Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

PHÙNG HƯNG (Tiểu thuyết lịch sử)

Thứ sáu - 18/07/2014 11:14

HỒI THỨ MƯỜI BA

Bồ Phá Giang xua voi xéo chết Thang Ân Bá

Cao Chính Bình đổi ngựa nửa đêm về Vũ Châu

 

Tin hổ hầu Trương Phóng bị bắt sống dưới chân núi Hy Cương mau chóng được truyền về thành Phong Châu. Thang Ân Bá một mặt hạ lệnh đóng chặt bốn cửa thành một mặt vội cho triệu tập các tướng để bàn kế cự địch. Mới mấy ngày đầu lâm trận đã thua binh mất tướng, bốn bề quân Đường Lâm đều áp sát thập phần nguy ngập. Tiếng trống đồng trống cái ngày đêm thúc ầm ầm bốn mặt thành. Những cặp loa đồng quân sĩ Đường Lâm treo lên giá cao chõ vào thành gọi hàng càng khiến cho tình hình rối bời. Đang khi còn dùng dằng chưa biết quyết thế nào đã thấy ở mặt Bắc thành, chiêng trống rộ lên ầm ầm, tiếng loa đồng vọng từng âm thanh rõ mồn một:

- Mời Thang tướng quân ra nói chuyện! Mời Thang tướng quân ra nói chuyện!

Bọn lính canh thấy khí thế của quân tướng Đường Lâm mạnh tợn sợ bọn chúng sẽ liều mạng phá cổng thành bèn hấp tấp chạy vào báo với chủ tướng:

- Bẩm Thang tướng quân, tướng giặc mời ngài ra nói chuyện.

Thang Ân Bá chau mày bực tức còn chưa biết tiến thoái ra sao. Tiếng vọng của chiếc loa đồng cứ chõ mãi vào trong thành gọi hàng khiến quân tướng trong thành sợ sệt nhìn nhau. Biết lòng quân đang rối, Thang Ân Bá cố trấn tĩnh, sửa giáp trụ dõng dạc bước ra:

- Mau lấy ngựa cho bản tướng quân.

Đám tùy tướng lốc thốc theo sau Thang Ân Bá. Nguyên tòa thành Phong Châu ba mặt đều có tường cao bố trí hào rãnh phía trước khá sơ sài, duy mặt Bắc, mấy tháng qua họ Thang thúc ép quân lính đào hào vừa sâu vừa rộng quá một tầm tên với. Thang Ân Bá tới cổng thành ra hiệu cho mấy trăm cung thủ lên mặt thành giương cung lắp tên thị uy đoạn quát lớn:

- Mau mở cổng thành để ta nói chuyện với tướng giặc.

Mấy tên lính canh còn chần chừ chưa dám quyết Thang Ân Bá đã gầm lên:

- Có ta ở đây việc gì mà sợ. Mở cổng ra mau!

Đám quân canh thấy chủ tướng giáp trụ đầy mình, hai tay nắm chắc ngọn trường thương sắc nhọn, lưng dắt kiếm cong oai vệ, vai đeo thần tiễn sắc bạc bịt đồng, lại thấy phía sau hơn mười tên tùy tướng tên nào tên nấy sát khí đằng đằng bèn hò nhau rút thanh chắn tấm cổng lim bọc thép đẩy cánh cổng nặng đến nghìn cân mở rộng ra.

Thang Ân Bá bước ra khỏi cổng thành đứng trước khoảng đất rộng cách một con hào. Cầu treo phía ngoài đã được rút lên. Nhìn sang phía bên kia, họ Thang giật mình thấy bên cạnh viên tướng An Nam mặt đẹp như ngọc, dáng vẻ uy nghi, bận đồ võ phục màu chàm, lưng thắt đai ngọc, miếng giáp trụ hộ tâm thêu một cánh buồm xanh tuyệt đẹp là chiếc cũi lớn bên trong hổ hầu Trương Phóng bị trói giật cánh khuỷu, mặt mũi đầy bực tức xen lẫn sợ sệt. Thang Ân Bá ồm oàm cất giọng:

- Tướng giặc kia, cớ gì sao phạm vào đất ta, dám bắt tướng ta. Nếu khôn hồn, mau trả người trả đất lui binh ta tha cho vẫn còn kịp.

Viên tướng kiêu dũng phía trước cất lên một tràng cười lớn:

- Thang Ân Bá! Đến nước này ngươi còn già mồm ư? Chính các ngươi xua binh tướng sang đất An Nam ta vô cớ chiếm đất chiếm thành, giết người vô tội đã bao nhiêu năm nay. Người phương Bắc các ngươi vốn quen thói cậy mạnh làm càn đã bao phen bị An Nam ta đánh cho manh giáp không còn ngươi đã quên sao? Nay ta vâng mệnh trại chủ Phùng Hạp Khanh cùng các tướng lĩnh Đường Lâm đến hỏi tội ngươi. Ngươi trận trước mất núi Nghĩa Lĩnh, trận sau mất núi Hy Cương, ngay cả Trương hổ hầu của các ngươi cũng bị ta bắt sống. Nay thuận đức hiếu sinh của chủ, ta muốn nói phải trái với ngươi, khuyên ngươi ra hàng ta sẽ không giết còn cho voi ngựa xe thuyền để các ngươi về đất Bắc như thế chẳng phải thuận lòng trời ư? Ngươi nghĩ cho kỹ mà ra hàng. Nay binh tướng ta đã vây chặt bốn mặt thành. Đội tượng binh hàng trăm thớt voi chiến mai kia tới đây thì ngươi manh giáp cũng đừng hòng giữ được. Thang Ân Bá, ngươi hãy mau hàng đi.

Thang Ân Bá bị Vũ Khánh mắng cho tối tăm mặt mũi, lại thấy ở trong cũi hổ hầu Trương Phóng bị trói bằng bảy tám sợi chão lớn thân thể vằn đỏ vằn tím bất giác nghĩ tới bản thân mình quân chưa đầy vài nghìn, tướng vài viên chưa đánh đã thua lại không biết viện binh ngày nào mới tới còn chưa biết trả lời ra sao. Bỗng lúc đó, một viên tùy tướng phi ngựa từ trong thành ra ghé tai nói nhỏ. Mặt mũi Thang Ân Bá chợt rạng rỡ hẳn lên. Họ Thang chống mạnh ngọn trường thương xuống đất trỏ vào Vũ Khánh mắng lớn:

- Bớ tướng giặc cỏ kia. Các ngươi bao năm an phận làm tôi tớ nô dịch cho Đường triều ta. Đường triều đã mưa móc đất này bao nhiêu năm nay hà cớ gì các ngươi bị họ Phùng xúi giục làm loạn. Báo cho ngươi biết, ba vạn hùng binh của hiệu úy Cao Chính Bình đang chia làm hai đường tiến gấp ra đây tiêu diệt đám giặc cỏ các ngươi. Các ngươi mau về bẩm báo chủ tướng đem vàng lụa châu ngựa đến cho đại tướng quân khao binh ta tha cho tội chết. Nhược bằng cứng đầu cứng cổ, lấy trứng chọi đá, ta quyết giết sạch lũ man di.

Vũ Khánh thấy nói nhiều với Thang Ân Bá chỉ là vô ích bèn khoát tay một cái, các dũng sĩ Đường Lâm nhất tề xấn đến khiêng chiếc cũi đóng bại tướng Trương Phóng lùi ra trăm bước. Họ Trương tưởng đã đến lúc bị kết liễu tính mạng ặc ặc lên mấy tiếng ra sức cựa quậy sau thấy đầu vẫn còn trên cổ bèn nhắm tịt mắt lại mặc ra sao thì ra. Vũ Khánh nhoài tay rút phắt mũi tên nhằm thẳng vào Thang Ân Bá buông cung, mũi tên đi như vệt sao băng, họ Thang còn chưa kịp phản ứng con ngựa ô y cưỡi với linh tính của loài thần mã nhảy dựng hai chân trước hứng mũi tên cho chủ. “Keng!” Mũi tên đã chạm trúng vào miếng giáp sắt che mặt ngựa trượt sang một bên xuyên vào tay một viên tùy tướng. Tên này ôm cánh tay bị thương loạng choạng cũng là lúc Vũ Khánh rút mũi tên thứ hai. Hoảng hồn trước sức mạnh của viên tướng trẻ, Thang Ân Bá vội vã cùng đám tùy tướng rút vào trong cổng thành. Bên kia hào, Vũ Khánh thả lỏng tay cung không bắn tiếp cười to thành tiếng:

- Thang Ân Bá! Hãy để cái mạng chó của ngươi lại. Mau suy nghĩ lại vẫn còn kịp đó.

Lời vừa dứt cũng là lúc hai cánh cổng bịt thép đóng sầm lại.

*

Lại nói Cao Chính Bình ở châu Vũ Định.

Sau khi Dương Ôn đi rồi, Cao Chính Bình lập tức triệu tập các tướng, hạ mệnh lệnh cho Cao Phiên Dương điểm một vạn quân lính trong đó có hơn hai ngàn kỵ binh vốn được Cao Chính Bình rất ưu ái. Đội quân nanh vuốt này ít khi được dùng đến. Đây là vốn liếng của họ Cao. Cao Chính Bình cho rằng thế cục Đường triều rồi sẽ khác. Kẻ nào có binh hùng tướng mạnh kẻ đó sẽ bá chủ thiên hạ. Họ Cao lâu nay vẫn thèm muốn vùng đất Phong Châu. Phong Châu nếu chiếm được sẽ là bàn đạp để y khống chế Tống Bình, mở rộng binh lực. Nay Phong Châu bị vây hãm cũng chính là lúc y thực hiện dã tâm ấy.

Triệu viên tướng yêu vào soái phủ, Cao Chính Bình ôn tồn dặn Cao Phiên Dương:

- Ngươi xuất binh thanh viện Phong Châu kỳ này phải nhớ cho rõ. Thang Bá Ân và Trương Phóng cứ để chúng giao tranh tàn sát với binh tướng Đường Lâm. Hai hổ đánh nhau tất con chết con què, khi ấy ngươi hãy thừa cơ phá thành cướp đất. Lấy được Phong Châu, bất kể Trương Bá Nghi lừa phỉnh thế nào, ngươi chớ nóng vội đánh xuống Đường Lâm. Họ Trương kia vốn không ưa gì ta. Đường triều cũng chẳng ưa gì cha con hắn. Chẳng qua bất đắc dĩ phải dùng kẻ phản trắc ở nơi vạn dặm mà thôi. Ngươi chiếm được Phong Châu, lập tức bắt ngay Thang Ân Bá và Trương Phóng. Đổ cho chúng tội để mất đất mất thành giải về kinh đô rồi nửa đường giết người diệt khẩu là xong. Khi ấy ta tất có kế khác.

Cao Phiến Dương lắng nghe quỷ kế của Cao Chính Bình không khỏi rúng động mà lo ngại cho cả tính mạng của mình khi chiếm được Phong Châu. Nhưng vốn là viên mãnh tướng, lại là cùng dòng họ Cao, y lập tức tuân mệnh điểm binh lên đường.

*

Đây nói tiếp chuyện ở Phong Châu.

Luôn mấy hôm, bốn cổng thành Phong Châu đóng im ỉm. Bầu không khí ngột ngạt bao phủ khắp vùng. Phía Nam, cách thành Phong Châu ba dặm, Phan Đường cho hạ ba doanh trại lớn theo thế chân kiềng. Kể từ khi chiếm được núi Nghĩa Lĩnh và thắng trận núi Hy Cương, lòng quân Đường Lâm nổi lắm, thanh thế ngày càng hùng mạnh. Dân vùng Phong Châu, dân các vùng thượng du, hạ bạn nô nức kéo đến thăm hỏi, tiếp tế quân lương, binh khí. Lâu nay, vùng đất Phong Châu vốn bị nhà Đường và lũ quan quân kìm nén, bức bách giờ mới có người nổi lên để diệt chúng thử hỏi còn muốn gì hơn. Các bô lão nơi nơi dẫn từng đội, từng đội tráng đinh xin được đi đánh giặc. Hàng ngày, Phan Đường và Phùng công tử phải luôn tay cắt đặt công việc, nhất là phiên chế tráng đinh các vùng miền vào các đội thủy binh, bộ binh. Quân sĩ đánh Phong Châu luôn mấy ngày đã lên tới bảy tám nghìn người. Vừa đi dạo quanh một lượt nơi trại giữa, Phan Đường bảo Phùng Công Phấn:

- Phùng công tử, lòng quân lòng dân phấn chấn chưa từng có là phúc trạch nước nhà đã đến lúc cho ta đánh đuổi lũ giặc phương Bắc đấy.

Phùng Công Phấn thong thả nói:

- Thưa tiên sinh, ai ai cũng mong có được ngày này. Phiền tiên sinh sớm định kế lấy Phong Châu để ta có thêm đất đai, nhân tài vật lực làm việc lớn.

Phan Đường ung dung nói:

- Phùng Công tử, thành Phong Châu thực đã là cá nằm trên thớt rồi. Hôm qua, ta đã có tin Cao Chính Bình đưa một vạn binh tướng Vũ Định xuống thanh viện Phong Châu, năm ngày nữa tất đến. Trong năm ngày, bốn cổng thành sẽ liều chết cố thủ đợi viện binh. Đây cũng là dịp để quân ta dạn dày chiến trận, vừa đánh thành, vừa diệt viện ngõ hầu mai này tiến chiếm Tống Bình quân ta sẽ tinh tiến hơn để thủ thắng giặc.

Phùng công tử khẽ chau mày:

- Một vạn viện binh ư? Giặc đông ta ít, lấy gì thủ thắng?

Phan Đường vẫn điềm nhiên như nắm chắc mọi quân cờ trên bàn cờ chiến trận:

- Thưa công tử. Việc binh thắng bại không phải ít hay nhiều mà cốt ở lòng người đồng thuận hay không. Cứ như đợt hành binh này, dân chúng Phong Châu theo về ngày càng đông thì lẽ thắng bại đã định rồi. Giặc kia cậy đông nhưng chúng vốn chẳng tin nhau. Ta trên dưới đồng lòng, anh em hòa mục, ai ai cũng mong cố gắng đuổi giặc Bắc về nước chúng. Luôn mấy hôm, ta cho tạm hoãn công thành là có chỗ để thực hành kế sách. Chỉ hai ngày nữa, quân ta tất chiếm được Phong Châu.

Phùng công tử gật đầu nhìn thẳng vào Phan Đường:

- Có lẽ nào tượng binh của vùng Hoan - Diễn sẽ có mặt xung trận này ư?

Phan Đường cười phá lên:

- Phùng công tử tinh tường lắm. Phùng trại chủ vừa báo tin đội tượng binh năm mươi thớt voi chiến nửa tháng nay bí mật theo đường thượng đạo tiến thẳng ra Phong Châu hợp vây. Trại chủ còn phao tin sẽ chia đôi đội tượng binh một nửa kéo về uy hiếp Tống Bình. Binh thuyền ta một mặt đã kéo vào Đầm Sương Mù đặt kế hư thực khiến Trương Bá Nghi không dám xuất binh mà chỉ ru rú thủ thành. Hai ngày nữa tượng binh đến, việc lấy thành Phong Châu tất dễ như trở bàn tay.

Phùng công tử vỗ vỗ tấm lưng mảnh mai của Phan Đường:

- Có được người hiền đức tài giỏi như tiên sinh, ngày thắng giặc ắt không còn xa nữa.

*

Nay nói tiếp chuyện Vũ Khánh.

Sau trận chia binh chiếm núi Hy Cương, bắt sống hổ hầu Trương Phóng, uy danh Vũ tướng quân vang động lắm. Phùng Công Phấn và Phan Đường đã từ lâu biết được thần võ và cơ mưu của Vũ Khánh nhưng không ngờ Vũ tướng quân lại đánh nhanh thắng hiểm đến như thế. Khóa chặt mặt Bắc, Vũ Khánh như ngọn núi lớn chắn đường rút của quan binh thành Phong Châu. Mấy chục thuyền lương đến kịp thời khiến lòng quân càng phấn chấn. Luôn mấy hôm ngưng chiến, Phan Đường, Phùng công tử, Vũ Khánh và các tùy tướng chia nhau phân phát những nông sản, hạt giống, nông cụ cho bà con quanh vùng. Chiến trận đang diễn ra mà dân vùng Phong Châu, thượng du và hạ bạn nhộn vẫn nhịp khác thường. Đánh giặc mà cứ như đi trẩy hội. Sau các chiến thắng liên tiếp, người dân ở đây đã không còn sợ giặc và đám quan quân nữa bởi ai cũng nghĩ quân tướng nhà Đường trong thành Phong Châu sớm muộn cũng phải xin hàng. Đương khi sắp đặt mấy đội dũng sĩ chuẩn bị thang dây, chão lớn, câu liêm, pháo tay để chuẩn bị nhận lệnh công thành thì viên tùy tướng chạy tới báo:

- Thưa Vũ tướng quân, Phan tiên sinh cử người tới truyền lệnh.

Vũ Khánh rảo bước về phía trại lớn được thiết lập rất chắc chắn, cửa ra cửa vào ngăn nắp, những hàng cọc gỗ chắn trước địch lâu to ngót người ôm sừng sững, lớp nhựa vỏ cây ứa ra đã đen xỉn lại. Vừa bước vào chiếc bàn gỗ bên trong, Vũ Khánh đã ôn tồn cất tiếng:

- Đỗ tướng quân có mệnh lệnh gì của Phùng công tử vậy?

Đỗ Lăng, viên tướng từng giao tranh với Ô Sùng Phúc tại rừng Bảo Lâm tới năm sáu mươi hiệp bất phân thắng bại chắp tay thi lễ:

- Vũ tướng quân thật là thần tướng nhà trời. Một mình một ngựa ra vào như chốn không người trong tên đạn mấy nghìn quân tướng giặc, bắt sống hổ hầu, bắn đuổi Thang Ân Bá vang danh ba quân thật đáng khâm phục. Còn tiểu đệ may có Phùng công tử tới kịp chứ không chưa chắc đã giữ được mạng để gặp tướng quân.

Vũ Khánh tươi cười nói:

- Quân tướng Đường Lâm ta lâm trận lần đầu đã vô cùng dũng cảm. Ta có được chút công mọn cũng là do Phùng trại chủ dạy dỗ, bảo ban từ lâu. Các tướng hãy nhớ lấy phải lấy khoan dung làm đầu chứ tuyệt đối không được ham giết chóc. Đệ đến đây hẳn đã có mệnh lệnh phá thành.

Đỗ Lăng nghiêm nghị hẳn thưa:

- Thưa tướng quân! Đêm nay đội tượng binh sẽ tới. Phan tiên sinh và Phùng công tử sai tôi đến báo với tướng quân mờ sáng ngày mai sẽ bốn mặt công thành. Ta đánh mạnh mặt Nam, mặt Đông, mặt Bắc để chừa phía Tây cho chúng chạy. Đội tượng binh của Bồ tướng quân đã mai phục sẵn ở đó rồi. Phan tiên sinh cũng dặn rằng chỉ hai ngày nữa viện binh của Cao Chính Bình sẽ tới. Chúng chính là mối họa lớn của công cuộc đánh đuổi giặc Bắc sau này nên phải tiêu diệt bằng được chúng. Quân tướng Cao Chính Bình anh dũng thiện chiến, mưu mẹo hơn đám binh tướng Phong Châu nhiều. Tiên sinh dặn tướng quân phải cẩn thận lắm mới được.

Vũ Khánh trầm ngâm nhưng vẫn nhuần tươi nét mặt nói với Đỗ Lăng:

- Cảm ơn hiền đệ đã chuyển lời của Phan tiên sinh và Phùng công tử. Vũ Khánh này nguyện ghi nhớ để cùng anh em binh sĩ Đường Lâm sớm lập công đánh giặc. Nhờ đệ chuyển lời hãy tin tưởng cánh quân của Vũ Khánh này.

Đỗ Lăng đi rồi Vũ Khánh còn trầm ngâm mãi. Như thế là công cuộc đánh đuổi lũ giặc phương Bắc sẽ ngày càng vào hồi quyết liệt. Nếu sớm có được mảnh đất Phong Châu không những nhân tài vật lực dồi dào mà việc tạo thế liên hoàn đầu đuôi ứng phó hỗ trợ lẫn nhau cũng rất đắc địa. Mới thấy, Phùng trại chủ quả thật nhìn xa trông rộng khi sớm cho thành lập đội tượng binh và thủy quân để đối địch lâu dài với giặc Bắc. Cuộc công phá thành trì ngày mai hẳn sẽ nhiều ác liệt nhưng có đội tượng binh của Bồ Phá Giang kịp từ vùng Hoan - Diễn đến chắc hẳn lũ giặc sẽ đại bại mà thanh thế quân ta ngày một lớn lên. Vừa ngẫm ngợi, viên tướng họ Vũ vừa sắp xếp những kế hoạch cho buổi đánh thành.

*

Tờ mờ sáng, tiếng ngựa hý, tiếng pháo nổ ùng ùng, tiếng trống đồng trống cái thúc ầm ầm khắp ba mặt thành Phong Châu. Mặt phía Bắc, Vũ Khánh cho dựng sáu chòi gỗ di động cao khoảng hơn ba trượng ngang với mặt thành có hệ thống thang tre uyển chuyển có thể gấp lại, duỗi ra vừa để dùng hạ xuống làm cầu vượt hào vừa có thể giương lên áp sát tường thành để các dũng sĩ sử dụng khiên đồng che chắn mà trèo lên mặt thành giáp chiến. Vũ Khánh đứng trước năm trăm dũng sĩ và hơn hai nghìn binh lính cũ - mới. Số lính mới hoặc sau khi bị bắt tình nguyện đi theo hoặc từ các thôn xóm kề cận tình nguyện xung vào nhanh chóng hòa cùng các chiến binh Đường Lâm xếp thành đội ngũ rất chỉnh tề chờ mệnh lệnh. Lướt nhanh một lượt trước hàng quân lính, Vũ Khánh dõng dạc mệnh lệnh:

- Hỡi anh em! Chúng ta đã đợi bao năm nay để có buổi đánh thành này. Trong thành quân giặc đã như cá nằm trên thớt. Trận này anh em hãy gắng sức lập công thề giết hết lũ giặc Bắc. Ai lập công đầu Phùng trại chủ sẽ ban thưởng. Ai có cha già, con nhỏ có thể lùi lại phía sau.

Tất cả thét lên ầm ầm:

- Quyết lập công đuổi lũ giặc Bắc!

- Quyết lập công đuổi lũ giặc Bắc!

...

- Huầy... Huầy... Huầy...

- Huầy... Huầy... Huầy...

Các dũng sĩ nai nịt gọn gàng, lưng dắt đoản đao, tay cầm mã tấu đập bồm bộp vào những tấm khiên đồng bọc vải ướt đôi chân nhún nhẩy chỉ trực có mệnh lệnh là vượt hào trèo thành giáp chiến với quân giặc. Phía sau các dũng sĩ, một ngàn cung thủ xếp thành đội ngũ vuông vức khí thế ngút trời. Tiếp sau đội cung thủ, một ngàn tinh binh sử dụng giáo dài đầu mỗi ngọn giáo đều buộc một dải lụa đỏ rất oai phong. Nhìn đội quân khí thế ngút trời đã nóng lòng diệt giặc, Vũ Khánh hô lớn:

- Hỡi các dũng sĩ! Công phá thành Phong Châu!

Những quả pháo tay cực lớn nhất tề ném lên mặt thành nổ chát chúa khói bụi bay mờ mịt. Hệ thống chòi gỗ lớn đẩy bằng bánh xe có các thang tre nhất tề áp sát tường thành. Những chiếc thang tre vừa dẻo vừa chắc chắn nhất loạt như những càng cua ngoắc lên mặt thành. Các dũng sĩ miệng hét lớn, chạy thoăn thoắt trên các thang tre trong tiếng nổ trợ uy của pháo tay. Có dũng sĩ đã lên được mặt thành vung mã tấu chém tới tấp xuống bọn lính canh với khí thế không gì cản được. Vũ Khánh sử dụng cặp mã tấu cùng mấy viên tùy tướng lao thốc lên đợt đầu tiên ngay lập tức bốn năm mươi tên giặc trên mặt thành vung giáo dài đâm tới. Những tiếng thét rợn người, Vũ Khánh múa mã tấu đi tới đâu, đám binh lính giữ thành dạt ra tới đó. Những thây người đổ gục ngổn ngang dưới đường mã tấu của Vũ Khánh và các dũng sĩ thoắt đã lênh láng máu. Đội dũng sĩ càng đánh càng hăng. Phía bên ngoài, các cung thủ ào đến sát chân thành. Phía sau, đội quân giáo dài lừng lững tiến lên.

Dù đã phòng bị từ trước nhưng những kẻ giữ thành không tài nào ngăn được đám binh sĩ Đường Lâm. Đội dũng sĩ ào ạt thẳng tay chém giết lũ lính canh xông thẳng xuống mở tấm cổng lớn. Viên tướng giữ cổng thét lác đám lính dùng kiếm cong liều chết đánh bạt các dũng sĩ. Vũ Khánh thét to một tiếng, lướt nhanh lên đầu. Mã tấu khua loang loáng, lũ lính dạt sang hai bên, đội dũng sĩ theo sau thoắt cái áp sát được cánh cổng tháo bung dùng hết sức bình sinh đẩy sang hai bên. Binh sĩ Đường Lâm reo ầm lên tràn vào như nước vỡ bờ. Lũ lính giữ thành phía Bắc thấy quân tướng Đường Lâm đã tràn vào trong hò nhau bỏ chạy. Hơn một nghìn cung thủ tràn vào bên trong nhất tề buông cung. Hàng ngàn mũi tên vùn vụt bắn ra khiến giặc chết không biết bao nhiêu mà kể.

*

Nơi trướng hổ, Thang Ân Bá đứng đực như trời trồng. Mấy viên tùy tướng mặt cắt không còn giọt máu. Năm sáu tên lính ở các hướng cùng lúc chạy vào cấp báo:

- Bẩm đại tướng quân, thành mặt Bắc vỡ rồi.

- Bẩm đại tướng quân, cổng chính thành sắp vỡ.

- Bẩm đại tướng quân, mặt thành phía Nam quân ta đang tử chiến xin viện binh gấp.

- Bẩm đại tướng quân, một đạo quân hơn nghìn người đang từ núi Nghĩa Lĩnh kéo thẳng vào thành xin tướng quân cử người cự giặc.

Thang Ân Bá rối bời nhìn quanh chưa biết xử trí ra sao bỗng thấy Ô Sùng Phúc giáp trụ đầy máu vẫn ngồi trên ngựa huơ cặp trùy thét lớn:

- Giặc phá vỡ các cổng thành rồi. Thang tướng quân, ngài mau chạy về cổng phía Tây thoát ra ngoài đón đợi viện binh để ta chặn hậu cho.

Không còn kịp suy nghĩ gì nữa, Thang Ân Bá vơ vội đám ấn tín cùng mấy viên tùy tướng lật đật lên ngựa. Phía sau đám binh lính ùn ùn kéo theo như ong vỡ chợ. Ô Sùng Phúc gào khản giọng cũng chỉ vài trăm tên quay ngược lại cự địch. Trong thành tiếng nổ, tiếng chiêng trống, tiếng kêu khóc như ri.

*

Đã dự liệu sẵn từ trước, ba mặt thành quân tướng Đường Lâm nhất tề công phá đều mau chóng vỡ toang. Binh sĩ Đường triều chiến đấu lấy lệ rồi đua nhau bỏ chạy. Binh lính của đám quan lại, thổ hào địa phương luôn mấy hôm trước mười phần đã bỏ trốn đến bảy tám phần khi nghe tiếng loa kêu gọi. Thành Phong Châu mới lâm trận đã trở thành khối thành rỗng. Lòng người trống rỗng. Binh sĩ thổ hào địa phương không muốn chiến đấu. Chỉ có vài ngàn binh lính Đường triều cầm binh khí thì đã lớp chết, lớp hàng non nửa. Ngay viên hổ hầu hiếu chiến huênh hoang đã bị bắt sống từ trước khiến giặc càng như rắn mất đầu, hổ cụt tai không còn lòng dạ nào mà đối địch nữa. Phan Đường và Phùng công tử mau chóng truyền tin tới các đội quân không được chém giết bừa bãi. Giặc đã cùng đường tháo chạy không nên đuổi tận giết tuyệt vừa dễ gây thù chuốc oán vừa là phung phí máu xương không cần thiết. Mệnh lệnh ban ra, các đội quân răm rắp thi hành. Chính nhờ có mệnh lệnh này mà đám tàn binh tàn tướng của Thang Ân Bá và Ô Sùng Phúc mới có thời cơ mở cổng thành phía Tây thoát thân.

Chạy khỏi phía Tây thành được chừng bảy dặm, Thang Ân Bá ngoảnh lại phía sau thấy chưa đầy nghìn binh mã người nào người nấy mệt mỏi ủ rũ, những kẻ bị thương dìu nhau than khóc, những con ngựa bị thương gục xuống hý vang rền rĩ. Thấy phía trước có một bãi đất rộng, Thang Ân Bá truyền lệnh:

- Mau tới bãi đất kia nghỉ ngơi một chốc đã.

Đám tàn binh tàn tướng vội vã chen nhau xấn đến bãi đất tìm chỗ buộc ngựa, buông khí giới, dìu người ngựa bị thương rất lộn xộn.

Thang Ân Bá ngoảnh tìm Ô Sùng Phúc và đám tùy tướng bại trận. Họ Thang đã mất hết dáng vẻ hống hách thường ngày, y nhìn các tướng buồn rầu bảo:

- Ta nửa đời chinh chiến, đánh hàng trăm trận lớn nhỏ chưa bao giờ lại thua đau thế này. Lũ man di sao lại có thể dụng binh thần tốc và thâm hiểm đến vậy?

Ô Sùng Phúc bước lên thưa:

- Xin tướng quân chớ lo nghĩ quá. Bọn chúng bất quá cũng chỉ là một đám giặc cỏ ô hợp. Nay chiếm được thành tất đắc chí mà lơi lỏng việc binh. Nếu viện binh đến sớm ta đã chả mất thành mất đất như thế. Nay theo ý tiểu tướng, ta nghỉ ngơi một chốc rồi cố mà đi vượt sang dãy núi bên kia. Ngày mai, thể nào viện binh của Cao hiệu úy cũng đến. Tướng quân liệu mà nói sao để họ đánh chiếm lại thành cho chúng ta.

Thang Ân Bá trầm ngâm than thở:

- Ô tướng quân, hẳn ngài quá rõ dã tâm Cao hiệu úy. Có chiếm lại được Phong Châu ta cũng chẳng có đất dung thân đâu. Họ Cao nhòm ngó Phong Châu đã bao năm nay rồi. Ngài có biết tại sao viện binh đến chậm không. Họ Cao để chúng ta tử chiến giữ thành sau mới ngư ông đắc lợi. Xưa nay chinh chiến người đi mấy kẻ trở về. Thân phận làm tướng nơi đất khách quê người đều trận vong hồn lưu lạc cả.

Đám tùy tướng ai nấy ngậm ngùi nhìn nhau. Bãi đất trống tiếng than khóc ngày một rộ lên. Trời chuyển sang chiều. Bụng dạ đói khát chưa biết tính cách nào. Ô Sùng Phúc thấy để mãi tất lòng quân sinh biến, bèn nói nhỏ với Thang Ân Bá:

- Thang tướng quân, đã đến nước này, ngài hãy mau điểm lấy những binh tướng khỏe mạnh cắt cánh rừng phía trước đón lấy viện binh. Còn lũ lính già ngựa yếu cứ để kệ họ. Luôn mấy trận, mạt tướng thấy quân tướng Đường Lâm không phải loại hiếu sát đâu. Đem theo đám lính què ngựa già chỉ tổ mất nhuệ khí. Đến khi gặp được viện binh mạt tướng sẽ có kế giúp ngài.

Thang Ân Bá nghe lời Ô Sùng Phúc, điểm lại được hơn bốn trăm tên lính khỏe mạnh cùng sáu viên tùy tướng lập tức tiến vào con đường xuyên rừng phía trước. Đám tàn binh tàn tướng còn lại biết bị bỏ rơi cũng chẳng tỏ ra oán trách gì. Qua mấy trận giao tranh, dường như họ cũng đã hiểu ra binh tướng Đường Lâm chỉ cốt chiếm đất chiếm thành chứ tuyệt không hiếu sát. Không đi tiếp cùng với họ Thang có khi lại giữ được mạng sống. Âu cũng là đã đến bước đường cùng.

Thang Ân Bá dẫn đầu bốn trăm tên lính cùng Ô Sùng Phúc và đám tùy tướng cắt rừng đi được hơn mười dặm nữa thấy phía trước có một ngọn núi lớn chắn đường, hai bên rừng cây rậm rạp bất giác không ai bảo ai người ngựa đều dừng cả lại.

Họ Thang hỏi đám tùy tướng:

- Đây là đất nào? Núi kia là núi gì?

Một tên tỏ vẻ thông thuộc, tiến lên thưa:

- Núi kia là núi Ngõa Cương, sang bên kia núi đi hơn mười dặm nữa là tới vùng giáp ranh với châu Vũ Định. Trời cũng đã chiều rồi, hay là ta dừng ngựa nấu ăn rồi nghỉ ngơi canh ba vượt núi sớm sang bên kia hạ trại đợi viện binh của Cao hiệu úy.

Thang Ân Bá quan sát một lượt rồi nói:

- Thế đất này hiểm lắm. Phía trước có núi lớn chắn trước mặt, phía sau là đường mòn nhỏ hẹp. Hai bên rừng rậm cây dày nếu giặc đặt phục binh tất ta bị bắt sống ráo cả. Nếu ta là chủ tướng giặc tất sẽ đặt phục binh ở đây. Các ngươi nhớ lấy sau này có chiếm lại Phong Châu sẽ nhử địch đuổi theo đến đây mà đánh. Nay trời đã chiều rồi, các ngươi hãy gắng sức vượt sang bên kia núi may sẽ giữ được tính mạng.

Đám tùy tướng phân vân nhìn nhau còn chưa ai dám nói. Ô Sùng Phúc nhìn phía trên núi mặt tái lại lắp bắp:

- Thang tướng quân! Ta bị rơi vào bẫy mai phục rồi.

Thang Ân Bá nhìn quanh khắp lượt chỉ thấy rừng già im phăng phắc, từng ngọn cây ngọn cỏ không một chút động tĩnh, đến cả những ngọn gió nhỏ cũng không có nốt lấy làm nghi hoặc hỏi:

- Ô tướng quân, ngài nói thế là cớ làm sao?

- Thang tướng quân nhìn kia, những vệt khói nhỏ ngoằn ngoèo bốc lên ở trên núi bất thường lắm. Lại luôn mấy dặm liền không thấy chim chóc muông thú gì. Vùng này rừng đại ngàn chim thú phải nhiều mới đúng. Ngài có nhớ giặc còn đội tượng binh không? Voi chiến nấp ở đâu, chim muông cày cáo đều chạy hết cả. Chắc hẳn chúng ta đã lọt vào trận địa mai phục của chúng rồi.

Thang Ân Bá bỗng cười lớn:

- Ô tướng quân quá nghi kỵ rồi. Mười ngày trước đã ai dám nghĩ giặc vây đánh Phong Châu ta. Chúng đi đường nào tới đây mà đặt phục binh cho được. Hay bọn người An Nam có thuật tàng hình rút đất chăng?

Ô Sùng Phúc vẫn đăm chiêu nhẩn nha nói:

- Tướng quân, mạt tướng qua mấy phen giao chiến với binh tướng Đường Lâm thấy chúng không vừa đâu. Chúng đã chuẩn bị bao nhiêu năm nay cho cuộc nổi loạn này rồi. An Nam tuy là thuộc trong tứ Di nhưng anh hùng hào kiệt xưa nay đời nào cũng có. Người phương Bắc ta chẳng đã bao phen ôm đầu máu đại bại đó sao. Cứ xem cái cách tiến chiếm Phong Châu của chúng thủy bộ nhịp nhàng, các chỗ hiểm, các kho tàng chúng đều biết chiếm giữ cả. Nay để tướng quân thoát về phía Tây ắt là dụng ý của chúng. Mạt tướng cũng mong qua được kiếp nạn này sẽ sớm cùng binh tướng Đường triều phục thù rửa hận mà chém giết hết lũ man di cứng đầu lếu láo kia đi. Mạt tướng càng nghĩ càng ôm hận trong lòng nhưng cũng phục chúng không phải loại tầm thường đâu.

Ô Sùng Phúc chưa dứt lời bỗng ùng... ùng... ùng..., tiếng pháo nổ từ phía sau con đường mòn, tiếng cồng âm u vọng tới, tiếng cây đổ rào rào và thật kinh hoàng, mười thớt voi đực uy dũng sồng sộc tiến lên.

Thang Ân Bá rụng rời chân tay, lũ ngựa chiến thấy voi kéo đến nhất loạt hý vang lùi dạt cả lại chực chạy nhưng hai bên rừng cây ken dày không có lối thoát chỉ biết gõ móng bồm bộp nơi đường đất chật hẹp.

Tiếng pháo tay, tiếng cồng hai bên rừng rậm lại nhất loạt vang lên. Tàn binh tàn tướng Đường triều thất kinh khi thấy lấp ló hai bên trong rừng rậm là những cặp ngà voi nhọn hoắt. Ngồi trên bành tượng là những dũng sĩ đầu chít khăn rìu, lưng trần quấn khố, cung tên giương sẵn và những mũi lao sáng loáng dắt bên hông. Còn chưa hết kinh hãi bỗng ầm một tiếng, ngay ngọn núi trước mặt, một lá cờ súy dựng lên ngạo nghễ, phía dưới là giàn cồng lớn nhất tề phát ra những tiếng âm i rợn người. Dứt loạt cồng, từ bên sườn núi, chục thớt voi tiến ra, đi đầu là con bạch tượng khổng lồ ngà dài đến vài thước huơ vòi nhịp nhàng mệnh lệnh cho các thớt voi phía sau tiến theo. Trên bành bạch tượng, viên tướng cầm một ngọn trùy đồng cực lớn cởi trần đóng khố oai phong lẫm liệt như tướng nhà trời thét vang:

- Bớ lũ giặc kia, các ngươi đã rơi vào tử lộ còn chưa xuống ngựa nộp binh khí đầu hàng?

Giọng viên tướng ồm ồm như át đi cả tiếng cồng chiêng bốn mặt. Lời còn chưa dứt, con bạch tượng cất tiếng gầm lên uy mãnh, đồng loạt mấy chục thớt voi phía sau phía trước và hai bên rừng rậm cất tiếng gầm rung chuyển cả khu rừng.

Trong bốn trăm tàn binh tàn tướng, có đến vài chục người sợ quá ngã lăn xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Thang Ân Bá sau giây phút kinh hoàng hiểu mình đã vào tuyệt lộ trước sau phải trái đều dày đặc tượng binh bèn ngửa mặt than rằng:

- Họ Thang ta tuyệt diệt ở đây rồi.

Mấy trăm tên tàn binh tàn tướng gần như không tên nào còn cử động được chỉ biết đứng im chờ chết, chỉ mong được chết toàn thây. Không ít tên đã nghĩ đến việc tự sát để tránh bị voi dày. Tình thế thật vô cùng bi đát.

Ô Sùng Phúc nói khẽ với Thang Ân Bá:

- Ta bốn mặt bị vây không một lối thoát thân. Giặc kia quả thật là quân tướng nhà trời. Hay ta hãy tạm hàng giữ mạng rồi sẽ tính kế khác?

Thang Ân Bá không nói được một lời.

Ba bề bốn bên, tiếng cồng vẫn vang lên dồn dập. Viên tướng đóng khố cởi trần trên bành con bạch tượng cất giọng ồm ồm:

- Ta đếm đến mười, không xuống ngựa vứt binh khí xin hàng sẽ xua voi dày các ngươi thành muôn ngàn mảnh để phương Bắc hãi sợ mà đời đời kiếp kiếp không nhòm ngó đất ta nữa.

Cả khu rừng im phăng phắc.

Mọi người như nín thở.

Không gian đặc quánh lại.

- Một... Hai... Ba...

Cái giọng ồm ồm xuyên vào màng tang của Bồ Phá Giang như đóng từng nhát búa vào tai đám tàn binh tàn tướng phương Bắc.

- Bốn... Năm... Sáu...

Đã có những tên lính sợ quá ngã lăn xuống đất chết ngất. Có tên vỡ mật chết tươi mặt mũi răn rúm lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

- Bảy...

Thang Ân Bá toan vứt giáo nhảy xuống ngựa xin hàng bỗng đâu trên đỉnh núi Ngõa Cương hàng loạt pháo lớn đồng thời nổ rộ đinh tai nhức óc và lờ mờ phía xa là một lá cờ súy thêu chữ Cao cực lớn lóa nhóa trong ánh chiều chạng vạng.

Thang Ân Bá hét to:

- Viện binh của Cao hiệu úy đến rồi.

Trên lưng bạch tượng, Bồ Phá Giang quay ngoắt ra sau không khỏi thất kinh khi thấy trên đỉnh núi lố nhố người ngựa ước độ vài trăm tên đang hò hét chỉ trỏ. Nhanh như chớp, họ Bồ ném thẳng quả pháo tay lớn vào đầu ngựa Thang Ân Bá hét vang:

- Giết!

Tiếng gầm rống, tiếng pháo, tiếng cồng đồng loạt cất lên ầm ầm như trời long đất lở. Quả pháo lớn của họ Bồ nổ nát bươm một bên tai con ngựa chiến khiến nó loạng choạng hất Thang Ân Bá ngã nhào xuống đất cũng là lúc đám voi chiến ào ạt xông lên quật vòi, xóc ngà, dày xéo đám tàn binh tàn tướng. Trong phút chốc, mấy trăm tên giặc chỉ còn là một đống xương thịt bầy nhầy. Nhiều tên liều mạng thoát ra đều bị các dũng sĩ tên bành voi sử dụng câu liêm, mũi lao kết liễu tính mạng. Cũng có đến vài chục tên chạy thoát được về phía đỉnh núi Ngõa Cương trong đó có Ô Sùng Phúc. Thương thay Thang Ân Bá, viên mãnh tướng Đường triều bao năm cai quản đất Phong Châu từng chém tướng chặt cờ giết hại dân lành vô số kể bị voi dày chết trong đám loạn quân.

Phút chốc, bãi chiến địa máu xương tanh sực, Bồ Phá Giang vạm vỡ tấm lưng cánh phản loang loáng máu hạ lệnh khép lại đội hình chia làm năm tốp đối trận lên phía đỉnh núi Ngõa Cương. Đội tiên phong năm trăm kỵ binh do đại tướng Cao Phiên Dương dẫn đầu kìm ngựa trên đỉnh núi không khỏi kinh tâm khi nhìn thấy chỉ phút chốc đội tượng binh đông đúc của man di đã biến hàng trăm tên lính Đường triều thành cát bụi. Mấy viên tùy tướng định quất ngựa xuống núi trợ chiến, Cao Phiên Dương khoát tay dừng lại mắng:

- Các ngươi muốn chết chăng? Ngựa phương Bắc ta vốn tối kỵ giao chiến với tượng binh. Xem khí thế quân kia có xuống không những không cứu được mà còn mất mạng. Xem ra Phong Châu thất thủ rồi. Trời cũng sắp tối, phép hành binh vào đất địch nhớ không được tùy tiện. Nay ta cùng các ngươi chiếm đỉnh núi này làm ưu thế. Trại lớn hạ ở hai bên chân núi cách nhau hai dặm tạo thế chân kiềng. Tượng binh dẫu khỏe cũng không dễ bề leo được núi này. Hãy chuẩn bị nhiều gỗ đá phòng giặc xua tượng binh lên cướp trại.

Đám tùy tướng răm rắp nghe theo.

Ở phía khu rừng vừa xảy ra trận huyết chiến, Bồ Phá Giang kiểm điểm quân số, chấn chỉnh từng tốp voi chiến đoạn cất giọng ồm ồm:

- Các ngươi mau chỉnh tề đội ngũ sẵn sàng nghênh địch. Nếu chúng liều mạng đổ bộ xuống núi ta sẽ tử chiến. Chắc quân của Đường trại chủ cũng sắp tới đây rồi.

Lời vừa dứt bỗng phía sau con đường nhỏ cát bụi bay mờ mịt, hơn một ngàn kỵ binh do Vũ Khánh dẫn đầu phi như bay về phía trước. Nhìn thấy Bồ Phá Giang cùng năm mươi thớt voi oai phong đối trận lên núi Ngõa Cương đội ngũ rất chỉnh tề. Ngựa còn chưa dừng, Vũ Khánh đã kêu lớn:

- Bồ huynh! Đệ vâng mệnh đến tiếp ứng cho huynh đây.

Bồ Phá Giang cười như lệnh vỡ:

- Vũ Khánh hiền đệ! Đã mấy năm không gặp, nay  gặp nhau  quả là thỏa chí bình sinh trên chiến trường. Giang mỗ nhớ hiền đệ muốn chết đi được.

Vừa nói, Bồ Phá Giang vừa tung mình nhảy từ lưng voi chiến xuống ôm chầm lấy Vũ Khánh. Vũ Khánh cả kinh thấy cả một bãi xương thịt bầy nhầy tanh sực thốt rúng động sức mạnh của đội tượng binh luôn tay vỗ bồm bộp vào tấm lưng cánh phản của người anh hùng đánh hổ trầm trồ:

- Bồ huynh quả là thiên tướng nhà trời. Phen này giặc Bắc tất không có đất chôn thây. Anh em tướng sĩ Đường Lâm đã lấy được thành Phong Châu rồi.

Bồ Phá Giang hướng về phía đội tượng binh cất giọng:

- Tướng sĩ Đường Lâm ta một trận quét sạch Phong Châu quả là kỳ công hiếm có. Thành Phong Châu năm sáu nghìn tinh binh giặc chỉ chưa đầy tuần trăng đã thất thủ binh tan tướng chết đã cho thấy sức quân cường thịnh của Đường Lâm ta. Huynh đệ ta vây đánh Phong Châu quá nhanh như vậy chắc có người tài hiến kế. Ta vẫn nghe đồn Phong Châu có viên tướng họ Trương biệt hiệu hổ hầu dũng lực hơn người vẫn ước muốn kịp về đánh thành so tài cao thấp với hắn. Dám hỏi hiền đệ tên họ Trương ấy giờ sống chết thế nào?

Vũ Khánh nhỏ nhẹ nói:

- Đại huynh thần lực hơn người chấp gì mấy viên tướng nhép. Thay mặt huynh đệ đã bắt sống hổ hầu tại chân núi Hy Cương giao nộp Phùng công tử rồi. Việc tiến chiếm Phong Châu dài lắm đệ sẽ kể sau. Nay trời sắp tối, ta hãy chia binh chốt chặn các ngả đường xuống núi một mặt cho người báo tin viện binh giặc đã tới để Phùng công tử định liệu.

Bồ Phá Giang tươi cười nắm tay Vũ Khánh:

- Vũ đệ mới là văn võ toàn tài. Bắt sống hổ hầu, phá tan quân tướng Thang Ân Bá lại mau lẹ thanh viện cho huynh thật dũng lược hơn người. Nay trước mắt có việc gì đệ cứ cắt cử, ta xin vâng lệnh.

Bồ Phá Giang và Vũ Khánh mau chóng sắp đặt các nơi hiểm yếu, đoạn hạ lệnh cho quân lính thổi cơm tối. Phía trên núi cũng không thấy quân tướng họ Cao động tĩnh gì.

*

*   *

Nay nói chuyện Cao Phiên Dương hạ trại trên núi Ngõa Sơn.

Chạng vạng chiều hôm trước, chứng kiến cảnh hàng trăm người ngựa tàn quân Phong Châu bị tượng binh dày xéo thịt nát xương tan ngay trước mắt, suốt đêm Cao Phiên Dương chập chờn mộng mị. Khi Ô Sùng Phúc chạy thoát lên đỉnh núi nửa đêm xin gặp y xua tay bảo đến sáng hãy tính. Mới mờ sáng, y cho triệu tập các tướng tới trướng hổ. Thấy vẻ hốc hác của viên đại tướng, phó tướng Tần Cương, viên mãnh tướng theo Cao Chính Bình đã lâu tiến ra nói lớn:

- Đại tướng quân bất tất phải lo nghĩ. Lửa đến, nước ngăn, giặc cỏ kia đã đến đây ta càng đỡ phải kéo đi lùng giết chúng. Nay quân ta, tinh binh một vạn, mãnh tướng không thiếu, lại nữa, Cao hiệu úy vốn trí dũng hơn đời, oai trùm thiên hạ, quyền biến cơ mưu đến như các Tiết độ sứ lừng danh Nam chinh Bắc chiến Đường triều còn phải nể trọng năm sáu phần huống hồ lũ giặc man di. Nay tướng quân thuận mệnh Cao hiệu úy đem binh tướng đến thanh viện Phong Châu ắt giặc kia nghe tin sẽ sớm dâng đất đầu hàng. Ta chưa giao tranh, đại tướng quân đừng nên lo nghĩ quá.

Cao Phiên Dương nghiêm nghị nói:

- Tần tướng quân quả có khí phách của bậc đại tướng, song bản tướng cho rằng chúng ta tuyệt đối không được khinh địch. Đến như Phục ba tướng quân Mã Viện khi xưa sức lực hơn người, trí dũng gồm đủ, là bậc anh hùng trong anh hùng còn phơi thây đất man di quả không thể xem thường được. Ta thấy giặc cỏ Đường Lâm hẳn đã nhiều năm rèn quân luyện tướng, bên trong chắc có người tài giúp rập mới chưa đầy tuần trăng đã tiến chiếm Phong Châu, bắt sống Trương hổ hầu, xua voi xéo nát Thang đại tướng. Sức mạnh và cơ mưu của chúng, ta e rằng toàn quân binh châu Vũ Định đánh với chúng cũng chưa biết ai thắng ai bại đâu. Nay kỵ nhất là chúng xây dựng được đội tượng binh rất uy mãnh, tướng soái của chúng văn võ thao lược hơn người, biết tiến biết thoái, đặt phục binh giỏi đến mức Thang Ân Bá lọt vào còn không biết, Trương hổ hầu ham đánh mà bị bắt sống đủ thấy giặc này không thể coi thường. Nay ta quyết trước mắt hãy chẹn núi Ngõa Cương, cho đào hào sâu, cắm chông lớn để đội tượng binh của chúng không thể qua núi, một mặt cấp báo với Cao hiệu úy mới là kế vạn toàn.

Các tướng im phăng phắc, Ô Sùng Phúc sau mấy ngày đêm hồn xiêu phách lạc lúc này mới có chút vững bụng tiến ra nói:

- Thưa đại tướng quân! Thưa chư tướng soái. Mạt tướng luôn mấy tuần nay thọ địch, vừa ở nơi muôn tên nghìn giáo trở về có mấy lời xin được nói. Quân tướng Đường Lâm quả thật đã hùng mạnh lắm. Chúng có ý phản loạn đã lâu rồi. Nay chúng khởi binh chiếm Phong Châu mà không đánh Tống Bình là kế hiểm lắm đấy. Chúng có được Phong Châu đất đai hàng trăm dặm, dân đông của lắm tạo thế liên hoàn với Đường Lâm, một mặt xúi giục vùng Hoan - Diễn trưng tập voi thuyền tất có ngày chúng lấy lại nước. Nay Phong Châu đã mất, mạt tướng lẽ ra phải đá ngọc cùng tan với thành, song thiển nghĩ cố sống về đây bẩm báo quân tình để đại tướng quân định liệu.

Họ Ô dứt lời, hai hàng nước mắt không kìm được cứ thế tuôn ra. Cao Phiên Dương chau mày ôn tồn nói:

- Việc binh nhung là việc hiểm, các ngươi đã không sớm phòng bị nay mất thành mất tướng lại còn khóc lóc nỗi gì. Hãy mau vào trong trại nghỉ ngơi, có gì ta cho gọi sau.

Ô Sùng Phúc lủi thủi đứng lên. Cao Phiên Dương cắt đặt công việc rồi cho các tướng ai về trại nấy.

*

Nay nói tiếp chuyện ở Phong Châu.

Đêm trước, khi nhận được tin báo viện binh của Cao Phiên Dương đã tới núi Ngõa Cương hạ trại, Phùng công tử cho mời Phan Đường vào nghị sự. Phùng công tử bảo:

- Vũ Khánh báo tin đã hợp binh với Bồ Phá Giang hạ trại tại chân núi Ngõa Cương đối địch với viện binh của giặc. Tàn binh tàn tướng Phong Châu trúng kế mai phục của Bồ Phá Giang lại đúng lúc viện binh giặc tới núi Ngõa Cương thị uy, Bồ tướng quân đã cho voi dày chết lũ giặc trong vòng mai phục. Thang Ân Bá trận vong tại chân núi Ngõa Cương xác lẫn trong đám loạn quân. Nghĩ  xót thương viên mãnh tướng, ta đã lệnh cho Vũ Khánh tìm nhặt xác y chôn cất tử tế. Nơi sa trường gươm đao không có mắt nhưng đại kế lâu dài vẫn phải lấy hòa hiếu làm đầu. Nay viện binh giặc có tới hơn vạn tinh binh. Quân ta vừa đắc thắng, tuy không thiệt hại mấy song nếu phải tử chiến với viện binh giặc cũng không phải thượng sách. Tiên sinh có cao kiến gì không?

Phan Đường suy tư hồi lâu mới nói:

- Phùng công tử suy nghĩ quả sâu xa. Nay việc trước mắt là ổn định thành Phong Châu để dân chúng trong thành sớm trở về an cư lạc nghiệp. Việc chống nhau với viện binh, nay ta đang ở thế thắng tất giặc kia cũng không dám liều chết đánh xuống núi đâu. Cao Chính Bình vốn là con cáo già, y thanh viện Phong Châu chỉ là cái cớ. Ngay cả quân tướng Phong Châu cũng thừa biết. Nay Phong Châu thất thủ, họ Cao kia sẽ lấy Ngõa Cương làm ranh giới chống nhau với ta để chờ thời mà thôi. Từ Ngọa Cương xuống Phong Châu, đường bộ ta cho đặt voi phục binh. Đường thủy ta hư trương thanh thế thủy quân, ắt họ Cao sẽ không dám tiến binh. Trước mắt hai bên chống nhau lấy Ngõa Cương làm ranh giới, nhưng về lâu dài ta phải có kế thủ hiểm hoặc nhử họ Cao kia tiến binh mà diệt chúng đi mới có thể rảnh tay vây đánh Tống Bình. Việc binh bị không thể ngày một ngày hai mà xong được.

Phùng công tử không khỏi thán phục những tâm tư và suy nghĩ sâu xa của Phan Đường. Họ Phùng ôn tồn nói:

- Việc ổn định Phong Châu xin giao cả cho tiên sinh. Ta xin đem hai nghìn tinh binh hỗ trợ chống nhau với giặc ở núi Ngõa Cương. Cao Chính Bình không xuất binh ta cũng quyết không xuất chiến. Họ Cao kia rút ta cũng nhất thời không đuổi vào đất chúng. Tiên sinh thấy thế có được chăng?

Phan Đường cười ha hả:

- Phùng công tử quả hơn đời vậy. Biết nhường nhịn giặc mới là tâm kế của bậc đại trượng phu. Ngày mai công tử điểm binh tướng lên đường. Phong Châu này, Phan mỗ đã có kế sắp đặt đâu vào đấy cả rồi.

Hai người trò chuyện mãi đến tận khuya khi trống điểm canh ba mới nghỉ.

*

Đây nói tiếp chuyện Vũ Khánh và Bồ Phá Giang.

Sau mấy trận giao tranh, thực lực quân tướng Đường Lâm lên rất cao. Các tướng và quân lính tuy lần đầu tiên giáp chiến song đều tỏ rõ bản lĩnh hơn người, đặc biệt là phép quân rất nghiêm. Tin tức đó mau chóng lan truyền khắp vùng Phong Châu và cả hai bên quân tướng đang đối địch ở chân núi Ngõa Cương. Ngay sau buổi xua voi gây nên nỗi kinh hoàng cho quân tướng Đường triều, buổi tối, sau khi phân công các tướng hạ trại gìn giữ các chỗ hiểm yếu đề phòng viện binh trên núi Ngõa Cương bất thần đổ xuống Vũ Khánh cho mời Bồ Phá Giang vào trại giữa. Họ Bồ sau chiến thắng ban chiều dường như vẫn còn khá phấn khích cất giọng ồ ồ:

- Vũ hiền đệ! Chúng ta đợi ngày này đã lâu lắm rồi. Huynh vào Hoan - Diễn thấm thoắt đã năm sáu năm. Đường Lâm ta hẳn là khác lắm? Không biết Phùng trại chủ và Đỗ tiên sinh có được khang kiện chăng?

Vũ Khánh vẫy tay vào phía trong, viên tiểu tướng mang ra một bình rượu lớn và mấy chiếc bát gỗ. Cặp mắt Bồ Phá Giang chợt sáng lên. Vũ Khánh ra hiệu rót rượu ra năm sáu bát gỗ bưng đến trước mặt Bồ Phá Giang một bát lớn đoạn cùng mấy viên tùy tướng đứng dậy nghiêm trang nói:

- Thưa Bồ huynh! Trại chủ và Đỗ huynh tuổi tác tuy cao song ơn trời vẫn còn khang kiện lắm. Ai cũng nhớ Bồ huynh. Phùng công tử hôm trước dặn tiểu đệ đón huynh đã đặc cách cho đem theo mấy vò rượu lớn. Nay xin chúc mừng huynh buổi chiều ra oai giết lũ giặc phương bắc khiến chúc khiếp sợ. Chung rượu này xin thay mặt Phùng trại chủ và tướng sĩ Đường Lâm chúc huynh ngày càng hùng dũng là nanh vuốt của Đường Lâm ta.

Bồ Phá Giang đón bát rượu không khách khí giơ hai tay dốc thẳng vào miệng khà một tiếng lớn cất giọng oang oang:

- Rượu Phùng trại chủ ngon quá! Mời các hiền đệ cạn đi thôi.

Những bát rượu sóng sánh thơm nức cạn rồi lại được rót ra. Luôn đến năm sáu chén các tùy tướng lần lượt tiến đến chúc họ Bồ. Sau một vài tuần rượu Vũ Khánh nhìn vào Bồ Phá Giang nói chậm rãi:

- Các tướng hãy người nào việc nấy canh gác tuần phòng cho chặt chẽ. Tuyệt đối không được để điều gì khinh xuất. Sức uống rượu của Bồ huynh anh em ta không theo được đâu. Đừng để rượu làm lỡ việc lớn.

Bồ Phá Giang đặt bát rượu xuống, khảng khái nói:

- Ta từ khi theo huynh trưởng Phùng Hạp Khanh luôn được người yêu chiều rèn cặp mới có được ngày này. Nay địch mạch ở phía trước mặt tuyệt đối không được để lỡ việc lớn. Rượu Đường Lâm tuy ngon hãy tạm để đó đợi ngày mai ta chém tướng chặt cờ hẳn Phùng công tử và Vũ hiền để thưởng cho còn chưa muộn.

Vũ Khánh khá kinh ngạc trước sự dứt khoát của Bồ Phá Giang. Họ Bồ xưa nay uống rượu cũng khác người, luôn dùng bát lớn uống đến mười mấy bát thần lực càng dũng mãnh phi thường. Ngày ở Đường Lâm, Phùng trại chủ luôn khen Bồ Phá Giang rượu thêm một bát lực thêm một bậc nay thấy họ Bồ thận trọng Vũ Khánh không khỏi mừng thầm. Phía trước là hơn vạn quân địch vũ dũng thiện chiến. Vẫn được Phùng trại chủ căn dặn Cao Chính Bình là kẻ hiểm độc, binh có vài vạn, tướng hàng trăm tên đánh đông dẹp bắc anh dũng thiện chiến. Châu Vũ Định nam bắc đông tây hàng trăm dặm, dân nhiều của lắm, sản vật dồi dào, những là binh khí bằng đồng bằng sắt có đến hàng ngàn hàng vạn. Thiết kỵ của chúng cũng được bọc giáp sắt rất uy mãnh, khi xung trận thường quây địch lại mà đánh. Thiết kỵ chỉ bài trăm chia hai ngả bao bọc quân địch vào giữa rồi thiết dần trùng vây. Trên lưng ngựa, các kỵ binh sử dụng cung cứng tên độc nhằm bắn bách phát bách trúng. Sở dĩ chúng chưa tung binh xuống Đường Lâm vì chưa có cớ gì. Nay Phong Châu thất thủ, Tống Bình rung động hẳn là lúc Cao Chính Bình sẽ xua binh dốc tướng chiếm các vùng đất mà y hằng thèm muốn. Các tướng lĩnh Đường Lâm dường như ai cũng hiểu điều đó nên trong cuộc đối địch đều vô cùng thận trọng. Ở vào thế thắng cũng tuyệt đối không được khinh địch. Như hiểu rõ tâm can Bồ Phá Giang, Vũ Khánh nhỏ nhẹ nói:

- Bồ huynh! Việc quân việc nước còn dài. Công cuộc đuổi giặc bắc mới chỉ bắt đầu còn phải dựa vào sức huynh nhiều lắm. Huynh đệ ta phải là thành trì cột đá của Đường Lâm, của An Nam ta. Ngày mai cự giặc, đệ cùng anh em tướng sĩ mong muốn thấy thần lực của huynh để quân ta thêm vững lòng.

Bồ Phá Giang ôm chặt Vũ Khánh. Hai dũng tướng của Đường Lâm đang đối trận dưới chân núi Ngõa Cương với quân binh Vũ Định kề sát nhau như hai ngọn núi lừng lững dưới trời.

*

Đây nói tiếp chuyện quân tướng Cao Phiên Dương trên đỉnh núi Ngõa Cương.

Sau lúc Ô Sùng Phúc lủi thủi rời trướng hổ, cắt đặt việc phòng bị xong xuôi, các tướng lục tục ai về trại nấy, họ Cao giữ hai viên hổ tướng Sầm Phàn và Mã Hổ lại nói:

- Nhị vị tướng quân. Việc ta vừa bàn với các tướng hai ngài có cao kiến gì không?

Không chút đắn đo, Sầm Phàn lên tiếng trước:

- Bẩm đại tướng quân, những suy nghĩ sâu xa của tướng quân thảy đều đúng cả, chỉ ngặt một nỗi, ta đem hơn vạn quân mã xuống Phong Châu lẽ nào chưa đánh đã rút ư? Như thế còn đâu thể diện đường triều, còn đâu oai phong của Cao hiệu úy?

Cao Phiên Dương nhìn sang Mã Hổ hỏi tiếp:

- Còn cao ý của Mã tướng quân?

Mã Hổ cất giọng trầm hùng thận trọng nói:

- Mạt tướng cũng có suy nghĩ như Sầm huynh nhưng cũng thấy rằng binh tướng Phong Châu vừa thua tan tác mất thành mất đất nhuệ khí quân ta ắt có chỗ xao động. Nay nhắm mắt đánh bừa cũng chỉ là năm ăn năm thua mà thôi. Chi bằng ta giữ vững Ngõa Cương một mặt cho người về báo với Cao hiệu úy để hiệu úy định liệu. Tinh binh mãnh tướng hiệu úy đã giao cả cho đại tướng quân nên việc tiến thoái phải thận trọng lắm mới được. Mạt tướng cũng cho rằng sáng nay ta phải cử tướng xuất chiến. Một là để xem giặc kia tướng mạnh quân đông đến đâu hai nữa còn cho lòng quân ta thêm sĩ khí. Chưa cần phải dốc toàn lực nhưng phải có tướng xung trận mới yên lòng quân.

Cao Phiên Dương gật gù khen phải, vỗ vào hai tướng nói:

- Hai tướng quân quả không hổ danh dòng dõi Sầm gia, Mã gia. Nay lệnh cho giờ Thìn hôm nay mỗi tướng điểm một nghìn binh mã xuống núi khiêu chiến. Khi lâm trận cốt là dò thực hư của địch chứ tuyệt đối không được ham đánh giết. Chớ để chúng dụ vào mai phục làm mất nhuệ khí quân ta.

Sầm Phàn, Mã Hổ đồng thanh nói:

- Mạt tướng xin lĩnh mệnh.

Hai tướng Sầm Phàn, Mã Hổ điểm binh tướng, mang giáp phục, cung tên lên ngựa đứng trước hàng quân. Sầm Phàn mình cao tám thước, mặt đen mắt lớn, môi đỏ râu rậm vận bộ giáp phục màu  tía, đầu đội mũ trụ cắm chiếc ngù đỏ, hai tay sử hai chiếc búa cán dài lưỡi cong trông rất oai phong. Trong các cuộc chiến đánh giặc cò vùng Vũ Định, Sầm Phàn thường lĩnh ấn tiên phong chém tướng chặt cờ nổi tiếng là một mãnh tướng.

Mã Hổ vốn dòng dõi phục ba tướng quân Mã Viện khi xưa vốn sức lực hơn người, thường vào trận bắt sống tướng giặc về làm nhục chán chê rồi mới giết. Họ Mã mình cao tám thước, mang giáp trụ trắng, chân đi giầy tía, lưng giắt cung tên, thắt đai ngọc, đầu đội giáp trụ màu hồng, hai tay xử dụng đại đao, bên hông giắt hơn chục ngọn trùy đồng gai nhỏ. Mã Hổ thường khi đối địch đánh nhau với tướng giặc nếu không bắt sống được sẽ lén dùng trùy gai nhân khi sơ hở mà xuất kỳ bất ý ném vào ngựa đối phương khiến ngựa hất chủ tướng xuống đất khi ấy họ Mã sẽ sấn đến bắt sống đem về. Quân tướng Vũ Định biệt hiệu là hắc hổ.

Hai hổ tướng của Cao Phiên Dương oai phong dẫn đầu năm trăm kỵ binh và hơn nghìn quân lính chia làm hai cánh kéo từ đỉnh núi Ngọa Cương xuống chân núi khí thế rất hùng dũng.

*

Đây nói Phùng công tử cùng hai nghìn quân sĩ mờ sáng kéo thẳng đến núi Ngõa Cương.

Quân sĩ đội ngũ tề chỉnh, cờ trống trang nghiêm. Đi tiên phong là tướng Phạm Cương dẫn năm trăm kỵ binh nối thành hàng dài khí thế oai nghiêm. Phùng công tử cùng một nghìn quân mã đi giữa giương lã cờ mang chữ Phùng cực lớn. Gió thổi, cờ bay, chữ Phùng màu vàng rực uốn lượn như con rồng trong sóng lá xanh hai bên bìa rừng lấp lóa ánh nắng buổi sáng. Đi cuối là hơn năm trăm quân bộ do tướng Đỗ Lăng dẫn đầu. Đoàn quân tiến ra cổng thành phía tây trong sự chào mừng phấn trấn của già trẻ trai gái thành Phong Châu đổ đầy ra hai bên. Phùng công tử nhìn các lão trượng nói lớn:

- Thưa các lão trượng! Nay đường triều cử hơn vạn tinh binh xuống chiếm lại Phong Châu. Phùng mỗ thay mặt bá tánh thành Phong Châu cầm quân đánh giặc. Phong Châu ta vốn là đất tổ của triều đại Hùng Vương xưa. Từ khi bị lũ giặc bắc xâm chiếm đã gây nhiều tội ác thật không sao kể xiết. Nay các bô lão cùng bá tánh hãy ủng hộ bản tướng cùng với Phan tiên sinh ổn định Phong Châu, sinh kế lập nghiệp, mở rộng ruộng đồng, nông tang mùa vụ để vững gốc bền rễ. Giặc kia tuy mạnh, binh tướng Đường Lâm ta cùng quân sĩ Phong Châu ắt sẽ đánh đuổi được chúng. Phùng mỗ thề rằng sẽ giữ vững Phong Châu.

Các bậc lão trượng râu tóc bạc phơ cùng bá tánh hai bên đường hò reo mãi đến khi đoàn quân tiến vào trong cánh rừng mới thôi.

Chân núi Ngõa Cương buổi sáng. Trời đất khá âm u. Tiếng quạ kêu lởn vởn bầu trời xám xịt. Mùi tử khí từ trận chiến hôm trước còn nồng nặc. Bồ Phá Giang và Vũ Khánh chia hai nghìn binh lính cùng năm mươi thớt voi bịt chặt các chỗ hiểm sẵn sàng nghênh địch. Lũ voi chiến sau buổi xung trận được các quản tượng thưởng công. Từng khúc chuối rừng mơn mởn. Những bó mía bánh tẻ được tăng gấp đôi khẩu phần quy định. Con Bạch tượng lim rim cặp mắt quan sát khắp một lượt. Khi Bồ Phá Giang tiến đến nó khẽ huơ vòi vẫy tai có ý chào Bồ tướng quân. Bồ Phá Giang tiến sát Bạch tượng vỗ vỗ vào chiếc vòi, chỉ lên đỉnh núi Ngõa Cương nói như với người bạn:

- Bạch tượng! Ngươi khá lắm! Trận này giặc đông ta ít ngươi hãy cùng ta giết giặc lập công.

Con Bạch tượng kể từ buổi được Bồ Phá Giang cứu thoát khỏi đòn hiểm của con voi rừng đầu đàn độc ngà vô cùng quấn quýt Bồ Phá Giang lúc lắc chiếc vòi, quắc con mắt xanh lét rờn rợn lên đỉnh núi Ngõa Cương như ra một thông điệp chết chóc với binh lính đường triều.

Đang khi, Bồ Phá Giang nai nịt gọn gàng, một tên quân cầm tới cây trùy lớn của họ Bồ và hai cục mũi lao sắc nhọn cũng là lúc Vũ Khánh giáp trụ đầy mình, tay cầm đao lớn uy nghi cưỡi con ngựa tía tiến đến nói:

- Bồ huynh! Trận sáng nay ta phải giữ vững mà không được ham chiến. Chúng tất cử mãnh tướng đánh thăm dò quân ta. Huynh hãy giữ vững cửa trận để đệ giao chiến với tướng giặc. Huynh tuyệt đối không được xua voi xung trận kẻo mắc mưu gian của chúng.

Bồ Phá Giang tung người ngồi vững trên bành voi trỏ lên núi Ngõa Cương nói lớn:

- Hiền đệ cứ vững tâm giao chiến với tướng giặc để huynh giữ trận. Chúng một khi liều mạng đánh xuống năm mươi thớt voi này sẽ dày xéo chúng thành cát bụi.

Vũ Khánh dẫn mấy viên tùy tướng mau chóng bày trận trước bãi cỏ rộng chân núi. Vũ Khánh không những giỏi thủy binh mà còn thông thạo đánh bộ. Mấy năm ở với Phùng trại chủ, họ Phùng đặc biệt truyền cho Vũ Khánh những phép đánh bộ công thủ tiến thoái mà họ Phùng có được ngày khuông phò vua Mai Hắc Đế. Từng trăm trận giáp chiến với quân tướng Đường triều, Phùng trại chủ quá am hiểu cách cướp đất đánh thành của chúng. Khi Sở Quang Khách xua mười vạn tinh binh ồ ạt đánh thành Vạn An sử dụng lối lấy thịt đè người quân tướng An Nam bại trận đã mấy chục năm Phùng trại chủ không nguôi ngày đuổi giặc Bắc rửa hận. Thời gian tuổi tác, Phùng trại chủ đã sớm truyền những phép dụng binh cho các tướng trẻ Đường Lâm. Vũ Khánh được  ngài yêu mến nhất cũng là người được ngài truyền cho sở học nhiều nhất.

Trận pháp vừa bày xong trên đỉnh núi Ngõa Cương chiêng trống cờ quạt kéo ra ầm ầm. Sầm Phàn và Mã Hổ chia binh làm hai hướng thong thả kéo xuống núi. Nhìn cách hành binh của giặc, Vũ Khánh biết ngay đây là tướng giỏi. Ở thế cao đánh xuống thế thấp mà không sử dụng cách đánh bừa ồ ạt lại chậm rãi theo lối tằm ăn dỗi phải là tướng cáo già có ý dụ địch lên núi. Vũ Khánh đứng trước cửa trận được bày theo lối tam giác phân đỉnh. Vốn trận pháp này Phùng trại chủ truyền cho Vũ Khánh chuyên dùng cho việc đánh với kỵ binh. Khi lâm trận đối tướng một đỉnh của tam giác ở tuyến đầu hai bên sườn sẽ yểm trợ. Cạnh tam giác sau của trận năm mươi thớt voi sẽ là tường đồng vách sắt. Tiến lên có thể giẫm tan tiên phong của địch, chia ra có thể khép chặt vòng vây. Ngựa Bắc vốn luôn hãi sợ voi chiến. Chỉ cần voi chiến gầm lên chúng đã quýnh quáng không dám tiến bước. Nay Vũ Khánh bày trận cốt thủ nhiều hơn công để thị uy chứ chưa phải lúc quyết chiến. Dưới lá cờ súy, Vũ Khánh oai phong nhưng rất điềm tĩnh chờ hai cánh quân giặc bày xong trận mới tiến lên phía trước, chỉ đỉnh nui Ngõa Cương quát vọng sang:

- Bớ tướng giặc! Nay chủ ta đã lấy được Phong Châu. Cũng là thuận lòng trời đất An Nam trả cho người An Nam vậy. Nay các ngươi hãy nể lòng trời rút binh về Vũ Định, lấy đỉnh Ngõa Cương này làm ranh giới thề không xâm phạm để cho bá tánh được thái bình chẳng phải là hóa dữ làm lành hay sao. An Nam ta tuy nhỏ nhưng là đất có chủ. Từ thượng cổ đã là như thế. Chúng ta tự chủ bao giờ chả hòa hiếu với các ngươi. Nhược bằng các ngươi mù quáng hiếu sát cướp đất ta giết dân ta thì cứ cái gương Trương Phóng, Thang Ân Bá còn tày liếp đấy.

Sầm Phàn thấy viên tướng trẻ Đường Lâm khí thế oai phong, lại thấy trận pháp bày rất nghiêm, phía sau lấp lóa những cặp ngà voi của đội tượng binh dũng mãnh chỉ trực xung trận. Giám trận là một viên tướng cởi trần trùng trục, lưng hổ tay gấu, cao lớn dị thường trên lưng bạch tượng cặp ngà dài đến mấy thước không khỏi kinh động trong lòng. Họ Sầm thúc ngựa tiến ra trước trận mắng lớn:

- Tướng giặc cỏ kia chớ vô lễ! Các ngươi vốn lũ Nam man từ lâu cam phận trâu ngựa cho Đường triều ta nay ăn phải gan hùm mật gấu hay sao dám càn rỡ bất chấp uy võ của Đường triều khởi binh làm loạn. Ta đây vâng mệnh Cao hiệu úy đem vài vạn tinh binh hỏi tội các ngươi. Mau báo tên họ chịu chết.

Vũ Khánh cười to thành tiếng, thách mắng Sầm Phàn:

- Tướng giặc kia! Đúng là không nói phải trái với ngươi được. Ta là Vũ Khánh người đất Hoan Châu đây. Có giỏi hãy giao tranh với ta để phân tài cao thấp.

Sầm Phàn nghe tên mới biết viên tướng trẻ chính là người đã dùng kỳ binh nửa đêm chiếm núi Hy Cương, buổi sáng bắt sống hổ hầu Trương Phóng, phá tan mặt Bắc thành Phong Châu khiến cho Thang Ân Bá và mấy ngàn binh tướng phải ôm đầu máu tháo chạy đến nỗi rơi vào tuyệt lộ bị voi giày thân tan muôn mảnh. Sầm Phàn quất ngựa gầm lên:

- Vũ Khánh, hãy xem búa của gia gia ngươi đây.

Vũ Khánh thấy tướng giặc khí thế mạnh tợn, sử dụng cặp búa cán dài nặng đến mấy chục cân không chút nao núng giục ngựa nâng đại đao xông lên giáp chiến. Họ Sầm sát khí đằng đằng cặp búa khua loang loáng chém phải, chặt trái không chút sơ hở. Bên này Vũ Khánh uyển chuyển tay đao càng đánh càng hăng. Hai tướng quần nhau đến ngót trăm hiệp không phân thắng bại. Các tướng sĩ hai bên lần đầu tiên thấy được trận đấu kinh thiên động địa đánh trống ầm ầm trợ uy. Hai tướng càng quấn lấy nhau kẻ búa người đao toàn những là chiêu trí mạng cả.

Đang khi hai tướng kịch chiến còn bất phân thắng bại, bỗng đâu phía quân Vũ Định, Mã Hổ lén nhoài tay ra phía sau từ từ giương cung đặt tên nhằm vào cặp người ngựa đang quần nhau bụi mù mịt.

Nguyên Mã Hổ không những có tài ném trùy gai bách phát bách trúng mà thuật bắn tên của y cũng ít người sánh kịp. Vũ Khánh và Sầm Phàn mải giao tranh không ai hay biết.

Mã Hổ luôn di động cánh cung căng mắt theo dõi tìm sơ hở của Vũ Khánh để buông dây kết liễu viên tướng trẻ mà y thầm phục tài võ nghệ. Xưa nay các tướng giặc phương Bắc thường dùng đủ mọi chiêu bẩn khi giáp chiến. Nhác thấy phía bên trận  giặc tên tướng đeo ngù đỏ cứ hấp háy, Bồ Phá Giang vội hét lên một tiếng:

- Vũ đệ, cẩn thận giặc kia bắn lén.

Vũ Khánh loáng thoáng nghe tiếng hét của Bồ Phá Giang nhưng đang lúc kịch chiến còn chưa tiện trả lời thì Mã Hỗ đã buông cung. Mũi tên nhanh như sao đổi ngôi nhằm vào người ngựa Vũ Khánh.

Vốn cũng có thuật bắn cung bách phát bách trúng, nghe tiếng dây cung, Vũ Khánh bấm ngựa nhảy dạt sang một bên cũng là lúc mũi tên trượt sát mang tai bay xoẹt ra phía sau găm thẳng vào ngực một tên quân Đường Lâm chỉ kịp rú lên rồi ngã gục xuống.

Cũng đúng lúc ấy,  khi ngựa của Vũ Khánh còn loạng choạng, cặp búa như đôi giao long của Sầm Phàn sầm sập bổ xuống người ngựa họ Vũ. Họ Vũ không hổ là tay lão luyện, trong cơn nguy cấp còn kịp dạt người trên lưng ngựa huơ đại đao chặn đón hai lưỡi búa sấm sét của Sầm Phàn. Tiếng binh khí chạm nhau rợn người, hai con ngựa chiến lùi lại đến bảy tám bước, ngựa của Vũ Khánh chới với  ngã nghiêng xuống.

Bồ Phá Giang giật mình còn chưa kịp phản ứng đã thấy cán đao Vũ Khánh quay một vòng thần tốc chống xuống một bên lấy thăng bằng cho chiến mã cũng là lúc họ Sầm huơ búa lao vào hòng lấy thế thượng phong.

Hai tướng lại quấn lấy nhau quần thảo không rời.

Đúng lúc ấy, tiếng trống quân Đường Lâm thúc ầm ầm, phía sau bụi bay mù mịt, nổi rõ trên nền trời sám xịt lá cờ súy có chữ Phùng cực lớn rẽ đôi hàng quân tiến lên phía trước. Bồ Phá Giang chưa kịp kêu lên tiếng nào Phùng công tử đã xấn ngựa tới trước trận.

Phía bên kia, Mã Hổ gầm lên:

- Sầm tướng quân hãy nghỉ tay xem ta bắt tướng giặc.

Vừa lớn tiếng, Mã Hổ vừa thúc con hắc long câu tay huơ đại đao xông thẳng tới chém bổ xuống  Vũ Khánh. Phía bên này trận, Phùng công tử nhác thấy nhanh như chớp giật thúc con ngựa tía huơ trường thương đón đánh Mã Hổ vừa nói:

- Vũ tướng quân hãy nghỉ tay để tướng giặc đấy cho ta.

Vũ Khánh và Sầm Phàn sau hơn trăm hiệp giao phong bất phân thắng bại người ngựa đều mệt lại thấy tướng hai bên xông lên kịch chiến bèn buông nhau ai về trận nấy. Quân sĩ hai bên reo hò ầm ầm trợ oai cho tướng của mình.

Phùng công tử và Mã Hổ quần nhau thoáng cái đã năm sáu mươi hiệp. Hai bên càng đánh càng trổ hết võ nghệ mà vẫn chưa phân thắng bại. Mã Hổ sử dụng đại đao rất dũng mãnh chém trên phạt dưới hoành ngang bổ ngược hiểm độc vô cùng. Bên này Phùng công tử múa thương uyển chuyển vừa đánh vừa đỡ nhịp nhàng vừa quan sát kỹ tướng giặc. Khi thất thắt lưng y giắt mấy quả trùy gai họ Phùng khẽ mỉm cười.

Mã Hổ càng đánh càng thấy viên tướng trẻ mặt như thoa phấn, môi đỏ như son vạm vỡ mà thanh thoát càng đánh càng nhàn, đỡ những nhát đao chí mạng ngàn cân nhẹ như không thường lựa sực ngựa mà ra đòn vô cùng biến hóa không khỏi khinh hoàng nghĩ thầm không biết tướng giặc có được thương pháp từ đâu mà cao cường như Triệu Tử Long người Thường Sơn khi xưa vậy.

Suy nghĩ là vậy xong họ Mã không dám sơ suất nửa đường đao vừa kín đáo đưa tay gỡ quả trùy gai bất thần quật thẳng xuống đầu ngựa Phùng công tử.

Tướng sĩ hai bên chỉ thấy bụi bay gió cuốn không một ai nhìn thấy ám khí của họ Mã. Họ Mã thấy Phùng công tử không kịp bấm ngựa phản ứng đã chắc mẩm mừng thầm phen này tướng giặc chắc sa cơ để y bắt sống. Bỗng keng một tiếng, lửa ở phía hai đầu ngựa nhoáng lên, một chiếc đĩa đồng bay loang loáng chặn đứng quả trùy gai vốn là ám khí gia truyền của họ Mã. Họ Mã bị lộ mưu gian thoáng rùng mình cũng là lúc chuôi ngọn trường thương của Phùng công tử nhằm thẳng màng tang của y xoẹt đến. Không còn hồn phách nào nữa, Mã Hổ nhắm mắt vung bừa đại đao chém thẳng vào Phùng công tử. Đây cũng là đòn lấy mạng đổi mạng ở bước đường cùng của họ Mã.

Thấy Mã Hổ sử dụng đòn liều mạng, Phùng công tử hồi thương gạt ngọn đao sang một bên mắng lớn:

- Tướng giặc, đường đường đại tướng mới đánh trận đầu đã lấy mạng đổi mạng hòng dùng kế lấy thịt đè người ư? Các ngươi quen cậy binh đông tướng lắm sử dụng đòn liều mạng còn ra thể thống gì nữa. Mau đánh tiếp với ta trăm hiệp phân tài cao thấp.

Mã Hổ những tưởng đã mạng vong cùng tướng giặc bỗng thấy đại đao bị gạt sang một bên cho thấy thương pháp của viên tướng trẻ quả hơn mình một bậc bấm ngựa quay đầu tháo chạy không nói một lời.

Phùng công tử kìm ngựa không đuổi theo tướng giặc. Hai bên cùng đánh chiêng thu quân ai về trại nấy. Các tướng sĩ hai bên lần đầu tiên được xem trận đấu tướng trời long đất lở bàn tán mãi không thôi.

Luôn mấy hôm sau hai bên đóng chặt cửa trại mà không khiêu chiến nữa.

*

Đây nói tiếp chuyện ở châu Vũ Định.

Cao Chính Bình sau khi biết tin Phong Châu thất thủ, quân tướng Cao Phiên Dương đang chống nhau với giặc cỏ Đường Lâm trên núi Ngõa Cương còn chưa phân thắng bại lập tức triệu tập quan binh châu Vũ Định lại thương nghị. Khi văn võ quan tướng được triệu tập đầy đủ nơi đại điện Vũ Châu, Cao Chính Bình nghiêm nghị cất tiếng nói:

- Các văn thần võ tướng Vũ Châu! Nay giặc cỏ Đường Lâm đã chiếm xong Phong Châu, binh hùng tướng mạnh của chúng đã lên tới hàng vạn. Suốt các vùng đất thượng du, hạ bạn vùng Phong Châu, Đường Lâm nay đã là của chúng. Rồi chúng sẽ xưng vương xưng tướng ở đất chúng. Nay quân tướng của ta đang chống nhau với giặc cỏ ở núi Ngõa Cương chưa biết thắng bại ra sao. Nay ta triệu tập các văn thần võ tướng để thương nghị. Ai có kế sách gì hay hãy nói để bản hiệu úy định liệu.

Đại điện Vũ Châu im phăng phắc.

Đám văn thần túm tụm xì xào.

Đám võ tướng nhăn mày trợn mắt.

Một lúc lâu, trong hàng võ tướng, tả tướng Triệu Xung bước ra nói dõng dạc:

- Bẩm Cao hiệu úy! Giặc cỏ nay đã nuốt trọn Phong Châu lại dám ngang ngược cử binh chống nhau với quân ta ở núi Ngõa Cương quả là đã vuốt râu hùm. Theo ý mạt tướng một mặt lệnh cho Cao Phiên Dương dốc toàn lực đánh tan quân tiên phong của chúng dưới chân núi Ngõa Cương rồi thẳng tiến đánh xuống mặt Bắc thành Phong Châu một mặt điểm một vạn quân bộ men theo đường núi chiếm lại núi Nghĩa Lĩnh. Nay giặc cỏ mới nhen ta không đánh gấp e rằng càng để lâu càng khó trị vậy.

Cao Chính Bình trầm ngâm chưa nói. Bên hàng quan văn, Dương Tiến đại phu bước ra thưa:

- Bẩm Cao hiệu úy! Hạ quan lại cho rằng quân ta tuyệt đối không được đánh gấp. Lại càng không nên dốc toàn lực đánh với giặc cỏ lúc này. Phong Châu bao nhiêu năm nay tiếng là đất Đường triều nhưng thực ra các tướng Thang, Trương sử dụng tùy tiện như của riêng họ. Mất Phong Châu, Vũ Định nguy một tất Tống Bình nguy mười. Cao hiệu úy hãy tức tốc cho người giục Trương đô hộ sứ cất binh đánh xuống Đường Lâm tất tinh binh mãnh tướng của chúng phải đổ về ứng cứu khi ấy ta xuất binh mới là kế vạn toàn.

Cao Chính Bình nhìn khắp lượt các văn thần võ tướng phủ dụ:

- Các ngươi nói đều có lý cả. Vũ Châu là đất phên dậu của Đường triều cũng là sinh mạng của lão phu quyết không thể sơ suất. Ta báo cho các ngươi quân tình như vậy là để các ngươi thấy được an nguy được mất mà liệu tính kế lâu dài. Nay các ngươi văn võ hãy trở về nhiệm sở, quân doanh của mình sẵn sàng chờ mệnh lệnh. Việc đánh giữ ta sẽ tự định liệu.

Khi văn thần võ tướng lục tục kéo đi, Cao Chính Bình mới vẫy viên tướng tâm phúc nói nhỏ:

- Ngươi hãy chuẩn bị một đội khinh kỵ, ta sẽ đích thân đi Ngõa Cương xem giặc cỏ Đường Lâm rốt cuộc ra sao. Việc ta đi tuyệt đối không được ai biết.

Viên tướng thoáng giật mình nhưng lập tức trấn tĩnh vâng dạ rồi đi chuẩn bị đội khinh kỵ.

*

Đây nói tiếp chuyện quân tướng Đường Lâm dưới chân núi Ngõa Cương.

Luôn mấy hôm đóng cửa trại không giao chiến, hai bên đều cờ lặng trống yên, trại nào trại nấy không khí rất nghiêm. Lính tráng được mấy hôm nghỉ ngơi phấn chấn chỉ muốn xông lên giết giặc lập công nhưng chưa ai dám đề đạt với chủ tướng. Phùng công tử cho triệu tập các tướng đến trướng hổ bàn bạc. Khi mọi người yên vị, Phùng công tử thong thả nói:

- Quân ta và quân Đường triều luôn mấy hôm ngưng chiến người ngựa đều sung sức mà giặc kia không thấy động tĩnh gì. Chúng ắt đào nhiều hào lớn để ngăn tượng binh và quân tướng ta bất ngờ xông lên núi. Chống nhau mãi ở đây tuy quân ta lương thảo dồi dào, sĩ khí hưng vượng nhưng cũng không phải kế lâu dài. Nếu đánh bừa xông vào đất chúng thua được thế nào không ai dám chắc. Các vị tướng quân có cao kiến gì không?

Các tướng sau phút im lặng đều nhìn vào Vũ Khánh có ý giục. Vũ Khánh khẳng khái đứng lên:

- Thưa Phùng công tử, thưa các vị tướng quân. Theo thiển ý của ta, sở dĩ giặc kia không tràn xuống bởi chúng cũng không nắm chắc phần thắng. Về sâu sa chúng có ý thúc giục Trương Bá Nghi tập kích Đường Lâm để ta rút đại quân về khi ấy mới xua binh cướp Phong Châu, uy hiếp Đường Lâm từ hai phía. Về trước mắt binh tướng châu Vũ Định vốn nhất cử nhất động đều trong tay Cao Chính Bình. Họ Cao kia hành binh thận trọng chứ không hồ đồ như Thang Ân Bá và Trương Phóng. Chúng lại cậy có Ngõa Cương là bức trường thành phía Bắc thủ hiểm. Hẻm núi Ngõa Cương khi cố thủ một có thể địch được trăm. Gỗ đá trên núi có thể ngăn chặn được tượng binh nên việc đánh giữ giặc chủ động hơn ta. Chi bằng ta y theo kế của chúng cho đào hào đắp lũy chốt chặn con đường hiểm này dẫn xuống Bắc thành Phong Châu, lấy đội tượng binh làm nanh vuốt phục sẵn chúng tất giặc kia không dám nhòm ngó Phong Châu nữa. Chỉ độ tuần trăng nữa chúng sẽ cạn lương thảo tất phải rút đại quân về Vũ Định. Ta thừa cơ hội đó hưng dân mở đất, thao luyện binh mã, trưng tập lương thuyền, mở rộng thực lực lên các vùng thượng du, hạ bạn thì dẫu Cao Chính Bình binh nhiều tướng lắm, Trương Bá Nghi mưu gian kế hiểm cũng chỉ thúc thủ mà thôi.

Phùng công tử trầm ngâm. Bồ Phá Giang tiến ra nói:

- Vũ hiền đệ nói đúng lắm! Cục diện ta và địch đang hình thành thế chân vạc. Giặc kia dẫu mạnh ở Vũ Châu hiểm ở Tống Bình nhưng chúng đầu đuôi  chúng qua xa nên không tạo thế liên hoàn hỗ trợ được cho nhau. Nay quân ta đang mạnh, bá tánh khắp nơi nô nức xung quân giết giặc. Ta hãy thủ hiểm ở Ngõa Cương, tích trữ lương thảo, chiêu mộ hiền tài cũng là tâm ý của Phùng trại chủ bấy lâu nay. Bồ mỗ nguyện làm bức tường thành dưới chân núi Ngõa Cương này.

Các tướng đều gật gù khen phải. Phùng công tử lúc đó mới thong thả nói:

- Bồ tướng quân, Vũ tướng quân nói đúng lắm. Thế và lực của ta nay tuy khác xưa nhưng ta càng phải cẩn thận giữ gìn. Đánh với quân tướng Đường triều không thể ngày một ngày hai mà lấy lại được nước. Nay ta mệnh lệnh phòng thủ nghiêm ngặt cánh rừng này. Ngõa Cương chính là ranh giới, là tường đồng vách sắt, là phên dậu của Phong Châu, của An Nam ta. Giặc kia dẫu mạnh cũng tuyệt đối không để chúng tiến đánh Phong Châu từ cửa ải này. Đó cũng là tâm ý của cuộc đánh đuổi giặc Bắc.

Các tướng lĩnh Đường Lâm ai nấy đều phấn chấn cương quyết thực hiện kế sách đánh giữ đã được bàn định thấu đáo.

*

Đây nói tiếp chuyện Cao Phiên Dương trên núi Ngõa Cương.

Luôn mấy hôm cho binh lính giữ chặt cửa trại không khiêu chiến cũng không xuất chiến, Cao Phiên Dương buồn bực trong lòng. Đang lúc sẩm chiều đi đi lại lại trong trướng hổ bỗng viên tùy tướng vào báo:

- Bẩm đại tướng quân, có đội khinh kỵ của Cao hiệu úy đến.

Cao Phiên Dương vội chỉnh sửa bộ võ phục khoát tay hạ lệnh:

- Mau mời vào!

Đội khinh kỵ bận võ phục đen ào vào trước sân trướng hổ, thoắt cái xuống ngựa tiến thẳng vào trong. Người đi đầu vừa cởi bộ võ phục đen quăng ra sau, Cao Phiên Dương nhác thấy thất kinh chạy tới phủ phục xuống:

- Trời! Hiệu úy giá lâm, mạt tướng không biết đón trước thật muôn tội chết.

Cao Chính Bình đĩnh đạc đỡ viên đại tướng vỗ vỗ vào vai nói:

- Đại tướng bất tất phải đa lễ. Tướng quân tại ngoại không cần nhất thiết chấp hành vương lệnh. Quân tình của giặc cỏ ta đã năm được năm sáu phần. Ta khá khen đại tướng dừng binh chưa quyết chiến với giặc cỏ. Ta muốn thương nghị riêng với tướng quân.

Loáng cái đội khinh kỵ và đám tùy tướng rút hết ra ngoài. Trong trướng hổ chỉ còn Cao hiệu úy và Cao Phiên Dương. Sau một hồi nghe tướng quân họ Cao bẩm báo. Cao Chính Bình nhìn thẳng vào Cao Phiên Dương hỏi thẳng:

- Tình thế trước mắt chỉ còn cách lui binh chăng?

Cao Phiên Dương căng thẳng trầm giọng đáp:

- Bẩm chúa công! Lui binh là thượng sách. Xin chúa công định liệu.

Cao Chính Bình nhỏ giọng:

- Ngươi khá lắm. Việc binh là việc hiểm. Phải biết chỗ cao cường của lúc phải lui binh. Ta chấp thuận.

Cao Phiên Dương vẫn chưa bớt căng thẳng hỏi:

- Chúa công định cho mạt tướng khi nào lui quân?

Cao Chính Bình dằn rõ từng tiếng một:

- Ngay đêm nay. Canh ba đại quân rút về Vũ Châu. Để hai tướng Sầm Phàn, Mã Hổ cùng hai nghìn kỵ binh vẫn giữ cờ súy của ngươi giữ chặt núi Ngõa Cương phòng địch.

Cao Phiên Dương không khỏi thầm kinh hãi sự quả đoán của Cao hiệu úy bèn phủ phục xuống:

- Mạt tướng xin lĩnh mệnh.

Cao Chính Bình đỡ viên đại tướng dậy nói:

- Nửa đêm nay, ngươi đổi ngựa khỏe cho ta và đội khinh kỵ về Vũ Châu trước, đại quân rút sau, nhớ không được rối.

Ngay nửa đêm hôm ấy, đội khinh kỵ lầm lũi quất ngựa về Vũ Châu. Thành Vũ Châu chìm trong tĩnh lặng của màn đêm vây bọc. Văn thần võ tướng Vũ Châu dường như không một ai biết.

                                                                           (Còn nữa) 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 54

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 52


Hôm nayHôm nay : 2041

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43494

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5711529