô tướng quân nói phải lắm. Chinh chiến xưa nay nơi đất An Nam này các ngươi nhớ lấy, một hòn đá mũi tên, một khe suối khe sông đất chúng đều thập phần nguy hiểm. Chớ ỷ thế thiên tử Đường triều mà mang họa vào thân. Ta giao cho Ô tướng quân hai nghìn tinh binh ngày mai lên núi Nghĩa Lĩnh đặt mai phục. Chúng đến cứ để chúng vào sâu hãy đổ ra đánh giết cho kỳ hết. Chẳng phải đợi lâu, nếu tướng quân thắng trận mai phục ắt đại quân thủy bộ của chúng biết ta phòng bị kỹ sẽ rút quân. Khi ấy chúng chỉ là lũ cá nằm trên thớt.

Ô Sùng Phúc chắp tay nghiêm giọng:

- Tiểu tướng xin lĩnh mệnh.

Thang Ân Bá quay sang Trương Phóng:

- Còn cái món đốt rừng nơi bến Lô giang để mấy tên thủy quân nhãi nhép không đổ bộ được xin nhờ Trương tướng quân đảm đương cho.

Trương Phóng hậm hực không vui nhưng cũng đành lòng đáp:

- Ta vẫn muốn đợi đại binh chúng đến để chém tướng chặt cờ cho chúng rõ oai phong họ Trương, nay đại tướng quân giao cho ta chặt rừng lấp bãi còn ra thể thống gì nữa.

Thang Ân Bá vỗ vỗ vào vai viên mãnh tướng an ủi:

- Giặc cỏ còn đó hàng ngàn hàng vạn. Việc giết tướng giặc phá thành giặc không nhờ sức của tướng quân thì nhờ ai. Mai kia đánh phá Đường Lâm, ta sẽ để ngài đi tiên phong tha hồ lập chiến công hiển hách.

Trương Phóng híp cặp mắt vẻ bằng lòng:

- Ta sẽ san phẳng đất Đường Lâm.

*

Tờ mờ sáng. Thành Phong Châu chìm trong sương khói. Bỗng tiếng vó ngựa phi rất gấp. Người ngựa vừa đổ ập vào cổng thành vừa kêu váng lên:

- Cấp báo!Cấp báo! Mở cổng thành mau. Mau cho ta gặp Thang tướng quân.

Lũ quân canh thành xem xét một chặp, thấy đích thị quân nhà mới ngái ngủ vừa mở cổng thành vừa hỏi:

- Làm gì mà ầm ĩ lên thế! Chưa sáng ngày ra đã báo hung tin.

Bóng ngựa vút qua cổng thành. Thoảng mùi máu tươi tanh sực. Tên lính canh giật mình tỉnh ngủ cũng là lúc vó ngựa lộp cộp khuất dạng.

Trong trướng hổ, Thang Ân Bá gầm lên:

- Rút cục tình hình làm sao? Mau triệu Trương Phóng và Ô Sùng Phúc tới đây cho ta.

Lũ vệ sĩ rạ ran, cắm đầu cắm cổ đi triệu tập các tướng. Thoáng cái, đã thấy họ Ô nai nịt võ phục gọn gàng, nhảy phắt từ lưng ngựa xuống:

- Bẩm đại tướng quân, ngài chả mệnh lệnh tôi đi đặt phục binh chân núi Nghĩa Lĩnh đó thôi? Sao lại triệu tập gấp bản chức?

Tháng Ân Bá nghiến răng rít lên:

- Giặc Đường Lâm chiếm mất núi Nghĩa Lĩnh rồi.

- Cái gì? Họ Ô gầm lên, y ngã phịch xuống đất.

- Ta trúng kế tập kích của địch. Mất núi Nghĩa Lĩnh là mất điểm cổ họng của thành Phong Châu này. Các ngươi cứ huênh hoang nữa đi.

Thang Ân Bá chưa rất lời, lại một tên lính phi ngựa như bay quăng mình xuống đất lập cập báo tin:

- Bẩm đại tướng, cổng chính thành giặc cỏ Đường Lâm như trên trời rơi xuống, dưới đất chui lên đông như kiến đang bắc loa réo gọi đại tướng quân ra hàng. 

Thang Ân Bá run lẩy bẩy, đứng không vững. Y không tin vào những lời tên lính kia đang lảm nhảm cũng là lúc tiếng pháo trận nổ ùng ùng nơi cửa chính cổng thành. Mùi khét của thuốc pháo sực vào tận nơi trướng hổ khiến y càng luống cuống. Đang cuống cà kê thì phó tướng Trương Phóng từ đâu xuất hiện báo hung tin:

- Bẩm đại tướng quân, mạt tướng đang điểm binh tiến ra Lô giang thì bỗng nghe cấp báo mặt Nam thành giặc Đường Lâm xuất hiện đông đặc. Ở đó cắm lá cờ súy của chủ tướng giặc. Chúng có vẻ nhàn nhã chứ không khiêu chiến hung hăng như ở cổng chính thành.

Thang Ân Bá lại được phen điên đảo nữa.

Ô Sùng Phúc sau phút kinh tâm, gượng đứng dậy, rũ bộ võ phục nói trong hơi thở:

- Bẩm đại tướng quân. Mạt tướng cho rằng, cho rằng...

- Nói mau! Sao ngươi ấp úng mãi thế.

 Thang Ân Bá cố trấn tĩnh quát viên tùy tướng.

- Mạt tướng xin liều chết quyết chiếm lại núi Nghĩa Lĩnh. Xin chủ tướng đóng chặt cổng thành cố thủ là hơn.

Thang Ân Bá trầm giọng mệnh lệnh:

- Ô tướng quân mau điểm hai nghìn tinh binh chiếm lại nũi Nghĩa Lĩnh trong sáng nay. Ta cùng tướng quân Trương Phóng sẽ chia binh tử chiến giữ thành.

- Xin lĩnh mệnh! - Họ Ô mau chóng rời khỏi trướng hổ quát thét quân lính.

Ô Sùng Phúc hấp tấp lên ngựa dẫn đầu hai nghìn tinh binh thận trọng tiến về phía con đường dẫn lên núi Nghĩa Lĩnh. Từ thành Phong Châu đến đỉnh núi tuy không xa lắm nhưng đường rừng nhỏ hẹp, quanh co, cây cối rậm rạp. Họ Ô vừa đi vừa dò xét xung quanh. Đến một khúc quanh, phía trước là khu rừng già dày đặc cây cối, y khoát tay cho gọi một viên tùy tướng hỏi:

- Có phải trước mặt là gò Bảo Lâm vẫn đồn thường có hổ báo xuất hiện hay không?

Viên tùy tướng vội bẩm báo:

- Thưa tướng quân, phía trước chính là gò Bảo Lâm nổi tiếng là khu rừng thiêng. Tháng trước, toán lính của ta đi tuần qua đó còn bị hổ vồ mất hai tên, quân lính ở đây vẫn thường sợ sệt mỗi khi có việc qua gò.

Ô Sùng Phúc trầm giọng:

- Mệnh lệnh cho ngươi cùng một nghìn quân chia ra hai bên cánh rừng phía gò kia. Lát nữa, bọn giặc tất sẽ theo đường đó tiến về Phong Châu. Cứ để chúng đi qua, khi nào ta đốt pháo hiệu hãy đồng loạt xông ra chém giết. Chúng từ xa đến không thông thạo tất chạy cả vào gò Bảo Lâm. Ta cùng một nghìn võ sĩ mai phục sẵn trong rừng khi chúng vào ắt không toàn thây trở về. Giết gọn chúng xong ta cùng các ngươi sẽ chiếm lại núi Nghĩa Lĩnh dễ dàng như trở bàn tay.

Chúng tướng rạ ran, đoạn mau chóng chia binh tướng ai vào việc nấy.

*

Nói tiếp chuyện Phạm Cương và Đỗ Lăng.

Sau khi chiếm gọn hai trại trên núi Nghĩa Lĩnh, điểm lại binh tướng thấy chưa hề suy suyển bèn cắt đặt hai trăm quân cùng hai viên đầu mục ở lại canh trại và lũ tù binh còn hai tướng dẫn đầu tám trăm tinh binh theo đường mòn thẳng tiến xuống thành Phong Châu. Khi ấy trời đã sáng rõ, dân trong vùng thấy nửa đêm có tiếng pháo nổ, lửa cháy trên trại núi Nghĩa Lĩnh, biết có đánh nhau không hiểu đầu cua tai nheo dáo dác hò nhau gồng gánh chạy dạt xuống thành Phong Châu. Các chòm xóm hai bên đường vắng ngắt, gà chó lạc đàn lạc chủ kêu dáo dác. Rời núi được một đoạn đường, thấy phía trước có khu rừng rậm, Phạm Cương kìm ngựa hô quân lính dừng lại đoạn chỉ vào rừng nói với Đỗ Lăng:

- Đỗ huynh, trước mặt là rừng rậm, lại chỉ có một con đường độc đạo xuyên qua, nếu giặc biết ta tiến xuống mà đặt phục binh thì quân ta nguy mất.

Đỗ Lăng nóng nảy ngắt lời:

- Sao tướng quân nhát làm vậy? Hai trại giặc đêm qua chúng ta đã tóm gọn cả làm gì thành Phong Châu sớm biết tin mà đặt phục binh. Cứ để ta đi trước mở đường, huynh di sau chặn hậu, chúng ta thẳng tiến xuống Phong Châu đánh thẳng vào sào huyệt của chúng, lấy đầu Thang Ân Bá và Trương Phóng dâng Phùng công tử và quân sư ắt là đại sự thành công. Giờ này, Phùng công tử và quân sư chắc cũng đang vây hãm các mặt thành bắc loa gọi hàng rồi. Ta xuống bằng đường hiểm này khác gì thọc mũi giáo vào trong ruột gan giặc vậy.

Lời còn chưa dứt, Đỗ Lăng đã thét quân bản bộ hăm hở tiến thẳng vào khu rừng rậm.

Khu rừng vẫn im lặng như tờ. Thỉnh thoảng, tiếng chim quạ dáo dác đập cánh kêu loéc quéc phá tan bầu không khí tịch mịch.

Khi Đỗ Lăng cùng năm trăm quân khuất dạng vào khu rừng Phạm Cương mới giục ngựa cùng quân lính tiến về phía trước.

 - Ùng... ùng... ùng...

Bỗng tiếng pháo hiệu ở đâu nổ ran phá tan bầu không khí yên tĩnh. Tiếng người thét, tiếng ngựa hý ầm ầm. Phạm Cương gầm lên:

- Đỗ huynh mau quay lại, ta trúng kế mai phục rồi.

Trong rừng Bảo Lâm, Ô Sùng Phúc sau hồi pháo hiệu thét hơn ngàn binh lính vây chặt toán quân của Đỗ Lăng. Lũ tùy tướng của họ Ô ở hai bên đường nhất loạt trương cờ hiệu, gõ chiêng trống ầm ĩ cả một góc núi.

Ô Sùng Phúc thúc con bạch long câu lướt nhanh về phía trước, hai tay lăm lăm cặp trùy đồng sáng loáng, miệng thét lớn:

- Tướng giặc Đường Lâm mau mau xuống ngựa chịu trói ta tha cho toàn mạng.

Hơn nghìn binh mã của họ Ô cùng lúc hô vang thị uy. Khu rừng náo động, chim chóc thú hoang chạy loạn xạ. Đỗ Lăng sau phút bàng hoàng, ghìm cương ngựa trỏ vào Ô Sùng Phúc quát lớn:

- Tướng giặc kia chớ già mồm. Ta đây phụng lệnh Đường trại chủ đã chiếm gọn núi Nghĩa Lĩnh từ lâu rồi. Nay binh mã ta sẽ san phẳng Phong Châu. Ngươi có phải là Trương Phóng chăng? Mau báo danh chịu chết.

Họ Ô cười lên sằng sặc:

- Giặc cỏ! Chết đến nơi còn khoác lác. Nay ngươi đã trúng kế mai phục của ta còn già mồm ư. Loại như ngươi không cần phải Trương tướng quân ra tay cho bẩn đao. Hãy đỡ trùy của Ô mỗ đây.

Ô Sùng Phúc thúc ngựa tiến sát Đỗ Lăng vung trùy bổ xuống. Đỗ Lăng né sang một bên phạt ngang ngọn đao. Đao trùy quấn nhau vù vù gió thốc xen lẫn tiếng binh khí rợn người. Hai tướng vừa quần thảo vừa mạ lị nhau, binh lính hai bên hò reo ầm ầm. Được khoảng năm mươi hiệp còn chưa phân thắng bại, bỗng họ Ô bấm ngựa nhảy sang một bên quát lớn:

- Bay đâu, ào lên giết sạch cho ta.

Binh sĩ hai bên ào vào chém giết, quân Ô Sùng Phúc cậy thế đông vây chặt năm trăm binh sĩ Đường Lâm. Đang khi núng thế, bỗng phía sau bắc hàng ngũ quân của họ Ô rối loạn, dạt ra cả hai bên, viên tướng Đường Lâm dẫn đầu ba trăm võ sĩ đánh thốc vào chính là Phạm Cương hét lớn:

- Quân địch chớ càn rỡ, hãy mau đầu hàng chúng ta tha cho toàn mạng.

Ô Sùng Phúc không chút nao núng. Y lướt nhanh một lượt thấy quân giặc chỉ vài trăm người bèn phất cờ ra hiệu vây chặt đồng thời lớn tiếng:

- Vây chặt bọn chúng lại giết hết cho ta.

Hai nghìn tinh binh của họ Ô dần khép vòng vây. Trong khu rừng rậm Bảo Lâm, tiếng người, tiếng ngựa, tiếng đao thương, cung tên xé gió vun vút. Phạm Cương ghìm ngựa bao quát một lượt nói với Đỗ Lăng:

- Đỗ huynh, để ta quyết tử chiến với giặc ở đây. Huynh mau chóng phá vây về giữ Nghĩa Lĩnh, đệ sẽ ở lại cản giặc.

- Phạm huynh! Ta hấp tấp trúng kế mai phục. Nay giặc đông, ta ít đành phải tử chiến. Huynh hãy tìm cách thoát về giữ Nghĩa Lĩnh, để ta cản giặc cho.

Hai tướng vừa tả xung hữu đột giữa vòng vây đang dần thắt chặt vừa tính mở đường máu về Nghĩa Lĩnh bỗng phía đầu núi tiếng pháo nổ dồn dập, vòng vây địch dãn ra hai bên, một đội quân mã đông đế hơn nghìn người như từ trên trời rơi xuống đánh thốc vào giữa vòng vây, viên đại tướng dẫn đầu đi đến đâu, đầu giặc rụng tới đó. Phạm Cương hét lớn:

- Phùng công tử đến cứu chúng ta kìa!

Ô Sùng Phúc thấy hàng quân rối loạn thất kinh toan hò hét bỗng thấy viên tướng trẻ dũng mãnh phi ngựa xông thẳng về phía mình vung ngọn trường thương đập thẳng xuống đầu con bạch long câu với khí thế vô cùng mạnh mẽ. Họ Ô vội vã vung hai quả trùy đồng đón ngọn trường thương. Một tiếng rầm chóa tai. Hai cánh tay họ Ô tê dại, con bạch long câu loạng choạng toan hất họ Ô xuống đất, còn chưa định thần đã thấy viên tướng trẻ thúc vòng ngựa trở lại giơ cao ngọn trường thương nhằm thẳng vào ngực y đâm tới.

Thấy chủ tướng bị tấn công bất ngờ, mấy viên tùy tướng của họ Ô đồng loạt xông lên bất chấp nguy hiểm cùng vung giáo chặn ngang ngọn trường thương đang bay đến. Những tiếng rú khủng khiếp, hai viên tùy tướng bị hất bay lên không trung cao đến nửa trượng rồi rơi oạch xuống ngực vỡ toang giãy đành đạch mắt mũi mở trưng trừng máu me be bét. Họ Ô ồn bay phách lạc vội thúc con bạch long câu nhảy đại ra phía đường mòn chạy thẳng về Phong Châu mặc kệ lũ binh tướng bị quân Đường Lâm bắt giết vô số.

Phùng Công Phấn kìm ngang ngọn trường thương, oai phong lẫm liệt như tướng nhà trời, thét lớn:

- Bớ lũ giặc kia! Chủ tướng của các ngươi đã thua chạy. Các ngươi hãy mau đầu hàng ta tha chết cho.

Tiếng gọi hàng của ba quân vang lên rầm rầm:

- Hàng mau... Hàng mau...

Binh lính Phong Châu như rắn mất đầu, lác đác, rồi không ai bảo ai đồng loạt vứt gươm giáo xuống đất.

Phạm Cương, Đỗ Lăng mình mẩy vấy đầy máu giặc vội thúc ngựa chạy đến, nhẩy phắt xuống, cúi người đồng thanh nói:

- Tạ ơn Phùng công tử cứu mạng! Suýt nữa thì hỏng việc lớn của trại chủ.

Phùng Công Phấn xuống ngựa đỡ hai viên tướng phấn chấn nói:

- Hai tướng chiếm được núi Nghĩa Lĩnh đã lập công đầu, ta khá khen. Còn như việc bị phục binh, Phan tiên sinh đã tính toán cả rồi. Nay ta cắt cử Phạm Cương cùng năm trăm quân bản bộ đồn trú núi Nghĩa Lĩnh còn Đỗ Lăng mau theo ta xuống hội quân cùng với Phan tiên sinh.

Phùng Công Phấn nhìn khắp một lượt hơn nghìn tên giặc đã hàng nói lớn:

- Nay ta mở đức hiếu sinh tha cả cho lũ các ngươi. Các ngươi hãy mau về bẩm báo với Thang Ân Bá mở cổng thành chịu hàng sẽ toàn mạng cho về phương bắc, ngược bằng chống đối sẽ thành nát xương tan. Anh em binh lính ngươi đất Phong Châu hãy mau trở về làng xóm cày cấy làm ăn phụng dưỡng cha mẹ. Ai muốn xung vào quân Đường Lâm thì mau biên tên họ, ta sẽ đối đãi như anh em thủ túc, quyết không đổi khác.

Đám giặc bị bắt tên nào tên nấy hồ hởi, có những toán rì rầm kéo nhau lủi mất. Còn lại hơn năm trăm tên đứng thành đội ngũ hướng về phía Phùng công tử hô lớn:

- Chúng tôi xin làm binh lính cho Phùng tướng quân. Xin tướng quân thu nhận chúng tôi.

Phùng Công Phấn bước về phía những người lính muốn xin theo ân cần nói:

- Vạn bất đắc dĩ anh em mới phải theo lũ Thang Ân Bá, Trương Phóng cầm gươm giáo đánh giết dân ta. Nay anh em theo Phùng mỗ đánh đuổi giặc bắc quả là ý trời vậy. Ta sẽ nguyện cùng anh em sống chết có nhau. Tất cả hãy theo tướng quân Phạm Cương đây giữ vững núi Nghĩa Lĩnh chờ mệnh lệnh.

Đám lính dạ ran, nhiều người rơm rớm nước mắt, có kẻ còn như trong cơn mê sảng, thất kinh thần lực của Phùng công tử. Đến khi đoàn binh tướng họ Phùng khuất dạng nơi đầu rừng Bảo Lâm, lũ quân lính mới lục tục chấn chỉnh hàng ngũ, theo Phạm Cương kéo nhau về phía núi Nghĩa Lĩnh.

*

Đây lại nói tiếp chuyện Ô Sùng Phúc.

Đang ở vào thế thắng, tưởng bao vây tiêu diệt được quân tướng Đường Lâm khi chúng đã lọt vào vòng vây, họ Ô đã nắm trong tay mười phần thắng, tiện thể y sẽ chiếm lại Nghĩa Lĩnh, tạo thế ỷ dốc với Thang Ân Bá và Trương Phóng đợi quân kia binh mỏi lương cạn tất sẽ rút. Khi ấy quan binh Phong Châu chia ba mặt đổ ra đánh ắt đám giặc cỏ Đường Lâm sẽ đại bại thuận đà kéo thẳng xuống chiếm Đường Lâm xem cha con họ Phùng to gan lớn mật đến đâu. Cũng là lâu lâu mới được buổi chém giết thỏa thích, họ Ô còn mường tượng tới viễn cảnh sẽ được phân phong trấn thủ Đường Lâm làm bàn đạp có thể tiến lên hỗ trợ Trương đô hộ sứ phòng thủ Tống Bình, lui xuống Bạch Hạc làm bình phong yểm trợ cho Phong Châu tạo diện thế cục làm mình làm mẩy với Cao Chính Bình đang ngày càng binh nhiều tướng mạnh ở châu Vũ Định. Chốc đà chuyển xoay tình thế. Đang thế thắng bỗng quân tướng Đường Lâm không hiểu từ trên trời rơi xuống hay từ đất chui lên dẫn đầu là viên tướng trẻ dũng mãnh phi thường với ngọn trường thương thần sầu quỷ khốc chỉ mấy đường vung lên đã giết chết tươi hai tên tùy tướng của họ Ô. Vừa quất ngựa chạy dài về Phong Châu bỏ mặc đám tàn quân, họ Ô vẫn cảm thấy lạnh nơi xương sống. Đám tàn quân sau khi được binh tướng Đường Lâm tha mạng, lớp theo hàng đi cùng Phạm Cương trở lại doanh trại núi Nghĩa Lĩnh, lớp quân Đường lủi thủi tìm đường nhỏ cắt rừng luồn trở lại thành Phong Châu. Họ Ô mình mẩy ướt đẫm mồ hôi, giáp trụ còn vương máu viên tùy tướng lộp bộp phóng ngựa đập cổng phía tây thành. Tên lính canh như không tin vào mắt mình run rẩy hỏi vọng xuống:

- Ô tướng quân! Ngài sao trở về có một mình vậy?

Ô Sùng Phúc cáu kỉnh quát:

- Mau mở cổng không ta cho nhát trùy bây giờ. Chúng bay còn không nhận ra ta ư?

Mấy tên lính canh xúm vào kéo cánh cổng gỗ lim bịt sắt dày cả gang tay đoạn mau chóng dạt sang hai bên mặc kệ họ Ô lộp cộp quất ngựa tiến vào phía trong thành.

Thấy bộ dạng thất trận của Ô Sùng Phúc, Thang Ân Bá đoán biết cơ sự, gầm lên:

- Võ sĩ đâu! Mau đem ra ngoài chém cho ta.

Hai bên trướng hổ, hơn mười võ sĩ to lớn xông ra chực trói nghiến họ Ô lại. Bỗng có tiếng hổ hầu Trương Phóng gấp gáp vang lên:

- Xin đại tướng quân gia ân. Chúng ta thua binh chém tướng chỉ tạo thêm uy thế cho quân giặc. Nửa đêm lẻn chiếm Nghĩa Lĩnh, buổi sáng phá tan kế đặt phục binh ở rừng Bảo Lâm khiến Ô tướng quân cùng hai nghìn binh mã chỉ về được mấy trăm ắt trong quân chúng có tướng giỏi. Nay ta mất Nghĩa Lĩnh nhưng thành Phong Châu còn đó, binh lính ước độ vài nghìn cũng có thể chống nhau với chúng. Mạt tướng trộm nghĩ nay ta cứ đóng chặt các cổng thành xem quân kia tiến thoái thế nào rồi hãy định liệu thì hơn.

Thang Ân Bá sau hồi quát tháo cũng đã bớt cáu giận trỏ Ô Sùng Phúc nói:

-  Nể mặt tướng quân Trương Phóng, ta tạm tha cho ngươi. Hãy mau về quân doanh thu thập tàn quân, chấn chỉnh lại đội ngũ, bổ sung thêm binh lính địa phương chờ lệnh ta. Liệu mà lập công chuộc tội. Lần sau thua trận quyết giết không tha.

Ô Sùng Phúc rạp xuống tạ ơn rồi lủi thủi trở ra. Thang Ân Bá trầm ngâm nói với Trương Phóng:

- Việc trước mắt mười phần nguy ngập. Thành Phong Châu dễ công khó thủ. Thủy binh của chúng từ Bạch Hạc men lên Lô giang đổ bộ bên trái núi Nghĩa Lĩnh phía Bắc thành ta tất bị chúng hãm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Ta cho rằng chúng vận lương bằng đường thủy để khỏi nhọc sức quân nên đánh bại đạo quân thủy của chúng sẽ quyết định thành bại ở cuộc chiến này. Trương tướng quân còn cao kiến gì nữa không?

Trương Phóng im lặng giây lâu mới cất tiếng:

- Mạt tướng tuy bất tài xin đem hai nghìn tinh binh phục kích bên bờ sông Lô giang. Nếu giặc cỏ Đường Lâm tiến theo hướng ấy sẽ phục binh giết chúng, đốt cháy hết lương thuyền giặc kia tất cạn lương mà phải rút. Nếu có phải tử chiến, mạt tướng cũng quyết đập tan đội lương thuyền của giặc.

Thang Ân Bá ôm viên phó tướng:

- Trương hổ hầu quả là khí khái anh hùng. Sự còn mất của Phong Châu trông cậy cả vào tướng quân.

Trương Phóng vội vã từ biệt Thang Ân Bá, điểm hai nghìn tinh binh lặng lẽ tiến về phía rừng rậm bờ sông Lô giang.

*

Nói tiếp chuyện Vũ Khánh cùng đội thủy binh trên đường tiến vào Phong Châu.

Sau khi tới ngã ba Bạch Hạc, biết được đội quân bộ của Phan Đường và Phùng Công Phấn đã tiến binh vây hãm thành Phong Châu qua chim đưa thư, Vũ Khánh một mặt kiểm tra lại các khinh thuyền, mệnh lệnh ngược dòng Lô giang tiến lên Phong Châu một mặt đôn đốc mấy chục thuyền lương dặn dò sau nửa ngày hãy xuất phát đề phòng phía trước khinh thuyền lâm trận nếu vướng thuyền lương sẽ khó bề đánh giặc. Vũ Khánh nói với mấy viên tùy tướng:

- Các ngươi hãy nghe mà nhớ lấy. Quân tướng ta vâng mệnh Phùng trại chủ lần này tiến chiếm Phong Châu ắt sẽ thành công lớn. Phan Đường tiên sinh cùng các tướng đánh mặt bộ ắt sẽ chiếm núi Nghĩa Lĩnh tạo thế vây giặc từ trong gan ruột. Mất núi Nghĩa Lĩnh, bốn mặt thành Phong Châu ắt sẽ đóng chặt. Nay ta vâng mệnh theo đường thủy đánh vào mặt Bắc thành. Bọn chúng tất có phòng bị mà đặt mai phục, đợi quân ta rời thuyền vượt lên bờ sẽ bốn mặt đổ ra tất chưa biết thắng bại thế nào. Ta lại biết núi Nghĩa Lĩnh có hình đầu rồng bay từ hướng Tây Bắc dừng lại ở mỏm Hy Cương cũng là gần bã Thạch Lâm, nơi ta dễ đổ bộ lên nhất. Nếu chiếm được Hy Cương, giặc tất vây ta lại mà tử chiến ta mới thi hành được đại kế. Vùng này địa hình hiểm trở, rừng rậm cây dày, đến như hổ báo voi rừng vẫn thường xuyên xuất hiện lấy mạng người như bỡn. Nay ta cần năm trăm dũng sĩ tình nguyện nửa đêm dời thuyền đổ bộ chiếm núi Hy Cương. Khi chúng vây chặt quân ta quyết không được rối mà phải tử thủ giữ núi ta ắt có kế sách phá giặc. Các ngươi ai dám dẫn đầu năm trăm dũng sĩ?

Vũ Khánh vừa dứt lời, viên tùy tướng là Phan Anh, cháu ruột của Phan Đường hiên ngang bước ra xin nói:

- Tiểu tướng tuy bất tài xin dẫn năm trăm tráng sĩ quyết chiếm giữ núi Hy Cương.

Vũ Khánh vỗ vỗ vào tấm lưng viên tùy tướng trẻ tuổi ôn tồn căn dặn:

- Quả không hổ danh con dòng cháu giống của họ Phan đất Màn Trù. Ngay đêm nay, ngươi cùng các dũng sĩ nai nịt gọn gàng, độ canh ba, khi thuyền ta tới sát Hy Cương các ngươi lặng lẽ rời thuyền mang theo cờ soái của ta cùng chiêng trống chiếm núi. Chiếm núi xong phải hư trương thanh thế, giặc tất không biết quân ta nhiều ít ra sao chúng chưa dám đánh ngay. Gần trưa, chúng đợi quân ta mỏi mệt cũng là biết thêm hư thực tất sẽ tiến lên chiếm núi. Khi ấy dù giặc đông đế mấy các ngươi không được rối phải quyết chiến với chúng. Việc binh có chỗ không thể nói hết. Mong các ngươi hãy vì nước vì dân mà đánh trận này.

Năm trăm tráng sĩ tình nguyện theo Phan Anh cùng viên tướng trẻ dạ ran:

- Tuân lệnh Vũ tướng quân! Quyết giết giặc lập công.

Tiếng hô âm âm trên mặt sông gờn gợn khói sóng chiều chạng vạng. Mặt nước thẫm lại như một chiếc mâm đồng khổng lồ trải rộng. Năm mươi chiếc khinh thuyền như một con rồng uốn lượn nhấp nhô trên sóng bạc. Hai bên triền sông, cây cối um tùm ăn tận sát mép nước lòa xòa phủ xuống cả mặt sông. Trời tối khá nhanh, các tráng đinh chèo thuyền hôm nay tề chỉnh khác thường. Ai cũng có vẻ lầm lì nhưng gương mặt người nào người nấy đầy cương quyết.

Dòng sông tối sẫm loang loáng mái chèo khua gấp gáp.

Đoàn khinh thuyền đi như lướt trên mặt sông đêm.

Trên chiếc thuyền lớn, Vũ Khánh khẽ ra tay làm hiệu, năm trăm tráng sĩ cùng tiểu tướng Phan Anh nai nịt gọn gàng, tay lăm lăm đao lớn, ngang thắt lưng ai cũng dắt một ngọn trủy thủ sáng loáng. Nhiều dũng sĩ quấn quanh người, vòng qua vai, vòng ngang cổ những cuộn chão lớn. Dàn trống đồng trống cái và lá cờ súy cũng được khiêng lên mạn thuyền. Đầu canh ba, khi mặt sông chờn vờn tịch mịch leo lét trăng suông cũng là lúc năm trăm tráng sĩ Đường Lâm rời khỏi khinh thuyền lặng lẽ tiến chiếm núi Nghĩa Lĩnh.

*

Đây nói tiếp chuyện hổ hầu Trương Phóng.

Sau khi điểm hai nghìn tinh binh, Trương Phóng giục quân tiến gấp. Từ lúc nhận tin mất núi Nghĩa Lĩnh, viên tướng họ Trương đã cảm nhận lưỡi hái tử thần đang thít dần, vây chặt quân tướng thành Phong Châu. Đồn trú ở đây nhiều năm, họ Trương quá hiểu mảnh đất này rất khó thủ thành.  Y cũng thừa biết Thang Ân Bá cắt cử y mang quân bản bộ đánh thủy quân Đường Lâm ở hướng Bắc là kế năm ăn năm thua. Nếu thắng giặc, họ Thang sẽ chỉ việc đóng chặt ba cổng thành còn lại đợi chúng cạn lương sẽ đổ ra đánh thì công chính vẫn thuộc họ Thang. Nếu chẳng may thất bại tất dẫn đến chuyện thua binh chém tướng. Nhưng y cũng chẳng còn con đường nào khác. Sau hồi ngẫm ngợi, y khoát tay gọi viên tùy tướng:

- Lý Ngao, phía trước là khu rừng gì vậy?

Viên tùy tướng vội bẩm báo:

- Bẩm hổ hầu tướng quân, phía trước là bãi Thạch Lâm, vừa có rừng rậm vừa nhiều đá hộc đá tảng do hàng năm lũ lụt nước rút đi mà tạo lên. Từ bãi Thạch Lâm xuống bến Lô giang chỉ độ già một dặm. Mạt tướng cho rằng thủy quân Đường Lâm ắt sẽ đổ bộ ở đó.

- Vậy mỏm núi phía bên phải bãi Thạch Lâm là núi gì?

- Bẩm tướng quân, nó là mỏm núi Hy Cương, một trọng địa của vùng Phong Châu. Mỏm Hy Cương và núi Nghĩa Lĩnh là hai điểm cổ họng của Phong Châu vậy. Hay là ta chia binh một nửa lên chiếm trước Hy Cương làm thế ỷ dốc thì hơn.

Trương Phóng quát viên tùy tướng:

- Ngươi ngu lắm! Ai đời đi đánh thủy quân lại đặt phục binh trên đỉnh núi bao giờ. Nếu là đối địch với quân bộ, ta tất dùng kế của ngươi. Ta cho rằng, thủy binh Đường Lâm sẽ bất ngờ ồ ạt đổ bộ tiến chiếm bãi Thạch Lâm. Ta sẽ chiếm trước rừng Thạch Lâm đặt phục binh, để chúng đổ bộ nửa chừng, khi chúng đang ở lúc kẻ sớm vào đến rừng, kẻ còn ở dưới nước, kẻ vẫn trên thuyền sẽ đổ ra đánh. Lệnh cho ngươi chuẩn bị nhiều cung tên và vật gây cháy bắn vào thuyền lương của chúng nếu chúng định giở mưu nửa đêm liều chết đổ bộ. Phen này ta tất lập đại công.

Viên tùy tướng cố vớt vát nói:

- Tướng quân thật tính toán như thần ắt trận này thắng giặc nhưng tiểu tướng vẫn lo ngộ nhỡ chúng chiếm Hy Cương trước gây thanh thế để ta mất phương hướng khi ấy mới đổ bộ phía sau lưng thì quân ta nguy mất.

Trương Phóng thoáng chút phân vân rồi hùng hổ nói:

- Có Khổng Minh trong quân giặc cũng không nghĩ được kế ấy. Vả chăng chúng chỉ độ hơn nghìn quân làm sao chia ra được. Vạn nhất chúng dùng chước đó ta sẽ vây chặt mà đốt cháy ngọn Hy Cương xem chúng chạy đường nào rồi tiện thể đốt sạch đám binh thuyền cũng chưa muộn.

Lý Ngao thấy chủ tướng đã quả quyết, y không dám can gián gì thêm đoạn mau chóng chia binh đặt mai phục trong rừng Thạch Lâm.

Canh ba vừa đến cũng là lúc hai nghìn phục binh của bọn Trương Phóng, Lý Ngao giăng ra chờ sẵn thủy quân Đường Lâm đổ bộ xuống là ào ra chém giết.

Cũng canh ba đêm ấy, Phan Anh cùng năm trăm tráng sĩ lặng lẽ chiếm mỏm núi Hy Cương mà quân Đường hoàn toàn không hay biết.

Trời vừa tảng sáng, cây cỏ nhá nhem, trước rừng Thạch Lâm, khúc sông Lô giang mở ra loang loáng khói sương mờ mịt. Mặt trời đỏ nhừ nhô cuối khúc sông phản chiếu ánh sáng đỏ đòng đọc cũng là lúc một cảnh tượng chưa từng có lừng lững hiện lên trên mặt sông. Năm mươi chiếc khinh thuyền đội ngũ chỉnh tề, dàn hàng trên mặt sông chia thành mười tốp mũi hướng về rừng Thạch Lâm, trên mui cờ quạt cắm la liệt nhưng tịnh không có một bóng người.

Đám quân canh nơi bãi đá Thạch Lâm vội vã chạy vào cấp báo:

- Bẩm Trương tướng quân, năm mươi khinh thuyền thủy quân Đường Lâm không hiểu từ lúc nào đã xếp thành đội ngũ ngay bãi sông Thạch Lâm ngoài một tầm tên bắn. Trên thuyền bọn chúng tịnh không có động tĩnh gì cả.

Trương Phóng lấy làm hồ nghi lắm. Một lát, khi mấy viên tùy tướng đã có mặt đông đủ, họ Trương mới cất tiếng:

- Lũ giặc cỏ Đường Lâm không lợi dụng nửa đêm đổ bộ mà chẳng động tĩnh gì là cớ làm sao? Hay bọn chúng đã biết ta đặt phục binh ở đây chăng?

Mấy viên tùy tướng ai nấy ngơ ngác sợ sệt nhìn nhau. Nhiều tên đã biết việc thất thủ Nghĩa Lĩnh nên trong lòng luôn chờn chợn, bảy tám phần sợ sệt binh tướng Đường Lâm nên không ai dám hé miệng. Trương Phóng đưa mắt nhìn Lý Ngao ra hiệu, Lý Ngao bất đắc dĩ đứng ra thưa:

- Bẩm tướng quân, mạt tướng cho rằng giặc đã giữ im, ta cũng chớ vội vọng động trước, để xem chúng còn giở trò gì...

Lý Ngao còn chưa dứt lời, bỗng bốn phía ầm ầm, trên ngọn núi Hy Cương, tiếng trống đồng trống cái vang động bốn phương, cờ quạt cùng lúc được cắm lên la liệt. Nổi bật nhất là lá cờ đại tướng to rộng bay phần phật trong gió sớm khiến quân tướng Đường triều thốt nhiên rúng động.

Trương Phóng đập bộp bàn tay xuống tấm phản bọc da dê khiến hai ngọn trùy đồng rung lên bần bật.

- Lũ giặc cỏ Đường Lâm có thiên binh thiên tướng giúp đỡ chăng? Chúng là thủy binh sao lại nghĩ được trò chiếm mỏm núi Hy Cương tạo thế gọng kìm vây ngược phục binh của ta là cớ làm sao?

Đám tùy tướng im phăng phắc.

Trương Phóng lại gầm lên:

- Mau truyền lệnh cho ba quân vây chặt núi Hy Cương, giết hết đốt hết chúng cho ta mới hả cái giận này.

Lý Ngao vội vã bước lên nói:

- Xin hổ hầu tướng quân bớt nóng mà suy xét. Bây giờ ta đã ở thế bị địch vây chứ không phải vây được địch. Tướng quân xua binh lên núi chẳng may đó chỉ là kế hư thực để thủy quân Đường Lâm ở dưới thuyền chớp thời cơ đổ bộ đánh sau lưng quân ta thì sao? Mạt tướng ước tính mỗi thuyền ít nhất cũng trở được sáu bảy mươi tên thì quân ta ắt ít hơn địch. Thế trận đã mất, giặc kia đông hơn lại đã sớm đặt mưu gian ta phải thận trọng lắm mới được.

Tiếng trống đồng trống cái trên đỉnh Hy Cương ngày càng thúc lên ầm ầm, tiếng hò hét, tiếng thanh la não bạt, tù và rúc lên náo động cả một vùng rừng càng khiến cho Trương Phóng rối bời. Y gầm lên:

- Đánh cũng không được. Rút càng không xong. Lý Ngao! Ngươi định bảo ta hàng giặc hay sao?

Lý Ngao mặt mũi tái xám, vội vã xua tay:

- Mạt tướng ngàn lần không dám. Thôi thì mọi việc tùy hổ hầu định liệu.

Mỏm núi Hy Cương chiêng trống càng thúc ầm ầm.

Phía bãi đá Thạch Lâm, năm mươi chiếc khinh thuyền lừng lững trên mặt sông vẫn im phăng phắc, không một bóng người, chỉ cờ quạt chỉnh tề bay phần phật trên mặt sông.

Bị dồn vào bước đường cùng, Trương Phóng hiểu phút lâm nguy của mình đã đến, y vội vã hạ lệnh:

- Toàn quân đánh thẳng lên núi Hy Cương cho ta.

Đám quân tướng Đường triều sau phút ngơ ngác vội vã hò nhau rời bỏ vị trí phục kích, giương cờ quạt, khua chiêng trống nhằm mỏm núi Hy Cương tiến tới.

Trong đám tùy tướng, không ai nhìn thấy Lý Ngao buồn bã lắc đầu.

Quả rằng Trương Phóng cũng không còn đường nào khác. Nếu lui binh về thành chưa đánh đã rút ắt mang tội gặp giặc tháo chạy tất khó giữ được cái đầu trên cổ. Đồng thời nếu lui binh lập tức sẽ bị hai gọng kìm một bên đội quân tướng từ núi Hy Cương đổ xuống, một bên đội thủy binh từ năm mươi khinh thuyền đổ bộ lên bờ tất cũng vào đường chết. Nay liều chết xua binh lên núi còn có cơ hội thắng giặc đồng thời chiếm mỏm núi chờ đợi viện binh trong thành đổ ra. Tuy là hạ sách nhưng không còn con đường nào khác. Không suy nghĩ được nhiều, hổ hầu Trương Phóng dẫn đầu đám tùy tướng trong lòng ôm khối căm giận và cả kinh sợ cách điều binh khiển tướng của lũ giặc cỏ hò hét tiến lên vây núi Hy Cương cũng là lúc mặt trời đã lên được hơn một con sào.

Trên núi Hy Cương, năm trăm dũng sĩ Đường Lâm ra sức thúc trống đồng trống cái ầm ầm như thiên binh thiên tướng nhà trời.

Hai nghìn tinh binh Đường triều dần khép chặt vòng vây quanh mỏm núi Hy Cương.

Dàn cung thủ hơn một nghìn người đã lắp sẵn giương lên nhắm về phía trước.

Rừng cây rậm rạp, thâm u, chim chóc kêu dáo dác bay loạn xạ. Hai bên tuy chưa nhìn thấy nhau nhưng đã cảm nhận rõ hơi lạnh của binh khí, sức căng của cung tên và đặc biệt là tiếng trống ầm ầm thúc giục.

Trương Phóng mặt mũi ngầu đỏ, miệng hét lớn:

- Xạ tiễn!

Hơn ngàn mũi tên xé gió bay như châu chấu lên đỉnh núi Hy Cương.

Tiếng trống đồng trống cái vẫn vang lên ầm ầm át đi tiếng xé gió của những mũi tên thù hận.

Trương Phóng liên tiếp khua trùy trên lưng ngựa gào khản giọng:

- Xạ tiễn! Xạ tiễn bằng tên lửa cho ta.

Những loạt tên xé gió vùn vụt bắn lên ngọn núi cây cối rậm rạp. Đan xen trong đó là những mũi tên lửa bay vù vù. Đã có những đám cháy bốc lên. Lá cây rừng ken dày xanh ngăn ngắt thi thoảng đã có những đụn khói. Đang mùa cây xanh lá, do việc đốt rừng chưa được tính đến nên binh lính Đường triều sau vài loạt tên lửa đã bắn hết mà rừng chưa cháy ngơ ngác nhìn nhau. Những đám khói quẩn lên rồi mau chóng tản ra mất dạng. Trương Phóng khua trùy hét lớn:

- Tất cả xông lên giết hết cho ta!

Khi binh lính Đường triều vắt cung tên ra phía sau rút dao quắm, câu liêm, đao cong, trường thương, trùy đồng, bát xà mâu, búa... ào ạt xông lên cũng là lúc ngay phía sau lưng Trương hổ hầu ầm ầm nổ lên những loạt pháo lớn. Như có hàng vạn thiên binh thiên tướng nhà trời ập sau lưng, xé toang vòng vây. Viên tướng đi đầu dũng mãnh vô song, tiến đến đâu quân của Trương Phóng rạt ra đến đó. Trương Phóng thất kinh còn chưa biết ứng phó ra sao đã thấy tướng trẻ ấy khua đao đánh thốc về phía y. Trương Phóng vội quay ngựa múa trùy xông về phía tướng giặc.

Vũ Khánh - viên tướng đi đầu chính là Vũ Khánh dẫn đầu đội thủy binh đánh bộ hơn nghìn người khí thế mạnh mẽ vô song nhằm thẳng vào vòng vây. Năm trăm dũng sĩ khí thế cực hăng cũng nhất tề đánh thốc từ trên núi xuống. Tiếng trống đồng trống cái càng lúc càng vang lên ầm ầm. Vũ Khánh hét lớn:

- Tướng giặc kia chớ chạy! Mau xuống ngựa chịu trói.

Hai viên tùy tướng của Trương Phóng thấy tình thế nguy cấp, quay ngoắt ngựa xông ra cản địch. Vũ Khánh nhanh như chớp, tung người như bay lên không trung cũng là lúc ngọn đao của người tráng sĩ yêu nước sau bao năm chờ đợi xả đôi thân hình viên tùy tướng. Viên tướng Đường triều bị chẻ làm hai cũng là lúc Vũ Khánh đã ngồi gọn trên lưng ngựa đồng thời xách bổng cái xác không hồn quăng thẳng vào viên tùy tướng đang giơ ngọn bát xà mâu đâm về phía Vũ Khánh. Tên này tối tăm mặt mũi vội gạt chéo một đường bát xà mâu. Chẳng ngờ Vũ Khánh ném xác quá thần tốc khiến ngọn bát xà mâu lần nữa xiên thẳng vào cái xác đã bị chẻ đôi khiến chúng lại chập vào làm một. Nhìn cảnh tượng ấy, quá kinh hãi, binh tướng Đường triều dạt cả ra đua nhau chạy xuống chân núi.

Trương Phóng thất kinh mặt mày tái mét không còn hồn vía nào nữa vội vàng tế ngựa ra roi thét mấy tên tùy tướng mở đường máu chạy ngược về thành Phong Châu bỏ mặc đám binh lính đang bị hai đội quân Đường Lâm từ dưới rừng Thạch Lâm đánh lên, từ trên núi Hy Cương đánh xuống rất nguy cấp. Thấy chủ tướng tháo chạy thoát thân, đám binh lính đua nhau vứt binh khí bỏ chạy, kẻ bị giáo đâm tên bắn, người bị bắt trói đầu hàng không sao kể xiết, tình cảnh rất hỗn loạn.

Nhác thấy Trương Phóng vỗ ngựa cướp đường bỏ chạy, Vũ Khánh lập tức bấm ngựa nhảy qua đầu mấy tên giặc đang xúm vào liều chết bám chặt để chủ tướng thoát thân. Vũ Khánh gác ngang ngọn đao trên lưng ngựa đoạn nhoài tay ra phía sau rút phắt bộ cung tên giương lên nhằm tướng giặc cách đó khoảng hơn trăm thước bật tách dây cung. Nghe tiêng bật dây cung, Trương Phóng hoảng hồn cúi rạp mình trên lưng ngựa. Mũi tên xoẹt nhanh như sao đổi ngôi lướt sát lưng tên tướng bại trận xé gió vượt qua đầu ngựa rồi cắm phập vào thân cây phía trước Trương Phóng. Viên tướng Đường triều vốn được mệnh danh là mãnh hổ lại được phen kinh hoàng nữa. Vốn thạo cung tên, y thừa biết đã gặp phải cao thủ bèn vừa cho ngựa chạy quanh co vừa rạp mình nép sang một bên bụng ngựa đoạn mau chóng rút ra một bộ cung tên gia bảo nhanh như chớp lấy hết sức bình sinh quay người bắn về phía viên tướng Đường Lâm. Vũ Khánh thấy tướng giặc thoắt nép ngang bụng ngựa biết y giở trò bắn lén đã sớm cảnh giác. Khi mũi tên của Trương Phóng xoẹt thẳng vào ngực cũng là lúc Vũ Khánh dùng chân hất nhẹ cây đại đao. “Keng” một tiếng, mũi tên bị hất sang một bên gãy đôi còn dư sức cắm phập vào vách đá rung lên bần bật.

Vũ Khánh thét lớn:

- Tướng giặc đừng chạy nữa! Mau xuống ngựa chịu trói ta tha mạng cho.

Phía trước Trương Phóng vẫn như không nghe thấy gì, quất ngựa chạy quanh co.

Vũ Khánh giương cung lắp tên nhằm thẳng vào đầu con ngựa chiến đang hếch lên ở một khúc đường quanh. Cung buông. Mũi tên như vệt sao đổi ngôi cắm phập vào mắt con ngựa từng dạn dày chinh chiến. Con ngựa hí lên một tràng thê thiết loạng choạng nhưng cố gượng không hất chủ nhân văng xuống đất. Máu ở mắt ngựa trào ra. Trương Phóng biết con chiến mã đã dính tử thương không khỏi đau lòng. Bằng một cú nhảy điêu luyện, hổ hầu quăng mình từ trên lưng ngựa xuống đám cỏ cây bùng nhùng phía trước đồng thời rút phắt hai cây trùy đồng dạng chân đứng thế thủ. Đôi mắt của viên tướng cùng đường vằn máu đỏ. Vũ Khánh kìm ngựa lướt nhìn miệng hét lớn:

- Tướng giặc mau buông vũ khí ta tha mạng cho!

Trương Phóng nghiến răng quát:

- Giặc cỏ! Ta liều chết với ngươi.

Vũ Khánh nhảy phắt từ trên lưng ngựa xuống, chống cây đại đao, trừng mắt nhìn Trương Phóng:

- Ngươi là Trương Phóng vẫn được mệnh danh là hổ hầu, phó tướng của Thang Ân Bá phải không?

Trương Phóng hiên ngang đáp:

- Ta chính là Trương hổ hầu đây.

Vũ Khánh nhìn khắp một lượt viên tướng giặc, thấy hắn lưng hổ tay gấu, đầu đội mũ thiết trụ, hai tay mang cặp trùy đồng gai lớn rất uy dũng. Bộ áo giáp vương nhiều vệt máu, chắc đã giết chết không ít dũng sĩ Đường Lâm. Đôi mắt Trương Phóng vằn những tia hung tợn của kẻ đã vào tuyệt lộ. Vũ Khánh đanh giọng:

- Sớm hàng ta tha chết cho để sau này có cơ hội đem đám tàn binh tàn tướng về nơi đất Bắc. Nhược bằng không chịu hàng ta quyết bắt sống ngươi để Phùng trại chủ tế cờ.

Trương Phóng thét lên một tiếng, vung cặp trùy đồng xông tới quật thẳng vào ngực Vũ Khánh. Vũ Khánh khẽ nhún mình nhảy chếch sang một bên. Ngọn trùy bổ hụt đánh thuỳnh một tiếng lớn. Tảng đá nơi chân Vũ Khánh vừa đứng vỡ tan ra. Vũ Khánh không khỏi thầm thán phục uy lực của tên hổ hầu.

Đánh hụt một trùy, nhìn bộ pháp của Vũ Khánh, Trương Phóng thầm kêu khổ trong lòng. Đấu pháp của kẻ sử dụng cặp trùy đồng thiên về sức mạnh ở những nơi chiến trường bằng phẳng dễ xoay trở và nhiều khi thường mượn vào sức ngựa. Kẻ sử dụng trùy tối kỵ giao chiến nơi rừng rậm, đầm lầy, nhất là trước đối thủ có bộ pháp nhanh nhẹn. Y thấy Vũ Khánh khẽ nhún mình người đã vọt xa bảy tám bước biết gặp phải cao thủ nên lập tức giương hai ngọn trùy đứng tấn chờ thời cơ mà không dám xông bừa tới nữa. Vũ Khánh nhìn hòn đá tảng đã bị đánh vỡ vụn lại thấy tướng giặc không có ý qui hàng bèn huơ đao chém một đường xiên vào nách viên tướng. Ánh đao loang loáng bay tới viên tướng giặc. Y hoảng hồn hạ thấp trùy toan đỡ đòn đao nhưng đâu biết đây chỉ là hư chiêu của họ Vũ. Khi ánh đao thấp thoáng ngang ngực bỗng họ Vũ hạ thấp hộ khẩu tay đường đao đã như con bạch xà nhằm một bên chân của họ Trương bổ tới. Không còn thời gian suy nghĩ, Trương Phóng vội quăng trùy xuống đỡ ngọn đao cũng là lúc y hứng trọn một đòn đá vô cùng thần tốc của Vũ Khánh vào giữa ngực. Dù đã mặc áo giáp, Trương Phóng vẫn thấy chấn động toàn thân. Quăng trùy thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc vừa hứng trọn đòn đá loạng choạng ngã ngồi xuống y lập tức chống ngọn trùy còn lại bật đứng thẳng dậy sẵn sàng cho cuộc tử chiến. Sau đòn thị uy đánh văng một cây trùy, Vũ Khánh lại nhún mình đến sát viên tướng giặc chém thắng một đao. Khi trùy vừa giương lên chống đỡ nhanh như chớp Vũ Khánh lách ngọn đao sang một bên đồng thời quét một ngọn cước hiểm vào hai chân viên bại tướng. Họ Trương bàng hoàng thu trùy về không kịp đã thấy mình bị hất hai chân ngã sõng soài, cây trùy đồng văng ra phía trước làm gãy một cành cây lớn. Còn chưa hiểu đối phương ra đòn gì Vũ Khánh đã oai phong giẫm lên lưng viên bại tướng cũng là lúc các dũng sĩ Đường Lâm ào tới trói nghiến tên hổ hầu lại như trói một con lợn rừng trúng bẫy thợ săn.

Phan Anh cùng các dũng sĩ Đường Lâm từ xa đã được xem cuộc giao đấu ác liệt và thần lực của Vũ Khánh, mọi người đồng thanh reo lớn:

- Vũ tướng quân thật là thần tướng nhà trời.

                                                                                                                                       (Còn nữa)

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 50

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 49


Hôm nayHôm nay : 2031

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43484

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5711519