Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

PHÙNG HƯNG (Tiểu thuyết lịch sử)

Thứ năm - 24/07/2014 11:31

HỒI THỨ MƯỜI SÁU

Núi Ngõa Cương Bồ Phá Giang đặt phục binh

Cửa Dươngg Tuyền Vũ Khánh đốt thuyền giặc

 

Nay nói tiếp chuyện Bồ Phá Giang ở Phong Châu.

Nhận được tin báo Phùng trại chủ quy tiên, Bồ Phá Giang thấy như sét đánh ngang tai. Họ Bồ vốn giao du rất khăng khít với Phùng trại chủ, luôn coi họ Phùng là bậc huynh trưởng mọi việc xưa nay nhất nhất vâng lời. Bồ Phá Giang báo cho các tướng sĩ và dân trong thành Phong Châu tổ chức để tang cho Phùng trại chủ rất nghiêm. Các cụ bô lão Phong Châu lập hương án thờ Phùng trại chủ nơi chính điện. Bẩy mươi bẩy cụ ngồi thành hai hàng đón mọi người đến thắp hương tưởng nhớ người anh hùng đất Đường Lâm đã có công lãnh đạo binh tướng đánh đuổi giặc phương Bắc khỏi vùng đất Phong Châu. Các cụ bô lão cùng bà con vẫn định có dịp sẽ xuống Đường Lâm một chuyến còn chưa thu xếp được đã có tin dữ báo về.  Bồ Phá Giang gương mặt như hóa đá sững cặp mày đốc mác thỉnh thoảng từng giọt nước mắt rơi xuống bộ râu quai nón rậm rì rờn rợn. Họ Bồ như thấy mất một cái gì quá lớn toan rời Phong Châu về nhìn Phùng trại chủ lần cuối song sực nhớ trọng trách trấn nhậm của mình chỉ biết thở vắn than dài. Phong Châu là hiểm địa, là lá chắn cũng là vựa người vựa của của Đường Lâm nếu có bề gì còn mặt mũi nào xuống suối vàng gặ trại chủ được nữa. Đang khi buồn đau không dứt bỗng có viên tùy tướng ở chân núi Ngõa Cương chạy về cấp báo:

- Bẩm đại tướng quân! Đỉnh núi Ngõa Cương hai tướng Sầm Phàn, Mã Hổ luôn mấy hôm nay khiêu chiến đánh xuống rất rát. Có tin đại quân của Cao Chính Bình gồm hai vạn binh mã trong đó có hai nghìn kỵ binh do đại tướng Cao Phiên Dương đang trên đường tới núi Ngõa Cương. Xin đại tướng quân định liệu.

Bồ Phá Giang vỗ rầm bàn tay hộ pháp xuống mặt chiếc bàn gỗ đứng dậy đi đi lại lại trong trướng hổ nói lớn:

- Chắc chắn giặc đã biết Phùng trại chủ qui tiên nên thừa cơ đánh cướp Phong Châu. Cũng đúng lúc anh em quân tướng Đường Lâm muốn giết giặc lập công dâng lên anh linh của Phùng trại chủ. Giặc kia tất cậy đông nửa đêm chia binh cướp trại ta. Chúng sẽ tìm đường hiểm vòng qua hào lũy núi Ngõa Cương mà lẻn xuống cướp Phong Châu. Nay ta một mặt cho người về Đường Lâm cấp báo một mặt chia binh thủ hiểm chống nhau với giặc ở núi Ngõa Cương. Các ngươi hãy mau cùng ta điểm binh tướng lên đường.

Chân núi Ngõa Cương, luôn mấy hôm Sầm Phàn, Mã Hổ khiêu chiến thách đánh nhưng Đoàn Phương và Đặng Siêu lệnh cho quân sĩ giữ chặt cửa trại, ba mươi thớt voi chiến bịt chặt các nơi hiểm yếu. Quân Đường vốn bị một trận voi dầy hồn siêu phách tán nên cứ loáng thoáng thấy voi chiến của quân Đường Lâm là đùn đẩy nhau không tên nào dám xông lên. Luôn như thế mấy hôm, Sầm Phàn bàn với Mã Hổ:

- Mã tướng quân! Nay Đường Lâm có biến, Phùng Hạp Khanh đã về trầu trời cũng là lúc ta chiếm lại Phong Châu vậy. Ý tướng quân thế nào?

Mã Hổ trầm ngâm một lúc mới nói:

- Việc đánh thành cướp đất tất nhiên là việc của bọn võ tướng chúng ta. Ta cùng tướng quân giữ trọng trách chặn giặc ở Ngõa Cương đã lâu nay giặc kia không vượt được núi cũng là mệnh lệnh của Cao chúa công vậy. Nay Đường Lâm kia tuy có biến song binh tướng chúng ở Phong Châu ước đến trên năm nghìn tên. Đội voi chiến dũng mãnh thiện chiến vài chục thớt. Chúng lại có tướng giỏi biết giữ chỗ hiểm, phòng chỗ yếu, đặt phục binh, gây dựng nhân tâm, nay ta dốc toàn lực đánh xuống chưa biết thắng bại thế nào. Vạn nhất sa vào kế mai phục của chúng, để thua binh mất tướng, mất núi Ngõa Cương ta cùng tướng quân còn mặt mũi nào nhìn Cao hiệu úy nữa. Chi bằng ta cứ thủ hiểm thì hơn.

Sầm Phàn đắn đo rồi nói:

- Mã tướng quân không phải không có lý nhưng ta lại cho rằng nhân lúc chúng tang gia bối rối ắt có chỗ sơ hở. Nay ta không nhân cớ đó mà đánh xuống Phong Châu đợi chúng ngày càng thành cao hào sâu thì việc lấy Phong Châu càng trở nên muôn khó vậy.

Đương khi hai tướng còn chưa định đoạt được bỗng có ngựa lưu tinh chạy đến báo đại tướng Cao Phiên Dương đang dẫn đầu đoạn quân hai vạn người ngựa trên đường đến Ngõa Cương. Đội quân tiên phong hai nghìn người ngựa đã tới chân núi. Sầm Phàn mừng rỡ nói:

- Phen này chúng ta tất lấy lại được Phong Châu rồi.

*

Đây nói tiếp chuyện Bồ Phá Giang điểm binh tướng trên đường tiến ra núi Ngõa Cương.

Lúc trước, khi về Đường Lâm lo liệu việc chôn cất Phùng trại chủ, Phan Đường không lúc nào nơi lỏng việc phòng thủ Phong Châu. Vốn là tòa thành khá chống trải dễ đánh chiếm mà khó phòng giữ Phan Đường ngoài việc cắt đặt đội tượng binh đào hào lũy bịt chặt các chỗ hiểm yếu chân núi Ngõa Cương mặt khác sai Phạm Cương và Đỗ Lăng mỗi tướng điểm một nghìn binh mã đóng hai bên rừng cách Ngõa Cương năm dặm tạo thế chân kiềng ứng cứu lẫn nhau. Ở Phong Châu, Phan Đường sắp đặt hơn hai nghìn tinh binh dặn Bồ Phá Giang nếu đại quân của Cao Chính Bình vượt núi Ngõa Cương chia đường tiến xuống thì cứ làm như thế, như thế. Theo sự sắp đặt của Phan Đường, trên đường ra núi Ngõa Cương cùng bọn Đoàn Phương, Đặng Siêu cự giặc, Bồ Phá Giang đi qua trại của hai tướng Phạm Cương, Đỗ Lăng thương nghị dặn dò. Các tướng khẩn trương ai vào việc lấy.

Nguyên chân núi Ngõa Cương có một cánh rừng thấp cây cối thưa thớt có tên là Hoài Lâm. Ở giữa rừng Hoài Lâm có một hồ nước nhỏ quanh năm không cạn. Xung quanh hồ có nhiều đá lớn lô nhô có thể cho quân lính phục kích được. Cuối cánh rừng có con đường nhỏ xuyên xuống Phong Châu. Đường này chỉ thổ dân địa phương mới biết và sử dụng cho việc tìm kiếm sản vật ở các vùng thượng du chân núi Ngõa Cương. Bồ Phá Giang theo kế của Phan Đường bí mật cho năm mươi thớt voi ẩn nấp xung quanh khu rừng Hoài Lâm. Mọi việc xong xuôi trời cũng vừa tang tảng sáng.

Lại nói tiếp chuyện Cao Phiên Dương đến núi Ngõa Cương.

Khi Sầm Phàn và Mã Hổ vừa về đến trướng hổ cũng là lúc đại tướng Cao Phiên Dương cùng đạo quân tiên phong tới nơi. Người ngựa chia kịp nghỉ Cao Phiên Dương đã cho triệu hai tướng lại thương nghị. Khi ấy đã gần nửa đêm. Họ Cao nói:

- Phùng Hạp Khanh kia đã quy tiên. Giặc cỏ Đường Lâm như rắn mất đầu, nay là thời cơ để binh tướng Vũ Định vướp lại Phong Châu. Ta lệnh cho các ngươi rạng sáng ngày mai sẽ tiến đánh Phong Châu. Binh lực của chúng chưa đầy vài nghìn lại phải chia ra thủ hiểm tất sẽ có sơ hở. Sáng mai, lệnh cho Sầm Phàn điểm một nghìn quân khua chiêng đánh trống kéo xuống núi gây thanh thế nhưng chớ có mắc vào trận địa tượng binh của chúng. Ta cùng Mã Hổ điểm hai nghìn kỵ binh cùng ba nghìn quân bộ theo đường nhỏ tắt qua rừng Hoài Lâm lặng lẽ kéo xuống tiến đánh Phong Châu. Giặc Đường Lâm tất không ngờ tới mà dốc toàn lực chống nhau với quân của Sầm Phàn. Sầm Phàn chỉ việc nghi binh lừa giặc đồng thời giữ chặt núi Ngõa Cương. Khi chúng phát hiện mưu ta tất cho quân xua voi ào ạt lên núi Ngõa Cương cũng là lúc năm nghìn quân bộ của ta tới nơi lăn gỗ đá giáp chiến với chúng. Voi kia dẫu mạnh song đường lên núi quanh co hiểm trở tất không đắc dụng. Chiếm xong thành Phong Châu ta sẽ chia binh hai mặt hợp vây bắt giết toàn bộ quân tướng Đường Lâm. Phen này binh tướng Đường Lâm có cánh cũng không thoát vậy.

Cao Phiên Dương sắp đặt xong ai về trại nấy chuẩn bị. Bọn Sầm Phàn, Mã Hổ không ngờ Cao Phiên Dương rành rẽ đất này đến từng rừng cây, ngọn cỏ. Lại thấy quân tướng Vũ Định có đến vạn người ai cũng hăng hái phấn chấn cướp lại Phong Châu nên trong lòng đều phấn khích. Khi ra ngoài,  Sầm Phàn nói với Mã Hổ:

- Mã tướng quân sáng mai làm tiên phong ắt lập đại công. Ta giữ đất thủ hiểm gây thanh thế buồn chân buồn cẳng chết đi được.

Mã Hổ  trầm ngâm nói:

- Người tính còn có trời tính. Ta lại cho rằng kế sách của Cao đại tướng không có chỗ nào sơ hở mới chính là nguy vậy. Người An Nam vốn giỏi đặt kế hư thực, chúng lấy thành của ta dễ chứ ta lấy lại thành của chúng không dễ đâu. Núi sông là núi sông của chúng. Đến nước người đánh thành người xưa nay vẫn là việc hung hiểm cả.

Thấy viên hổ tướng có ý quan hoài, Sầm Phàn nín lặng không nói gì nữa.

Chân núi Ngõa Cương buổi sáng.

Mặt trời còn chưa hé rạng, Sầm Phàn đã cho hai nghìn quân lính khua chiêng gõ trống giương cờ hò hét xuống núi khí thế rất mạnh mẽ. Chỉ thấy bên kia chiến lũy quân Đường Lâm cờ quạt cắm la liệt, tiếng trống đồng trống cái thúc ầm ầm nhưng chờ mãi vẫn không thấy có toán nào xông lên mặt lũy. Bên quân Sầm Phàn càng hò hét chửi mắng bên kia chỉ thúc trống đáp lại. Sầm Phàn trong bụng nghi hoặc chưa dám vội xua quân xuống núi.

Phía con đường nhỏ men chân núi Ngõa Cương dẫn ra cánh rừng Hoài Lâm, từ mờ sáng, hai nghìn kỵ binh tay cầm gươm cong, lưng đeo cung tên, hông giắt đoản đao do Cao Phiên Dương dẫn đầu người ngậm tăm ngựa cởi nhạc lặng lẽ nối nhau tiến về phía trước. Cao Phiên Dương đầu đội mũ kim sa giát bạc, mình bận bộ giáp phục màu trắng, lưng thắt đai ngọc có miếng hổ phù lấp lánh, tay cầm đôi thiết tiên, lưng đeo gươm gia bảo gác chéo bộ cung tên khảm bạc, hông giắt mấy ngọn trùy gai nhỏ cưỡi con bạch long câu bốn vó có sắc hồng rất hùng dũng. Phía sau Mã Hổ dẫn theo hai nghìn quân bộ tay vác giáo dài vai mang cung tên tiến sát đạo quân kỵ.

Đạo kỵ binh của Cao Phiên Dương tiến tới rừng Hoài Lâm, nhìn thấy phía trước có chiếc hồ nhỏ, cây cối thưa thớt, hồ nước xanh trong vắt, người ngựa ai nấy đều muốn sấn đến để uống nước. Cao Phiên Dương kìm ngựa nhìn khắp bốn phía bụng thầm nghĩ: Chỗ này rừng cây thưa thoáng, bãi cỏ rộng rãi lại có hồ nước ngọt ta nên nghỉ chân một chút, chấn chỉnh lại quân kỵ và quân bộ rồi sẽ tiến tiếp cũng chưa muộn. Nay giặc kia chắc đã dồn cả vào chiến lũy dưới chân núi không thể ngờ ta lẻn theo đường này. Vả lại, phép đặt phục binh phải ở nơi rừng rậm núi cao chứ nơi thoáng đãng thế này tất không hữu dụng. Cao Phiên Dương khoát tay hạ lệnh cho tướng sĩ xuống ngựa dắt đến bên hồ tìm nước uống cũng là lúc hai nghìn quân bộ của Mã Hổ kíp tới nơi. Lũ lính đi từ lúc trời còn chưa sáng vượt núi khát nước tranh nhau đến bên hồ khá hỗn loạn khiến Mã Hổ phải quát tướng lên:

- Không được tranh nhau làm bẩn hồ nước.

Cao Phiên Dương tiến sát đến bên Mã Hổ nhìn bốn phía nói:

- Mã tướng quân! Nghe tiếng hò reo từ xa ta đoán chắc giờ này Sầm tướng quân đã khiêu chiến với giặc cỏ rồi. Nay ta ngựa khỏe binh cường an nhàn dùng đường tắt xuống Phong Châu, lấy cái bất ngờ mà chiếm thành giặc. Mai này, khi chiếm được Phong Châu nếu phải cự nhau với đại quân của giặc ngươi hãy nhớ đặt quân mã phục binh ở đây thì giặc kia không thể ngờ tới. Rừng Hoài Lâm có hồ nước này còn có thể đồn trú quân lương, tập kết người ngựa mà tạo thế liên hoàn với núi Ngõa Cương vậy.

Mã Hổ thận trọng nói:

- Bẩm đại tướng quân! Mạt tướng sợ rằng giặc kia đợi ta lát nữa tiến vào đường nhỏ hẹp, người ngựa kéo dài miên man khó ứng cứu nơi rừng rậm sẽ đổ ra đánh khi ấy mới xua tượng binh quyết chiến với ta ở rừng Hoài Lâm này thì ta tất nguy vậy. Xin đại tướng quân xét cho.

Cao Phiên Dương nhìn khắp một lượt xung quanh chỉ thấy rừng cây thưa thớt, hồ nước ắng lặng trong xanh soi rõ cả từng chùm mây sớm trên trời. Xung quanh hồ nhập nhô đá tảng lũ cò vạc buổi sớm bình thản chao lượn ung dung nói:

-  Mã tướng quân dẫu có lý song phép dùng binh nếu mai phục tất quân kia để ta người ngựa rời nhau xuống hồ uống nước đã xông ra rồi. Nay ta co rằng chúng đào hào giăng lũy chân núi Ngõa Cương tất sẽ đặt trọng địa mai phục ở đó mà không nghĩ ta lẻn theo đường nhỏ này. Chúng binh tướng chỉ có vài nghìn chắc chắn không dám mạo hiểm bỏ nơi đường chính mà đặt mai phục nơi đường phụ như tướng quân nghĩ đâu. Ta hãy mau chóng tiến qua con đường nhỏ kia xuống Phong Châu chứ không nên dùng dằng nữa.

Cao Chính Bình cùng Mã Hổ ra hiệu cho quân lính nối nhau theo con đường nhỏ tiến xuống Phong Châu.

Vừa ra khỏi khu rừng thưa thớt được một đoạn, càng tiến càng thấy đường đất hai bên nhỏ hẹp, cây cối um tùm, ngựa không đi được sóng đôi, người không cầm ngang được ngọn giáo, có những chỗ phải cúi thấp xuống để tránh cành cây lòa xòa ngay sát đầu người đầu ngựa. Đang đi, bỗng Cao Phiên Dương ngừng ngựa lại ngoảnh đầu hỏi tùy tướng:

- Đây đến thành Phong Châu còn bao nhiêu dặm đường đất nữa?

Viên tùy tướng nói vọng từ phía sau lên:

- Bẩm đại tướng quân, còn hơn hai mươi dặm đường nữa mới tới thành Phong Châu.

Cao Phiên Dương nhìn rừng rậm cây dày lối mòn quanh co dường như ngày càng nhỏ hẹp lo lắng nói:

- Binh vào đất giặc kỵ nhất đường rừng nhỏ hẹp. Qua được thì tất thắng mà gặp phải phục binh tất không giữ được mạng. Ta hãy tạm cho một toán đi trước do thám xem sao.

Mấy viên tùy tướng đang cắt cử người đi trước dò đường còn chưa xong bỗng ầm ầm ba phía hai bên rừng và phía trước tiếng pháo lệnh, tiếng trống đồng trống cái thúc lên vang động, cờ quạt ba bề bốn bên cắm lên la liệt. Binh mã Đường Lâm như từ dưới đất chui lên vừa hò reo xông ra vừa giương cung vãi tên như châu chấu về phía quân Đường. Cao Phiên Dương hét to:

- Ta trúng phục binh rồi! Mau lui binh về hồ nước Hoài Lâm cự giặc.

Quân Đường trước sau đều bị phục binh đội ngũ rối loạn. Đường rừng rất nhỏ hẹp người ngựa xoay trở khó khăn, lớp chết lớp bị thương la hét ầm ĩ. Cao Phiên Dương luôn tay vung đôi thiết tiên gạt tên quay đầu dẫn đội kỵ binh mở đường ngược trở lại khu rừng thưa Hoài Lâm với toan tính nơi đất trống trải đó sẽ phát huy được sức mạnh của chiến mã. Vừa mở đường máu rút chạy, Cao Phiên Dương vừa hậm hực không ngờ giặc cỏ Đường Lâm không những biết hư trương thanh thế nơi chân núi Ngõa Cương còn dốc toàn bộ lực lượng mai phục ở đây. Quân giặc tất phải có người giỏi mới có thể lấy kỳ binh làm chính binh táo bạo như thế. Hai bên rừng, các tướng Phạm Cương và Đỗ Lăng vừa hò hét gọi hàng vừa sử dụng cung cứng tên độc truy kích quân Đường chết vô số kể.

Tướng Mã Hổ vừa lọt vào khu rừng rậm thấy phía trước đội hình rối loạn biết đã gặp phải phục binh bèn lập tức đổi tiền quân làm hậu quân hò nhau tháo chạy về phía khu rừng thưa Hoài Lâm. Thương thay quân Đường, trong khoảng đường rừng chật hẹp, cây cối ngổn ngang, người ngựa cướp đường sống của nhau, giẫm đạp lên nhau, kẻ chết người bị thương vô số kể.

Khi bộ binh và kỵ binh thao chạy được gần tới hồ nước mười phần chỉ còn lại sáu bảy phần còn chưa kịp hoàn hồn bỗng bốn phía pháo nổ rền vang, trống đồng trống cái thúc ầm ầm. Lẫn trong tiếng trống đồng là từng hồi cồng âm i rờn rợn. Năm mươi thớt voi cùng hơn nghìn dũng sĩ Đường Lâm bốn mặt xông ra ùa vào đám binh tướng nhà Đường giẫm đạp. Kỵ binh phương Bắc thoáng thấy voi chiến hoảng loạn hý vang hất người trên ngựa xuống quay trở lại con đường rừng nhỏ hẹp toan lẩn trốn. Năm mươi thớt voi đồng loạt gầm lên xông thẳng vào đội hình quân tướng giặc. Bồ Phá Giang lưng trần cánh phản, uy nghi dũng mãnh trên bành con bạch tượng liên tiếp ném từng quả pháo lớn vào đầu ngựa giặc vừa khép chặt đội hình tượng binh khiến chúng thất kinh. Cao Phiên Dương trận trước đã chứng kiến lũ voi chiến xéo chết Thang Ân Bá không còn hồn phách nào nữa vội cùng Mã Hổ và đám tùy tướng bỏ mặc ba quân, cướp đường men theo những tảng đá nhấp nhô ven hồ tháo chạy về chân núi Ngõa Cương.

Thảm thay đại tướng quân châu Vũ Định, Mã Hổ cùng các tướng nhà Đường buổi sáng đem theo bốn nghìn tinh binh mãnh tướng những tưởng lẻn theo đường hiểm cướp lại Phong Châu không ngờ trúng kế phục binh bi Bồ Phá Giang xua voi giày xéo mười phần chết đến sáu bảy phần buổi trưa hôm đó chỉ còn chưa đầy hai nghìn người ngựa lôi thôi lếch thếch trở về Ngõa Cương.

Dưới chân núi Ngõa Cương, Sầm Phàn cũng chỉ khua chiêng đánh trống thị uy chứ không dám xông sang chiến lũy bên kia bởi không biết quân Đường Lâm nhiều ít ra sao.

Cao Phiên Dương cho đóng chặt cửa núi Ngõa Cương đến năm sáu ngày không dám khiêu chiến nữa.

*

*     *

Lại nói tiếp chuyện Vũ Khánh cùng với Phùng Hải điểm năm nghìn thủy binh với hai trăm chiến thuyền chia làm hai trại đóng trên sông Cái chặn đánh thủy binh của Lữ Phương.

Vũ Khánh và Phùng Hải sau mấy ngày thương nghị nhổ trại cho chiến thuyền tiến sát lên vùng cửa biển Dương Tuyền cách binh thuyền của Lữ Phương hai mươi dặm hạ trại.

Lữ Phương vốn người Giang Nam, tổ tông họ Lữ từng đóng thuyền vượt biển buôn bán khắp vùng Giang Nam, Hồ Bắc, vào tận Hoan, Diễn làm ăn đã mấy đời. Nguyên vùng Dương Tuyền thuộc cửa biển sát với Ninh Hải, Lục Hải suốt muôn dặm biển giặc cướp lợi dụng sông nước cát cứ hoành hành đã lâu. Châu mục châu Dương Tuyền vốn người bản xứ nhiều lần trấn áp không được đã xin từ nhiệm. Từ lúc Đô hộ sứ Trương Thuận còn sống nhân chuyến kinh lý xuống Dương Tuyền đã cho triệu tập họ Lữ phong cho làm châu mục mọi việc suốt một dải Dương Tuyền, Ninh Hải, Lục Hải đều thuộc quyền thao túng của họ Lữ. Trương Thuận những muốn Lữ Phương chiêu tập bọn lục lâm thảo khấu mạn biển thành lập đội binh thuyền phòng có lúc giặc biển Chà Và, Côn Lôn sang cướp phá sẽ làm lực lượng đối địch với chúng. Luôn mấy năm, Lữ Phương chiêu nạp dưới trướng được đến hơn hai nghìn tên mà phần nhiều là giặc biển người Giang Nam phiêu dạt xuống. Họ Lữ cũng trưng tập và đóng được hơn hai trăm chiến thuyền lớn vẫn có ý vỗ ngực xưng hùng xưng bá ở cửa biển Dương Tuyền mà nhiều lúc không nghe theo mệnh lệnh của Tống Bình. Từ khi nhận được tin Phong Châu thất thủ, quân tướng Đường Lâm uy hiếp Tống Bình, Lữ Phương đã muốn một phen dùng thủy quân theo hai ngả sông tiến đánh Đường Lâm song bụng còn nhiều nghi hoặc sợ Trương Bá Nghi dụng kế điệu hổ ly sơn đưa thủy binh của họ Lữ ra khỏi hang ổ giáp chiến với quân Đường Lâm tất kẻ thắng người bị thương khi ấy họ Lữ chỉ mãi là thuộc hạ, là bia đỡ đạn cho Trương Bá Nghi vậy. Suy đi tính lại, Lữ Phương chỉ luôn miệng hò hét sẽ tiến binh xuống Đường Lâm chứ thực chất y chỉ án binh bất động chờ thời.

Vũ Khánh dò biết cơ sự tiến thủ của Lữ Phương, nhân lúc bàn bạc với các tướng mới nói:

- Lữ Phương kia chiến thuyền tuy hơn hai trăm chiếc nhưng mạnh về hư trương thanh thế để buôn bán mà không thành thạo phép đánh thủy. Binh lính của y tuy có vài nghìn nhưng toàn là phường trộm cướp thảo khấu vốn không có phép tắc gì. Ngoài mặt Lữ Phương là thuộc tướng chịu sự điều động của Trương Bá Nghi nhưng bên trong hắn luôn muốn xưng vương xưng bá các vùng biển Dương Tuyền, Ninh Hải, Lục Hải từ lâu. Nay Lữ Phương toan cho thủy quân kéo xuống uy hiếp Đường Lâm cũng chỉ là kế thăm dò của hắn. Nhưng ta cũng muốn phen này trừ khử tên giặc biển họ Lữ cùng binh lực của chúng để mai kia hợp vây Tống Bình bớt đi một mối lo. Các vị tướng quân có cao kiến gì không?

Phùng Hải, công tử thứ hai của Phùng trại chủ Phùng Hạp Khanh vốn là người thành thạo sông nước, mình cao tám thước, môi đỏ mắt sáng, sức lực hơn người thường vác được thuyền lớn, cả những lúc sóng to gió lớn hễ có Phùng Hải trên chiến thuyền quân lính đều vững dạ. Buổi Vũ Khánh cùng đạo thủy quân tiến chiếm Phong Châu đã giao cho Phùng Hải chỉ huy trên một trăm thuyền nhẹ tiến vào đầm Sương Mù đặt kế hư thực khiến Trương Bá Nghi không dám tùy tiện xuống tập kích Đường Lâm. Sau trận ấy, Vũ Khánh từng xin với Phùng trại chủ ban thưởng cho Phùng Hải còn nói rằng sau này Phùng Hải tất là một tướng giỏi trong thủy quân. Thấy mọi người còn yên lặng lại thấy chủ tướng Vũ Khánh đưa mắt nhìn sang, Phùng Hải đứng lên nói:

- Thưa Vũ tướng quân, thưa các tướng. Theo như Vũ tướng quân nhận định cuộc đối địch này Lữ Phương kia tất chủ trương giữ nhiều hơn đánh, Lữ Phương một là ngại ra khỏi hang ổ của chúng, hai là còn xem tình thế động tĩnh Tống Bình ra sao. Hôm qua, mạt tướng được tin ở Phong Châu quân ta đại thắng. Bồ Phá Giang theo kế của Phan Đường tiên sinh đã phục binh nơi rừng hiểm Hoài Lâm xua voi giết mấy nghìn binh tướng giặc khiến rung động Vũ Định ắt Tống Bình mười phần sĩ khí nhụt đi năm sáu phần càng khiến tên Lữ Phương kia án binh bất động. Nay thủy binh ta đã kéo ra đóng ở đây nếu không giao chiến sớm đánh bại Lữ Phương đi ắt về sau thêm mối lo về đường thủy. Mùa này đang còn vài con nước lớn, theo ý mạt tướng ta nên chia thủy quân làm ba đội tiến xuống trại giặc xem thực lực của chúng ra sao. Lại cho lấy thêm độ trăm thuyền nhỏ chất đầy cỏ khô và hỏa khí xét thấy giặc kia sơ hở ta sẽ thừa cơ nửa đêm đốt thuyền chúng. Lữ Phương vốn người mạn biển, tính khí tham lam các chiến thuyền chất nhiều đồ quí nặng nề. Các tướng của y phần nhiều giống chủ mạnh ai nấy lo lại chưa đánh trận bao giờ tất là chỗ ta có thể lợi dụng vậy.

Vũ Khánh khen phải đoạn nhìn xem các tướng như muốn biết thêm ý mọi người. Phan Anh, vị tướng trẻ sau trận chiếm núi Hy Cương luôn chiếm được cảm tình của tướng sĩ Đường Lâm bước ra nói:

- Tiểu tướng có thêm ý này. Xưa kia ta thắng trận núi Hy Cương bắt sống Hổ hầu Trương Phóng ngoài thần dũng của Vũ tướng quân còn ở chỗ ta lấy chỗ giặc không ngờ mà dụng binh khiến chúng mất phương hướng đại bại. Nay theo ý mạt tướng lại xin được dẫn năm trăm dũng sĩ nửa đêm lẻn lên bờ đốt kho quân lương ở cảng Dương Tuyền tất giặc kia sẽ rối loạn. Khi ấy Lữ Phương tất cho quân lên bờ cứu kho quân lương sẽ tạo thời cơ để quân ta dùng thuyền nhẹ chở đầy cỏ khô và hỏa khí áp sát đốt thuyền giặc tất thuận lợi hơn.

Vũ Khánh vỗ tay khen:

- Phan hiền đệ thông minh lắm. Trận trước trên núi Hy Cương đệ cùng năm trăm tráng sĩ cướp núi dụ địch khi bị hai nghìn tinh binh mãnh tướng của Hổ hầu Trương Phóng vây đánh toan phóng tên đốt núi đệ vẫn không rối mà vẫn quyết tử chiến với giặc. Nay đệ lại tình nguyên dẫn năm trăm tráng sĩ lẻn đốt kho quân lương nơi thương cảng Dương Tuyền để ta cùng Phùng Hải đốt sạch thuyền giặc là kế rất hay vậy. Dương Tuyền không như Hy Cương. Nơi cửa biển bốn bề trống trải binh tướng ta lại quen đánh đường rừng đệ phải cẩn thận lắm mới được. Đệ cốt tập kích cho nhanh, mau chóng tạo ra ngọn lửa lớn rồi mau rút xuống thuyền mới được. Công cuộc đánh đuổi lũ giặc Bắc còn dài, quân tướng Đường Lâm ta phải bảo toàn mới là thượng sách.

Phan Anh vâng dạ chọn năm trăm dũng sĩ sửa soạn theo kế đã đặt ra.

*

Nay nói tiếp chuyện Lữ Phương ở trong trại thủy quân Dương Tuyền.

Nhận được tin cấp báo, thủy quân Đường Lâm đã cách Dương Tuyền hai mươi dặm đang hạ trại giữa sông, Lữ Phương cho triệu tập các tướng về nơi soái thuyền thương nghị. Họ Lữ ranh mãnh rổn rảng cất lời:

- Thưa các vị tướng quân. Ta từ khi nhận mệnh của Trương đô hộ sứ sắm thuyền mộ binh gây dựng đội thủy quân thoáng đã được sáu bảy năm. Đã mấy lần ta định chấn chỉnh binh thuyền tiến xuống Đường Lâm giệt giặc song ngặt nỗi lại e giặc biển Chà Và, Côn Lôn kéo xuống uy hiếp Tống Bình khi ấy rút về sẽ muộn nên dùng dằng chưa quyết. Nay trời xui đất khiến, bọn thủy quân Đường Lâm dẫn xác xuống đây toan cướp Dương Tuyền của ta cũng là nồi cơm của các tướng sĩ vậy. Ta hạ lệnh ngày mai hai trăm chiến thuyền đồng loạt nghênh địch. Thuyền ta to vững hơn thuyền chúng. Cửa sông ngòi lạch ở đây ta đều thông thạo cả là cái lẽ tất thắng vậy. Ta vẫn nghe đồn thủy quân Đường Lâm lương thực khí giới rất nhiều, của cải vàng bạc cũng không ít. Nay các ngươi đánh thắng trận giặc thì cứ giết sạch đi còn lại vàng bạc châu báu, khí cụ tàu thuyền đều thuộc các ngươi cả.

Một tên tùy tướng vốn cũng nòi con buôn thừa biết Lữ Phương sử dụng chiêu lừa nói bừa rằng thủy quân Đường Lâm lắm bạc nhiều vàng để kích vào lòng tham của các tướng lĩnh mủm mỉm toan nói lại thôi. Họ Lữ thấy các tướng không nói gì khoát tay cất giọng oang oang:

- Các ngươi phải nhớ rằng luôn mấy trận vừa qua quân Đường Lâm đều thắng là do chúng lợi dụng đất hiểm bày đặt trận phục binh chứ đã đường đường chính chính giao phong trận ra tâm ra món đâu. Nay trên mặt sông ta, nơi cửa biển ta, đất đai của ta lại toàn là trống trải cả thì giặc kia có chạy đằng trời. Các ngươi đánh thắng trận này ắt Trương đô hộ sứ càng phải trọng dụng thủy quân Dương Tuyền khi ấy chức tước bổng lộc đòi gì mà chả phải chuẩn y cho chúng ta.

Các tướng thì thào lục tục ai về thuyền nấy.

*

Canh ba đêm hôm ấy, thương cảng Dương Tuyền còn chìm trong màn đêm tối sẫm. Trăng sương leo lét rót xuống từng tia mờ mờ. Trong sương khói chập chờn nhập nhoạng, khi các tên lính canh nơi kho quân lương gần bờ sông cảng Dương Tuyền còn đương mộng mị bỗng thấy loáng nhoáng những tấm lưng trần bôi mỡ và hắc ín trơn nhẫy chia nhau tỏa ra bốn phía kho gom những đồ dễ cháy rồi đồng loạt nổ pháo phóng hỏa. Tiếng pháo nổ ầm ầm. Những vật dễ cháy bắt lửa gặp gió bùng lên dữ dội. Tiếng chiêng trống, tiếng gào thét dập lửa. Nơi soái thuyền trên thương cảng Dương Tuyền, Lữ Phương còn chưa tỉnh hẳn ngủ đã thấy viên tùy tướng xộc vào cấp báo:

- Bẩm chủ tướng! Giặc Đường Lâm tập kích đốt cháy ráo cả kho hàng trên bến sông.

Lữ Phương gạt vội mấy ả hầu gái xuống đất vơ quần áo vừa mặc vừa nghĩ đến bao nhiêu của cải đang bị thiêu rụi uất nghẹn quát thét:

- Mau báo động các tướng lên dập lửa cứu quân lương.

Những bước chân chạy ầm ầm. Tiếng pháo nổ bốn phía, tiếng trống trận thúc vang. Vừa mặc xong quần áo chưa kịp rời khỏi thuyền đã có người chạy đến cấp báo:

- Bẩm chủ tướng! Hàng trăm thuyền nhẹ của giặc chất đầy đồ dẫn lửa đang thuận theo chiều gió bốn bề áp sát các chiến thuyền của ta.

Lữ Phương rụng rời chân tay ngã lăn ra sạp thuyền gào lên:

- Ta trúng kế của giặc Đường Lâm rồi! Mau bảo các tướng chia thuyền tản ra bốn bên rồi rút về cửa biển.

Khi chiếc soái thuyền của Lữ Phương xoay trở được hướng ra phía biển cũng là lúc mấy trăm chiếc thuyền nhỏ chất đầy cỏ khô và diêm sinh bốc lửa ào xuống vây lấy đội chiến thuyền của Dương Tuyền. Trời còn nhọ nhẹ mặt người, quân tướng Lữ Phương hỗn loạn mạnh ai nấy chèo thuyền tản ra bốn phía không thuyền nào chịu nhường thuyền nào. Lửa mỗi lúc một to dữ dội. Những thuyền nhỏ của thủy quân Đường Lâm chủ động áp sát các chiến thuyền quân Lữ Phương mà đốt. Thuyền gỗ lớn gặp gió to bắt lửa rất nhanh. Quân Lữ Phương kẻ không kịp mặc áo quần, người không kịp cầm binh khí, không chịu được hơi lửa nóng chạy lõm bõm nhảy xuống nước. Vòng ngoài, hơn nghìn cung thủ dưới sự chỉ huy của Phùng Hải và Vũ Khánh bắn như châu chấu sang thuyền giặc. Thương thay Lữ Phương cùng đám quân tướng Dương Tuyền chưa kịp giao phong đã bị chết cháy nơi cửa sông.

                                                                          (Còn nữa)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 55

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 2044

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43497

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5711532