Trang nhất » Tin Tức » HọPhùng với non sông

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Thượng tướng Phùng Thế Tài

Thứ tư - 29/02/2012 11:22
Thượng tướng Phùng Thế Tài

Thượng tướng Phùng Thế Tài

Thượng tướng Phùng Thế Tài (1920), nguyên : Phó Tổng Tham mưu trưởng, Tư lệnh Quân chủng Phòng không Không quân Quân đội Nhân dân Việt Nam. Huân chương Hồ Chí Minh, Huân chương Quân công hạng Nhất và hạng Ba, Huân chương Chiên công hạng Nhất, Huân chương Chiến thắng hạng Nhất... Ông được phong Quân hàm Thiếu tướng (1967), Trung tướng (1974), Thượng tướng (1986).
Thượng tướng Phùng Thế T� i

Thượng tướng Phùng Thế Tài

Thượng tướng Phùng Thế Tài (tên thật là Phùng Văn Thụ, ông còn có tên khác là Phùng Hữu Tài) sinh tại làng Văn Minh, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây đồng hương với Đại tướng Lê Trọng Tấn.


Sinh ra trong một gia đình nghèo, cuộc sống cơ cực nên ông không được học hành và cũng không có nghề nghiệp gì để mưu sinh. Năm 1933, khi ông mới 13 tuổi, mong kiếm được kế sinh nhai cho ông, gia đình đã nhờ cậy một người bà con đang ở tỉnh Vân Nam Trung Quốc nhận đưa ông sang tìm việc làm kiếm sống. Từ đó, tại một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Vân Nam, ban ngày ông tìm việc vặt kiếm sống ban đêm tá túc với cửu vạn ở chợ Trời.

Mặc dù nai lưng cật lực, toát mồ hôi sôi nước mắt vẫn không đủ sống, lại bị lũ con gia chủ ức hiếp, miệt thị nên ông tẩn cho chúng một trận rồi bỏ trốn lên Côn Minh-thủ phủ của tỉnh Vân Nam giữa năm 1934.

Ở Côn Minh, ông trở thành đứa trẻ bơ vơ, ngày sống lang thang trên đường phố. Năm ông 16 tuổi (1936), một đêm đông giá lạnh, khi ông đang co ro trên chiếc ghế đá bên mép hồ có một người thanh niên đến, vỗ bên vai ông và gọi dậy rồi hỏi han nhiều chuyện về nhân thân bằng tiếng Việt. Đó chính là ông Vũ Anh- một đảng viên Cộng sản trong một chi bộ hoạt động ở nước ngoài tại Vân Nam. Từ đó ông giác ngộ theo Cách mạng, và đến năm 1939 được kết nạp vào Đảng.

Đầu năm 1940, ông được ông Vũ Anh giao cho bí mật bảo vệ một người bằng mọi giá trong mọi trường hợp nhưng không được để cho ai biết ông là vệ sĩ của người đó, kể cả người bảo vệ. Sau một thời gian, tổ chức mới cho ông biết người mà ông được giao bảo vệ chính là ông Trần-bí danh của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc mới từ Mát-xơ-cơ-va về Côn Minh hoạt động. Sau một thời gian thực thi tốt nhiệm vụ, ông được ông Vũ Anh chính thức giới thiệu với lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.

Qua công việc hàng ngày, với tác phong cần mẫn, tận tụy, lầm lỳ, kín đáo, nhưng rất tháo vát, chịu khó và có nhiều sáng kiến, dần dần ông được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc tin cậy.

Ngoài tên chính là Phùng Văn Thụ, ông được lãnh tụ đặt tên mới Phùng Hữu Tài - với ý nghĩa Phùng là gặp, Hữu Tài là có tài, ý nói là có ông là người bảo vệ như gặp người có tài. (Đến năm 1952, ông xin phép Bác Hồ cho được đổi lại tên là Phùng Thế Tài vì theo ông cái tên Hữu Tài dễ làm người ta kiêu căng tự phụ).

Để trực tiếp lãnh đạo Cách mạng trong nước, đầu năm 1941, vào Xuân Tân Tỵ, ngày 28-1, lãnh đạo Nguyễn Ái Quốc từ Vân Nam về đến Cao Bằng, và đặt bản doanh tại hang Pác Pó. Ông được tổ chức giao trọng trách bảo vệ và chăm sóc sức khỏe cho Bác trong điều kiện hết sức bí mật và vô cùng gian khổ.

Ngày 22/12/1944, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập, ông được lãnh tụ Hồ Chí Minh cho gia nhập đội và được cử làm tiểu đội trưởng Tiểu đội giải phóng quân Thất Khê và tham gia giành chính quyền tại Thất Khê tháng 8 năm 1945

Sau khi giành chính quyền, ông được cử làm Ủy viên quân sự Việt Minh tại Lạng Sơn, kiêm chức Chi đội phó Chi đội Lạng Sơn. Sau khi Vệ quốc đoàn được tổ chức chính quy hóa, Chi đội Lạng Sơn trở thành Trung đoàn 28, ông được giữ chức vụ Trung đoàn trưởng.

Năm 1947, ông được cử làm Ủy viên quân sự trong Ủy ban Hành chính Kháng chiến Hà Nội. Năm 1951, khi Đại đoàn 320 được thành lập, ông được cử về giữ chức vụ Đại đoàn phó.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, tháng 9 năm 1954, ông được cử làm Đại đoàn trưởng Đại đoàn Pháo binh 349 vừa được thành lập.

Trong đợt phong quân hàm đầu tiên của Quân đội, ông được phong quân hàm Thượng tá (1958). Từ tháng 11 năm 1961 đến tháng 11 năm 1962, ông giữ chức Hiệu trưởng Trường Sĩ quan Pháo binh, kiêm Tham mưu trưởng Quân chủng Pháo binh.

Tháng 12 năm 1962, ông là Tư lệnh Quân chủng Phòng không. Năm 1963, Quân chủng Phòng không - Không quân thành lập, ông được cử giữ chức Tư lệnh đầu tiên của quân chủng này. Trong thời kì chiến tranh phá hoại miền Bắc lần thứ nhất của đế quốc Mỹ, dưới sự chỉ đạo của ông, Quân chủng Phòng không đã góp phần không nhỏ trong việc đánh bại chiến tranh leo thang phá hoại của không quân Mỹ bảo vệ vững chắc bầu trời miền Bắc.

Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại lần thứ nhất của Không quân Mỹ (1964-1965), ông còn kiêm chức vụ Trưởng Ban phòng chống bão lũ trung ương.

Năm 1967, từ đại tá Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân, ông được Nhà nước bổ nhiệm chức Phó Tổng Tham mưu trưởng và điều động về công tác tại Tổng hành dinh - Bộ Quốc phòng.

Tháng 8 năm 1969, trước tình hình sức khỏe của Chủ tịch Hồ Chí Minh ngày càng xấu, Trung ương quyết định thành lập Ban gìn giữ thi hài do tướng Lê Quang Đạo làm trưởng ban, ông được cử làm Phó ban.

Trong trận Điện Biên Phủ trên không (12/1972), trên cương vị Phó Tổng tham mưu trưởng ông thay mặt Quân ủy Trung ương trực tiếp chỉ đạo Quân chủng Phòng không Không quân làm lên chiến thắng lịch sử, đánh bại sức mạnh của không lực Hoa Kì buộc Mỹ phải kí kết Hiệp định Paris.

Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, trên cương vị Phó Tổng tham mưu trưởng ông luôn có mặt trên đường Trường Sơn trực tiếp chỉ đạo chi viện cho chiến trường về mọi mặt.

Năm 1976, khi Tổng cục Hàng không Dân dụng của Việt Nam thống nhất được thành lập, ông kiêm chức vụ Tổng cục trưởng cho đến năm 1978. Ông được Nhà nước Việt Nam cho về nghỉ hưu năm 1990.

Thượng tướng Phùng Thế Tài là một vị tướng có nhiều giai thoại lí thú được lưu truyền trong các chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam, từ một cậu bé lang thang không nơi nương tựa đến với cách mạng là cận vệ đầu tiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh rồi chuyển sang chỉ huy quân sự. Là một vị chỉ huy từng có mặt trong đoàn quân Tây Tiến rồi đến Tư lệnh đầu tiên của một Quân chủng hiện đại còn hết sức non trẻ của Quân đội ta khi đó-Quân chủng Phòng không Không quân. Ông đã cùng các vị chỉ huy của Quân chủng như Trung tướng Lê Văn Tri, Trung tướng Nguyễn Văn Tiên, Đại tá Đặng Tính lãnh đạo Quân chủng làm thất bại hai cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ. Ông vẫn được gọi là ‘’Vị tướng của tháng 12 lịch sử’’

Cánh lính trẻ rất thích thú trước tướng Phùng Thế Tài bởi bản tính xuề xòa nhưng không phải không sợ cái oai rất tướng của ông, thân hình cao to, tiếng nói sang sảng khuôn mặt hồng hào và tính nóng như lửa của ông. Chính vì cái tính nóng với cấp dưới mà ông đã nhiều lần bị Bác Hồ chỉnh. Có thể nói ít tướng lĩnh nào của Việt Nam lại gắn bó với Bác Hồ như Thượng tướng Phùng Thế Tài. Ông gắn bó với Bác từ những ngày còn bên Trung Quốc đến khi về Pác Bó trực tiếp chỉ đạo cách mạng Việt Nam đựợc Bác dạy bảo và phát hiện ra khả năng quân sự của ông. Khi Bác mất, ông lại là một trong những người chỉ đạo công việc bảo quản thi hài Bác.

 
Người đăng: ĐTN 
Nguồn tin: quansuvn.net
 
Phùng Thế Tài (1920-) là một thượng tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông là Tư lệnh đầu tiên của Quân chủng Phòng không - Không quân (1963-1967) và từng giữ chức vụ Phó tổng tham mưu trưởng (1967-1987).
Tiểu sử

Ông tên thật là Phùng Văn Thụ, sinh năm 1920, tại xã Văn Nhân, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Nhà nghèo, thuở nhỏ ông lưu lạc sang Vân Nam (Trung Quốc) kiếm sống. Năm 1936, ông được Hoàng Văn Hoan vận động và tham gia tổ chức Việt Nam Độc lập đồng minh hội hải ngoại và được cử đi học ở trường sĩ quan Hoàng Phố, tốt nghiệp với quân hàm Trung úy. Năm 1939, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương và được cử làm bảo vệ cho Nguyễn Ái Quốc, lúc này đang đóng vai thiếu tá Bát lộ quân Hồ Quang. Thời gian này,Nguyễn Ái Quốc đặt cho ông bí danh là Phùng Hữu Tài.

Năm 1941, ông theo Nguyễn Ái Quốc về nước và tham gia hoạt động xây dựng cơ sở của đoàn thể Cứu Quốc của Việt Minh tại Cao Bằng. Tháng 4 năm 1944, ông tham gia công tác tổ chức vận chuyển vũ khí từ Trung Quốc về Việt Nam để tổ chức lực lượng vũ trang kháng Nhật. Khi Nguyễn Ái Quốc, với cái tên mới là Hồ Chí Minh, thoát khỏi sự quản thúc của Quốc dân đảng Trung Quốc và trở về nước vào tháng 9 năm 1944, ông lại được Việt Minh phân công công tác bảo vệ cho lãnh tụ Việt Minh. Tháng 4 năm 1945, khi lực lượng Cứu quốc quân và Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân sát nhập thành Giải phóng quân, ông được cử làm tiểu đội trưởng tiểu đội Giải phóng quân Thất Khê và tham gia giành chính quyền tại Thất Khê tháng 8 năm 1945.

Sau khi giành chính quyền, ông được cử làm Ủy viên quân sự Việt Minh tại Lạng Sơn, kiêm chức Chi đội phó Chi đội Lạng Sơn. Sau khi Vệ quốc đoàn được tổ chức chính quy hóa, Chi đội Lạng Sơn trở thành Trung đoàn 28, ông được giữ chức vụ Trung đoàn trưởng. Năm 1947, ông được cử làm Ủy viên quân sự trong Ủy ban Hành chính Kháng chiến Hà Nội. Năm 1951, khi Đại đoàn 320 được thành lập, ông được cử về giữ chức vụ Đại đoàn phó. Cuối năm 1952, ông đổi lại tên là Phùng Thế Tài với lý do "Hồi đó Bác Hồ đặt tên Hữu Tài cho mình là có ý của Bác, nhưng mình nghe người ta bảo gọi Hữu Tài dễ sinh ra kiêu căng tự phụ, thiếu khiêm tốn, nên cuối năm 1952, mình xin Bác cho đổi lại là Phùng Thế Tài và Bác đã đồng ý".

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, tháng 9 năm 1954, ông được cử làm Đại đoàn trưởng Đại đoàn Pháo binh 349 vừa được thành lập (sau đổi thành sư đoàn). Năm 1958, ông được phong quân hàm Thượng tá. Từ tháng 11 năm 1961 đến tháng 11 năm 1962, ông giữ chức Hiệu trưởng trường Sĩ quan Pháo binh, kiêm tham mưu trưởng Binh chủng Pháo binh. Tháng 12 năm 1962, ông là Tư lệnh Binh chủng Phòng không. Năm 1963, Quân chủng Phòng không - Không quân thành lập, ông được cử giữ chức Tư lệnh đầu tiên của quân chủng này. Năm 1967, ông được phong quân hàm Đại tá và cử giữ chức vụ Phó tổng tham mưu trưởng. Ông giữ chức vụ này trong 20 năm cho đến khi về hưu vào năm 1987.

Bên cạnh các chức vụ trong quân đội, ông còn kiêm một số chức vụ dân sự. Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại lần thứ nhất của Không quân Mỹ, ông kiêm chức vụ Trưởng Ban phòng chống bão lũ trung ương. Năm 1976, khi Tổng cục Hàng không Dân dụng của Việt Nam thống nhất được thành lập, ông kiêm chức vụ Tổng cục trưởng cho đến năm 1978.

Ông được nhà nước Việt Nam tặng thưởng các Huân chương Hồ Chí Minh, Huân chương Quân công hạng Nhất và hạng Ba, Huân chương Chiên công hạng Nhất, Huân chương Chiến thắng hạng Nhất...

Ông được phong quân hàm Thượng tá (1958), Đại tá (1967), Thiếu tướng (1974), Trung tướng (1980), Thượng tướng (1986).

Theo: http://vi.wikipedia.org

 

Tác giả bài viết: Ban biên tập website(st)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 2


Hôm nayHôm nay : 1959

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 53963

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1660426

Đồng hành

Nhà thuốc Đông y gia truyền nhiều đời nhất Việt Nam
Khu du lịch Thiên Sơn - Suối Ngà