Trang nhất » Tin Tức » Giới thiệu

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

PHÙNG HƯNG (Tiểu thuyết lịch sử)

Thứ hai - 28/07/2014 15:09

HỒI THỨ MƯỜI BẢY

 

Đất Đường Lâm, Phùng Hưng họp hai quan văn võ

Châu Vũ Định, Chính Bình điểm năm vạn hùng binh

 

Sau trận Vũ Khánh và Phùng Hải đốt chiến thuyền của Lữ Phương ở cửa biển Dương Tuyền, Bồ Phá Giang đặt phục binh đánh bại tướng tiên phong Cao Phiên Dương ở rừng Hoài Lâm thanh thế quân Đường Lâm ngày càng lớn mạnh lan ra cả các vùng Chu Diên, Vũ Ninh, Phúc Lộc, Tân Hưng, Vũ Định, Lục Hải, Bình Văn, Dương Tuyền, Cửu Chân, Hoan, Diễn, Việt Thường… Trại chủ Phùng Hưng một mặt chấn chỉnh các đạo quân thủy bộ giao cho Phan Đường, Bồ Phá Giang cùng các tùy tướng coi giữ đất Phong Châu, mở rộng sản xuất, phát triển nông tang, rèn binh trữ lương tạo dựng thanh thế một mặt cho mở rộng thủy quân, phàm là các binh thuyền thu được của giặc đều sung vào đội ngũ, sửa sang đóng mới nhiều chiến thuyền trên đặt các máy bắn đá có uy lực lớn. Vũ Khánh được giao chỉ huy quân thủy chia làm ba đạo. Một đạo hơn trăm khinh thuyền và các thuyền lương đóng ở ngã ba Bạch Hạc sẵn sàng tiếp ứng cho Phong Châu do Phan Anh làm chủ tướng, một đạo gồm hơn hai trăm thuyền lớn chia làm ba trại đóng ở sông Cái do Phùng Hải làm chủ tướng, một đạo gồm hơn trăm khinh thuyền và hai trăm thuyền chở lương đóng trên sông Tích giang tạo thế liên hoàn do Vũ Khánh thống suất ba đạo thủy binh kiêm quản chủ tướng đạo lương thuyền này. Luôn mấy năm liền, Phùng trại chủ rất chú trọng phát triển thủy quân, ngài cùng với Vũ Khánh sáng tạo ra nhiều mẫu thuyền tùy theo địa hình, thời tiết mà sử dụng rất cơ động. Phùng trại chủ cho tổ chức thêm ba đội voi chiến được chuyển ra từ vùng Hoan, Diễn với hơn trăm thớt voi đực đang độ sung sức. Một đội gồm năm mươi thớt đóng tại khu rừng Cấm ngay sát ngôi chính điện châu Đường Lâm giờ đã được xây dựng rất khang trang do Đoàn Phương làm chủ tướng. Một đội gồm ba mươi thớt do Phùng Dĩnh làm chủ tướng đưa đến mạn châu Phúc Lộc cuối con đường thượng đạo vừa lập trạm liên lạc với vùng Hoan, Diễn tiện việc vận chuyển lương thực, khí giới, nông cụ phân phát cho thượng du Phong Châu vừa tạo thế gọng kìm sẵn sàng tiến xuống uy hiếp Tống Bình từ phía Tây cũng có thể ứng cứu cho Phong Châu từ phía Nam lúc lâm trận. Một đội gồm ba mươi thớt do Đặng Siêu làm chủ tướng đóng bên kia rừng Cấm sát chân núi Ba Vì tạo thế liên hoàn thủy bộ với đạo thủy binh của Vũ Khánh trên sông Tích giang. Cả ba đội tượng binh đều được huấn luyện rất nghiêm cùng với đội tượng binh từng lập nhiều chiến công của Bồ Phá Giang giờ đã lên tới trên tám mươi thớt đang thủ hiểm dưới chân núi Ngõa Cương là sức mạnh cũng là nỗi kinh hoàng của binh tướng Đường triều. Luôn mấy năm giữ miếng thủ hiểm, Cao Chính Bình và Trương Bá Nghi đều là những bậc gian hùng trong thiên hạ trong tay tinh binh hàng vạn mãnh tướng hàng trăm còn chịu chưa có cách gì thủ thắng được binh tướng Đường Lâm chính là do Đường Lâm quân tuy ít nhưng tinh nhuệ, muôn dân ủng hộ suy tôn, các tướng thủy binh, tượng binh, bộ binh đều đã quen chiến trận, hễ đánh là thắng, khi lâm trận tướng sĩ đều quyết giết giặc Đường báo đền nợ nước khí thế rất uy mãnh.

Vào cuối mùa thu, tiết trời tạnh ráo, khi mùa màng vừa xong cũng là lúc các mặt thủy, bộ ở Phong Châu và Đường Lâm quân giặc không động tĩnh gì, Phùng Hưng cho triệu tập các văn thần võ tướng về Đường Lâm thương nghị. Các chủ tướng quân bộ nhiều đạo, đội tượng binh cũng cùng theo thuyền nhẹ của chủ tướng thủy binh kéo về Đường Lâm vừa kín đáo vừa thuận tiện. Luôn mấy năm chống giữ với giặc Đường, giờ binh tướng Đường Lâm đã dày dặn kinh nghiệm lắm.

Trong ngôi đại điện, các văn thần võ tướng chia nhau ngồi rất nghiêm nghị. Trại chủ Phùng Hưng vạm vỡ to lớn hơn người ngồi chính giữa. Phùng Hưng đầu chít khăn nhiễu vàng, chân đi giày da báo, mình bận bộ võ phục màu tía, lưng thắt đai bao ngọc bằng da dê, phía trước ngực áo thêu mặt hổ phù rất uy nghiêm. Chiếc bàn gỗ lớn kê chính giữa được phủ một tấm da hổ trắng cực lớn. Tấm da này có căn nguyên gắn với câu chuyện tay không đấm chết hổ của Phùng trại chủ hai năm trước. Số là dạo ấy, khi trại chủ cầm quân chống nhau với Trương Bá Nghi bên kia rừng Cấm hai bên còn chưa xuất chiến. Đêm đêm, Phùng trại chủ có thói quen một mình lặng lẽ đi kiểm tra các chốt trạm của quân canh. Đêm ấy tối trời, bỗng có tiếng chim lạ kêu queng quéc và mùi sú uế phảng phất ở cánh rừng nơi trại quân lính Đường Lâm đóng ở đó. Phùng trại chủ đứng nép vào một lùm cây. Hơi sương bàng bạc. Cây cỏ chờn vờn trong đêm khuya tịch mịch. Bỗng Phùng trại chủ không khỏi rung động khi từ đầu con đường đất nơi bìa rừng, một bóng trắng cực lớn lướt nhẹ như nhung qua chiếc chòi canh khẽ khàng dừng lại không một tiếng động. Vốn sống với rừng từ tấm bé lại có võ nghệ hơn người cộng với thính lực và nhãn lực cực tốt, Phùng Hưng biết ngay đây là loại hổ trắng chuyên lùng bắt quân canh vào ban đêm. Loại hổ này thường hiếm khi xuất hiện chỉ đi độc một con chứ không theo đàn. Chúng ma ranh đến mức dân gian vẫn truyền bảo đây là hổ đã thành tinh phường săn không thể phạm được chúng. Cũng lạ lùng là loài hổ trắng chỉ chọn ăn thịt người lại chỉ ăn thịt đàn ông nhất là đám phường săn hoặc quân canh có vũ khí. Chúng không gầm ghè gào rống mà rất nhẹ nhàng uyển chuyển vờn đánh con mồi đến chết với những miếng đòn hiểm. Còn đương nghĩ ngợi đã thấy bóng trắng kia dừng im dưới chân chòi canh chờ đợi tên quân tụt xuống đổi phiên gác sẽ thịt gọn. Phùng trại chủ nhẹ nhàng men theo lùm cây tiến thêm mấy bước về phía bóng trắng thì con hổ với bản năng tinh nhạy đã phát hiện ra. Thật khác thường, con hổ trắng dài đến hơn một trượng tấm thân cuồn cuộn như sóng bước nhẹ như một chú mèo tiến về phía con mồi quắc cặp mắt xanh lét bắt ánh trăng thâm u rờn rợn. Con cọp nhe nanh nhìn con mồi đến nửa khắc rồi bất thần tung cả tấm thân khổng lồ trùm lên Phùng trại chủ.

Phùng trại chủ thấy cọp kia không gào rống như thường lệ biết đã gặp phải địch thủ ghê gớm vội quăng mình sang một bên cũng là lúc cọp trắng vồ hụt soài chân ra phía trước. Nguyên bản tính loài cọp, phàm con nào ăn đến vài chục mạng người đến rất tinh quái, chúng vồ bắt con mồi ít gây ra tiếng động khiến dân gian càng đồn thổi là đã thành tinh. Cọp kia vồ hụt quăng bịch đuôi sang một bên rút hai chân trước về ngồi chồm hỗm giương mắt nhìn con mồi. Mùi tanh hôi theo hơi thở của cọp dữ giờ mới nồng nặc phà ra. Phùng trại chủ sau cú tung mình tránh đòn cọp dữ chợt như bừng tỉnh còn đang phân vân tiến thoái đã thấy cọp trắng nhanh như chớp vừa giơ hai tay tát bừa vào con mồi đồng thời tung hai chân sau phóng đến vồ tiếp cái nữa. Hổ trắng là loại rất nhiều đòn lạ. Chúng có thể vừa quăng mình vồ mồi vừa sử dụng hai chân trước với móng vuốt cực khỏe tát chết con mồi. Ngay cả voi rừng khi gặp chúng nhiều lúc cũng co vòi tháo chạy. Loài hổ chỉ kiềng nhất trâu rừng khi bị dồn đến đường cùng, loài trâu thường sử dụng đòn đổi mạng húc thẳng cặp sừng xuyên thấu tim gan hổ mặc cho hai chân trước của hổ xé toang thân mình trâu vẫn chẳng buông tha đến mức cả hai cùng chết. Nay ở tình thế ngặt nghèo, Phùng trại chủ thét to một tiếng thị uy dạt người sang một bên phóng cước đá rất mạnh vào sườn hổ trắng. Hổ trắng loạng choạng ngã vật nghiêng xuống lập tức vùng mình đứng dậy quật bịch đuôi lại tung người đánh trẫng lao vào con mồi quyết ăn tươi nuốt sống. Nhanh như chớp, Phùng trại chủ nhảy sang một bên tiếp tục tung cước đá vào sườn hổ như trời giáng. Hổ kia cứ ngã xuống lại vùng lên vồ bắt, bên này Phùng trại chủ cứ thoăn thoắt đảo chiều phóng cước vào hai bên sườn khiến cọp trắng xoay trở chậm dần thè lưỡi thở hồng hộc.

Nghe tiếng hét của Phùng trại chủ, mấy tên lính canh choàng tỉnh từ chòi nhìn xuống không khỏi kinh hoàng khi thấy người hổ quần nhau dưới trăng suông. Nghe tả thì lâu chứ diễn biến cuộc ác chiến vô cùng mau lẹ vậy. Đến hơn mười cú vồ trượt lại dính những đòn sấm sét vào hai bên sườn, lại thấy có tiếng người hò hét trợ oai trên chòi canh phóng giáo xuống, cọp trắng bất thần quay đầu cụp đuôi vùng mình toan tháo chạy. Nhanh như chớp, Phùng trại chủ tung người nhảy phốc lên lưng cọp trắng tay trái túm chặt tai đè nghiêng xuống, tay phải lia lịa giáng những đòn sấm sét vào mắt hổ. Thương thay hổ trắng, cả đời bắt giết bao nhiêu sinh mạng tưởng đêm nay kiếm được con mồi ngon ai dè gặp vị thần tướng nhà trời võ nghệ cao cường hai chân như hai cột thép kẹp cứng cổ, tấm thân vạm vỡ đến mấy trăm cân đè gí đầu hổ xuống đất mà thoi những quyền rắn như sắt đánh nát bét một bên mặt cọp trắng.

Khi mấy tên quân canh xuống được đến nơi đã thấy cọp trằng hồn lìa khỏi xác mà Phùng trại chủ thì uy nghi ngồi trên lưng cọp lẫm liệt như tướng nhà trời. Ai nấy không khỏi kinh sợ phủ phục xuống vái lạy như tế sao.

Đặt hai bàn tay hộ pháp xuống tấm da hổ trắng, Phùng Hưng thong thả cất lời:

- Thưa các vị tiên sinh, thưa các tướng quân. Ta vâng mệnh nối ngôi trại chủ cũng đã được mấy năm nay luôn ngày đêm lo nghĩ cho việc đuổi giặc Đường về nước chúng. Đường Lâm ta từ ngày chiếm được Phong Châu lập các đạo quân thủy bộ, các đội tượng binh đóng giữ các vùng đất hiểm chống nhau với giặc Đường khiến chúng tiến thoái đều khó. Ta nghe lời các vị tiên sinh cùng võ tướng chăm dân thủ hiểm, trưng tập quân lương, rèn đúc binh khí đã ngày một mạnh. Nay binh ta ở Đường Lâm và Phong Châu đã ước đến vài vạn, tướng giỏi vài chục viên, binh lương đủ dùng trong vòng năm năm thiết nghĩ đã đến lúc quân tướng ta quyết sống mái một trận với giặc Đường nơi thành Tống Bình kia. Nay ta muốn nghe các vị tiên sinh và chúng tướng cho biết cao kiến của mình cũng là tạo lập thời thế lấy lại nước An Nam vậy.

Phùng trại chủ dứt lời, không khí trong đại điện im phăng phắc. Mọi người ai nấy đều theo đuổi những suy nghĩ của mình rồi cùng lúc hướng ánh mắt về phía Phan Đường tiên sinh. Luôn mấy năm nay, việc tiến thoái, chống giữ ở Đường Lâm, Phong Châu Phùng trại chủ đều cho hỏi Phan Đường. Biết mọi người chờ đợi ý kiến của mình, Phan Đường thong thả đứng lên thưa:

- Thưa Phùng trại chủ! Thưa các vị tiên sinh, các vị tướng quân. Phan Đường ta từ ngày theo Phùng trại chủ về Đường Lâm mưu việc lớn thấm thoắt đã gần mười năm. Binh tướng Đường Lâm ta giờ đã khác xưa nhiều lắm. Trại chủ cho triệu tập văn thần võ tướng bàn kế tiến thủ quả là hợp ý trời lòng người vậy. Thành Tống Bình thực tế mấy năm nay cũng chỉ là một tòa thành trống. Sở dĩ quân ta chưa chiếm là còn lo phía sau Cao Chính Bình với mấy vạn tinh binh mãnh tướng của y. Nay thế lực quân ta đã khác, việc lấy Tống Bình trong mùa đông này ta hoàn toàn đủ sức. Lấy xong Tống Bình, nước ta có chủ. Dân chúng và văn thần võ tướng ta suy tôn Phùng trại chủ lên ngôi quân trưởng tế cáo trời đất, đặt việc lễ nhạc, học hành dưỡng dục muôn dân tạo thế lâu dài vun gốc nước cho bền vững. Nay thành Tống Bình binh chưa đầy hai vạn, các tướng giặc lâu ngày không chinh chiến tất bại về tay quân tướng Đường Lâm. Xin Phùng trại chủ hạ mệnh lệnh bốn mặt thủy bộ cùng tiến xuống Tống Bình lấy lại nước.

Các văn thần võ tướng ai nấy hồ hởi phấn chấn, mặt mày rạng rỡ. Chờ đợi bao nhiêu năm đến ngày bắt giặc Bắc, mỗi binh tướng người An Nam ai cũng thỏa chí bình sinh. Ngôi đại điện ồn ào. Phùng trại chủ tươi nhuần nét mặt nhìn ra khắp bốn phía. Mọi người đang sôi nổi bỗng có tin vào cấp báo:

- Bẩm Phùng trại chủ, tin từ Vũ Định cấp báo hiệu úy Cao Chính Bình vâng theo chiếu chỉ của Hoàng đế Đại Đường điểm năm vạn quân chia hai đường thủy bộ tiến đánh Phong Châu. Đường bộ do đại tướng Cao Phiên Dương làm tiên phong đã tiến đến chân núi Ngõa Cương. Đường thủy do đích thân Cao Chính Bình chỉ huy hơn năm trăm chiến thuyền theo hai đường Thao giang, Lô giang kẹp đánh Phong Châu đã sắp xâm phạm vào đất ta, xin trại chủ định liệu.

Toàn bộ đại điện Đường Lâm im phăng phắc. Phùng trại chủ sau một hồi im lặng đứng dậy đi đi lại lại giữa hai hàng văn quan võ tướng đĩnh đạc cất giọng nói:

- Giặc phương Bắc kia quả là chúng quyết không cho nước ta dân ta được tự chủ. Nay Trương Bá Nghi đã như cá nằm trên thớt, định mùa đông này ta sẽ tiến chiếm Tống Bình bố cáo thiên hạ để người An Nam ta lại có nước của mình nhưng con cáo già Cao Chính Bình hẳn đã đoán ra ý chí của Đường Lâm ta mà quyết không cho ta được tự chủ. Nay hắn vâng mệnh Hoàng đế Đại Đường xuất binh tiến chiếm Phong Châu, uy hiếp Đường Lâm tất đã chuẩn bị binh lực cho một cuộc chiến lâu dài. Ta nhớ lời cha ta xưa, giặc Bắc còn nhiều lần xua quân thủy bộ theo hướng Bắc đánh xuống cứu viện quân tướng Tống Bình. Ngày trước, Dương Tự Húc và Quang Sở Khách từng xua mười vạn quân theo hướng chính Bắc đánh cướp Tống Bình, thừa thắng đẩy lui quân của Mai tiên đế về sâu phía Nam, phá thành Vạn An, giết vua ta cướp nước ta lần nữa. Ta cho rằng giặc Bắc tất sẽ cử binh hùng tướng mạnh từ mặt chính Bắc đánh sang, binh tướng Đường Lâm bốn bên thọ địch ắt lợi thế không còn. Việc đánh giặc nay mỗi ngày mỗi khác nhưng ta nguyện cùng các tiên sinh, các võ tướng cùng muôn dân kiên quyết đánh chúng đến cùng. Chúng cậy quân đông tướng mạnh ta giữ vững nơi hiểm yếu, tuyệt nhiên không mắc mưu dốc toàn lực đánh một mất một còn với chúng. Mặt Phong Châu đất rộng người đông quyết không để rơi vào tay Cao Chính Bình. Hắn muốn xuống được Tống Bình tất phải tìm đường khác. Mặt Bắc nếu nhà Đường cử đại tướng đánh sang, ta sẽ cho thủy quân rút về mạn biển, bộ binh lui lên vùng thượng du bảo toàn lực lượng chờ đợi thời cơ sẽ tùy mà định liệu. Mong các ngươi hãy bền gan vững chí tin tưởng vào ngày người An Nam ta lấy được nước mới được.

Các văn thần chúng tướng ai nấy đều nghiêm nghị theo sự cắt đặt công việc cự giặc của Phùng trại chủ.

*

Nay nói chuyện Cao Chính Bình điểm năm vạn binh mã thủy bộ xuống đánh thành Phong Châu.

Từ ngày mất Phong Châu, Cao Chính Bình cùng đám văn thần võ tướng khi dùng mưu khi dùng vũ lực để lấy lại Phong Châu cho Đường triều đều không thành. Binh tướng Đường Lâm trấn thủ ở Phong Châu tuy chỉ có năm sáu nghìn binh mã song đều rất anh dũng thiện chiến. Phong Châu đặc biệt có đội tượng binh năm mươi thớt voi nay nghe báo đã được bổ sung thêm ba mươi thớt từ vùng Hoan, Diễn theo đường thượng đạo đang nanh vuốt của Phong Châu cũng là nỗi khổ của binh tướng Đường triều. Nhận được chiếu chỉ của Đường Đại tông, người mới kế vị Đường Túc tông muốn tạo uy vũ của hoàng đế mới đã mệnh lệnh cho Cao Chính Bình xuất chinh chiếm lại Phong Châu. Chiếu chỉ có đoạn:

… Nay ta vâng mệnh trời nối ngôi cao, thực tâm những mong thiên hạ thái bình, bốn phương tám hướng đều tuân phục mà chầu chực về nơi thiên tử ở. Bọn tứ di phần vì ngang bướng ngu dốt mà làm loạn phần vì các ngươi tuy mang binh quyền nơi xa vạn dặm đáng lý phải dốc sức đánh dẹp Man di để Đường triều ngày thêm mở mang, rực rỡ thêm mãi mới đúng. Điều đó đã chẳng được, các ngươi còn để mất thành mất đất vào tay lũ Man di còn ra thể thống gì.

 Nay ta lệnh cho Hiệu úy Vũ Định lập tức khởi điểm binh tướng, tiến chiếm Phong Châu, Đường Lâm, bắt tên giặc họ Phùng cùng lũ đồ đảng về kinh đô chịu tội. Mọi việc binh lương quân mã có khó khăn gì bẩm báo lên ta sẽ dự liệu cho…

Cao Chính Bình tiếp chỉ ngày đêm ăn ngủ không yên, một họ Cao mặt điểm binh tướng tìm ngày xuất quân một mặt dâng biểu về triều xin thêm lương thuyền, nhất là đám thợ giỏi ở vùng Giang Nam xuống Vũ Định để đóng gấp chiến thuyền. Các tướng sĩ Vũ Định đều bàn rằng, muốn chiếm được Phong Châu ắt phải dùng hai quân thủy bộ. Binh tướng Vũ Định chỉ quen đánh bộ mà không giỏi thủy binh. Việc gây dựng đội binh thuyền, Cao Chính Bình đã nghĩ tới từ lâu. Đất An Nam lắm sông ngòi lại ăn thông ra các cửa biển nên việc trấn nhậm lâu dài tất phải có thủy quân hùng hậu. Luôn mấy năm nay, Cao Chính Bình rất để tâm cho việc gây dựng đội thủy quân. Nay nhân cớ có chiếu chỉ của hoàng đế, họ Cao thừa thế xin các thợ giỏi ở Giang Nam xuống Vũ Định xẻ gỗ đóng thuyền cũng là nhất cử lưỡng tiện vậy. Hôm thao luyện thủy quân nơi hồ lớn Vũ Định, Cao Chính Bình nhìn mấy trăm chiến thuyền kề nhau san sát, trên thuyền đội ngũ uy nghiêm, cung thủ trăm người như một, lưng đeo cung tên tay cầm giáo dài, câu liêm, chĩa ba ngạnh sáng quắc. Chín hồi trống trận vang lên. Lá cờ trận phất bên phải các đội thuyền huầy dô răm rắp tiến về bên phải. Lá cờ trận trỏ về phía trước đại đội thủy quân răm rắp tiến về phía trước. Ngồi trên chiếc soái thuyền lớn, Cao Chính Bình trỏ cờ lệnh xuống phía Nam dõng dạc nói trước ba quân:

- Bớ các tướng sĩ thủy quân! Nay ta vâng mệnh hoàng đế Đường Đại tông xuống chinh phạt phương Nam, trước là san phẳng Phong Châu, sau là cướp lấy Đường Lâm bắt giặc cỏ họ Phùng cùng đồ đảng của chúng. Trận này thủy bộ ta năm vạn hùng binh cùng tiến. Người phương Bắc ta đời đời thống trị lũ man di. Thắng trận lần này, ai lập công ta sẽ tấu báo lên trên ban thưởng, kẻ nào sợ giặc tháo lui sẽ lập tức chém đầu. Các ngươi hãy nhớ lấy mà cùng ta đánh giặc.

Chúng tướng dạ ran, đội chiến thuyền hàng ngũ tề chỉnh rời lòng hồ lớn lần lượt chia nhau tiến theo hai ngả Lô giang và Thao giang về hướng Phong Châu.

Ở trại quân bộ, Cao Phiên Dương cho điểm hai vạn quân mã trong đó có hai ngàn kị binh trên khoảng đất rộng. Khi đội ngũ binh tướng đã chỉnh tề, Cao Phiên Dương cưỡi con ngựa trắng, đầu đội kim ô, mình mặc giáp trụ, lưng thắt đai ngọc, hai tay cầm hai ngọn thiết tiên uy phong nói:

- Ta nay vâng mệnh hoàng đế Đường triều, vâng lệnh Cao Hiệu úy làm chủ tướng tiên phong đường bộ tiến đánh Phong Châu. Các ngươi hãy nhớ cho kĩ, quân tướng Đường Lâm ở Phong Châu chưa đến vạn người. Nơi thành Tống Bình, Trương Đô hộ sứ cũng đã khởi hơn vạn binh tiến về Đường Lâm tất binh tướng chúng không thể chia quân về Phong Châu ứng cứu. Trận Nam chinh này, binh mã Vũ Định ta có dư năm vạn, thủy bộ cùng tiến ắt giặc kia sẽ đại bại. Binh tướng ta tất rửa được nhục trước, lấy lại Phong Châu, tiến xuống Đường Lâm, bắt lũ giặc cỏ họ Phùng. Ải lũy của chúng ở chân núi Ngõa Cương tuy dày vững lại có đội tượng binh thủ hiểm ta cùng các ngươi phải quyết san phẳng để chúa công theo đường thủy Lô giang, Thao giang xuất kỳ bất ý lấy thành Phong Châu. Các ngươi nên nhớ lấy lời ta mà gắng sức.

Ba quân cùng chúng tướng đều dạ ran. Mấy nghìn kỵ binh người hăng hái hò hét, ngựa vỗ móng bồm bộp hí vang tưởng như nuốt gọn Phong Châu đến nơi. Cao Phiên Dương sau chín hồi trống trận dẫn đầu đoàn kỵ binh nhằm chân núi Ngõa Cương thẳng tiến.

                                                                                                                                                                          (CÒN NỮA)

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 47


Hôm nayHôm nay : 2012

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 43465

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5711500