Trang nhất » Tin Tức » HọPhùngvớinonsông

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

BÁC SĨ PHÙNG VĂN CUNG

Thứ tư - 26/09/2012 17:01

Phùng Văn Cung

(Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

Phùng Văn Cung (1909-1987), là bác sĩ y khoa, Phó Chủ tịch Chính phủ Cách mạng Lâm thời kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ của Cộng hòa miền Nam Việt Nam.

Tiểu sử

Phùng Văn Cung, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1909 tại thị xã Tân An, huyện Châu Thành, tỉnh Vĩnh Long.

Năm 1937, ông tốt nghiệp bác sĩ trường Đại học Y khoa Hà Nội.

Tháng 8 năm 1945, ông tham gia cách mạng, cùng nhân dân giành chính quyền tại tỉnh Sa Đéc.

Năm 1957, ông là Giám đốc Y tế ở các tỉnh Châu Đốc và Rạch Giá, sau đó là bác sĩ tại bệnh viện Phúc Kiến ở Chợ Lớn.

Năm 1960, ông cùng gia đình rời Sài Gòn, ra chiến khu tham gia kháng chiến.

Ngày 20 tháng 12 năm 1960, Mặt trận Dân tộc Giải phóng thành lập, ông được bầu làm phó chủ tịch Đoàn chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Sau đó, ông được bầu làm Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ hoà bình Thế giới của miền Nam Việt Nam, và Chủ tịch Hội chữ thập đỏ của miền Nam. Tháng 3 năm 1964, Phùng Văn Cung được kết nạp vào Đảng.

Từ ngày 6 đến ngày 8 tháng 6 năm 1969, tại Đại hội Đại biểu quốc dân miền Nam Việt Nam, ông được bầu làm Phó Chủ tịch kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam[1]

Tháng 7 năm 1969, ông được cử làm Trưởng phái đoàn nhân dân miền Nam ra thăm miền Bắc gặp gỡ Hồ Chí Minh và đồng bào miền Bắc.

Tháng 2 năm 1977, Đại hội thống nhất Mặt trận toàn quốc, được cử làm ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Thứ trưởng Bộ Y Tế. Ông còn giữ Ủy viên Ủy ban Bảo vệ hòa bình thế giới của Việt Nam và Ủy viên Ủy ban Bảo vệ hòa bình thế giới của TP. Hồ Chí Minh.

Phu nhân của Ông là Bà Lê Thoại Chi (Phó chủ tịch Hội Phụ Nữ Nam Bộ), Bà đã qua đời vì bệnh sốt rét rừng (do hoàn cảnh khó khăn thiếu thuốc điều trị) trong lúc toàn bộ căn cứ di chuyển sang huyện Mi-mot thuộc tỉnh Svayrieng (Campuchia) tránh trận càn Jonhson City (có tài liệu cho biết bị địch giết hại trên đường đi công tác). Đến nay gia đình vẫn không tìm được phần mộ của Bà. Bác sĩ và bà có 4 người con, 2 trai và 2 gái. Hai người con gái tên là Phùng ngọc Sương và Phùng ngọc Lan. Cả hai đã vượt biên. Cô Ngọc Sương hiện đang sinh sống tại Na Uy và cô Ngọc Lan đang ở tại Garden Grove, California, Hoa Kỳ. Hai người con trai đang sinh sống tại Việt Nam.

Ngày 7 tháng 11 năm 1987, ông từ trần tại thành phố Hồ Chí Minh sau một thời gian lâm bệnh và do tuổi cao, sức yếu; hưởng thọ 78 tuổi.

Tôn vinh

Hiện nay, tên của ông được đặt cho một con đường ở quận Phú Nhuận, TP.HCM.

 

Bác sĩ Phùng Văn Cung - Một trí thức đức độ, tài năng và tuy tín

 

Bác sĩ Phùng Văn Cung là một trong những trí thức nổi tiếng của nước ta ở thế kỷ XX. Ông sinh ngày 15-5-1909 tại xã Tân An, huyện Châu Thành, tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình nông dân. Nhờ chăm học, học giỏi nên ông liên tục được cấp học bổng để học hết trung học rồi đại học. Ông nhận bằng bác sĩ y khoa năm 1937 tại trường Đại học Y Hà Nội và trở về Nam Bộ hành nghề bác sĩ - một nghề đòi hỏi “lương y như từ mẫu”. Ở bất cứ nơi nào có phòng mạch của ông, bệnh nhân đến khám đều rất đông, phần vì ông giỏi nghề, song quan trọng hơn là ông thương yêu bệnh nhân như những người thân và tận tâm với nghề, đặc biệt là đối với đồng bào nghèo, nhiều khi ông khám và chữa bệnh miễn phí, một điều lạ hiếm thấy ở thời kỳ đó. Vì vậy, đồng bào, bệnh nhân và đồng nghiệp rất mực tin yêu và quý mến ông.

Cách mạng tháng Tám bùng nổ. Hưởng ứng lời kêu gọi cứu nước của lãnh tụ Hồ Chí Minh, ông tham gia giành chính quyền tại tỉnh Sa Đéc nay là tỉnh Đồng Tháp. Từ năm 1957 ông lần lượt làm Giám đốc y tế tỉnh Châu Đốc (nay là An Giang) rồi tỉnh Rạch Giá (nay là Kiên Giang) và sau đó, làm bác sĩ tại bệnh viện Phúc Kiến ở Chợ Lớn. Tuy là một công chức cao cấp của chính quyền Ngô Đình Diệm nhưng ông luôn luôn nhớ những kỷ niệm đẹp của những ngày giành chính quyền, nhớ đến Cách mạng tháng Tám nên ông thường xuyên chống lại các chính sách của Mỹ - Diệm, nhất là chính sách đối với trí thức, đặc biệt là chính sách trưng tập bác sĩ đưa vào quân đội, bắt y, bác sĩ học tập và “tố cộng“.

Bác sĩ Phùng Văn Cung được nhân dân kính mến phần vì ông một lòng tận tụy chăm lo cho bệnh nhân, nhất là bệnh nhân nghèo. Song điều quan trọng, ông là một nhà yêu nước và tích cực ủng hộ cách mạng. Bất chấp mọi khó khăn, cản trở kể cả nguy hiểm đến tính mạng, bất chấp mọi thủ đoạn mà kẻ thù đã áp dụng: tuyên truyền, dụ dỗ, lôi kéo và dọa nạt, ông vẫn một lòng, một dạ hướng về cách mạng, sẵn sàng bảo vệ, giúp đỡ cán bộ kháng chiến hoạt động trong nội thành và gửi thuốc men, tiền bạc ra chiến khu.

Năm 1960, đáp ứng lời kêu gọi của UBTƯ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, ông từ bỏ nhà cửa, từ bỏ cuộc sống giàu sang nơi đô thành, mang cả gia đình lên chiến khu để cùng toàn dân chiến đấu chống giặc ngoại xâm và bè lũ tay sai.

Ngày 20-12-1960 tại Đại hội thành lập Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, bác sĩ Phùng Văn Cung được bầu làm Phó Chủ tịch Đoàn Chủ tịch UBTƯ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam. Với tài năng, đức độ và uy tín của mình, ông được các tầng lớp nhân dân, nhất là đội ngũ trí thức yêu nước kính nể, khâm phục và bầu ông làm Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ của miền Nam, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ hòa bình thế giới của miền Nam Việt Nam.

Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, tháng 6-1969 tại Đại hội đại biểu quốc dân miền Nam Việt Nam, bác sĩ Phùng Văn Cung được bầu làm Phó Chủ tịch kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.

Cuối năm 1969, ông được cử làm Trưởng phái đoàn nhân dân miền Nam ra thăm miền Bắc, chuyển tấm lòng biết ơn và tình cảm ruột thịt của nhân dân miền Nam đối với Trung ương Đảng, Bác Hồ và đồng bào miền Bắc.

Sau ngày miền Nam được hoàn toàn giải phóng, bác sĩ Phùng Văn Cung trở lại sống và làm việc tại TP. Sài Gòn và phải xa cách chiến trường Tây Nam Bộ, nơi người vợ thân yêu - bà Lê Thoại Chi, một nữ cán bộ Mặt trận Dân tộc giải phóng tài năng và đức độ đã bị địch giết hại trên đường đi công tác.

Tháng 2-1977 tại Đại hội thống nhất các tổ chức Mặt trận, ông được cử làm Ủy viên Đoàn Chủ tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam, là Ủy viên Ủy ban Bảo vệ hòa bình thế giới của Việt Nam và Ủy viên Ủy ban Bảo vệ hòa bình thế giới của TP. Hồ Chí Minh.

Sau một thời gian lâm bệnh, do tuổi cao, sức yếu, bác sĩ Phùng Văn Cung đã từ trần ngày 7-11-1987 tại TP. Hồ Chí Minh, hưởng thọ 78 tuổi.

Tác giả bài viết: NGUYỄN TÚC

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 21


Hôm nayHôm nay : 321

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 39374

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5707409