Trang nhất » Tin Tức » Tương thân tương ái

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Bé Phùng Thiện Nhân

Thứ sáu - 24/06/2011 00:05
Bé Phùng Thiện Nhân

Bé Phùng Thiện Nhân

 

 

Không phải cổ tích
Cập nhật 08/02/2010

 

Thiện Nhân và mẹ Mai Anh đang xem thư và quà của bạn bè nhiều nước trên thế giới gửi cho em.

Ngày 5-2, đoàn cán bộ, phóng viên Báo Quân đội nhân dân đã đến thăm gia đình nữ nhà báo Trần Mai Anh, người đã nhận cháu Phùng Thiện Nhân làm con nuôi, được Chủ tịch nước gửi thư khen ngày 4-2. “Không phải chuyện cổ tích mà đây là câu chuyện thật đầy  xúc động về tấm lòng của một người phụ nữ Việt Nam đã khiến tình nhân ái tỏa rộng khắp cả nước và lan sang bạn bè quốc tế” – Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên, Tổng biên tập Báo Quân đội nhân dân đã nói như vậy sau khi nghe chị Mai Anh kể lại hành trình chăm sóc, chữa bệnh cho cháu Thiện Nhân.



Sống động một tấm gương về lòng nhân ái

17 giờ ngày 5-2, đoàn cán bộ, phóng viên Báo Quân đội nhân dân do Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên dẫn đầu đến gõ cửa căn nhà gia đình chị Trần Mai Anh đang thuê trong một con ngõ nhỏ nằm trên phố Nhà Chung. Đã có hẹn trước nên chị Mai Anh xin phép Tòa soạn cho nghỉ sớm để đi đón ba cậu con trai từ trường về đón khách (Thiện Nhân bây giờ là con út trong gia đình chị, trước cháu là hai anh trai). Anh Phùng Quang Nghinh, chồng chị, là Trưởng ban Thời sự của kênh phát thanh có hình VOV (Đài Tiếng nói Việt Nam), mặc dù đang trực ở cơ quan cũng tranh thủ ghé về nhà giúp vợ tiếp khách.

 

 Bé Thiện Nhân chụp ảnh cùng Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên, nhà báo Tiến Phú (ở giữa) và bố mẹ.

Cùng là nhà báo nên câu chuyện thân mật ngay từ đầu. Vợ chồng chị Mai Anh xin được gọi Thiếu tướng Lê Phúc Nguyên là “chú”, xưng “cháu”, giọng chị nhỏ nhẹ:

- Thưa chú, chuyện vợ chồng cháu đón cháu Thiện Nhân về làm con đã được các cơ quan báo chí trong nước và quốc tế nhắc đến rất nhiều trong mấy năm qua. Hôm trước, nhà báo Tiến Phú đến tìm hiểu, muốn tiếp tục viết bài, cháu cũng hơi ngại vì chúng cháu cũng là nhà báo và việc chúng cháu làm không phải để mình trở thành mối quan tâm của truyền thông như bây giờ. Tuy nhiên, cháu thực sự xúc động sau khi bài viết đăng trên Báo Quân đội nhân dân (trang 3, ngày 3-1-2010) đã tạo được sự đồng cảm mạnh mẽ, lớn lao đến thế trong xã hội và nhất là được Chủ tịch nước gửi thư khen. Cháu nghĩ, những việc làm tương tự như vợ chồng cháu còn rất nhiều, rất nhiều chú ạ. Cháu mong báo ta tiếp tục phát hiện những con người như vậy để giới thiệu với bạn đọc. Mấy ngày gần đây, rất nhiều người đã gọi điện, viết thư cho cháu nói rằng: Chuyện cháu Thiện Nhân, chúng tôi có nghe nhắc đến nhiều lần nhưng chỉ khi bài báo đăng trên Quân đội nhân dân, chúng tôi mới để tâm đọc kĩ và rất xúc động.

Bế cháu Thiện Nhân vào lòng, hỏi thăm sức khỏe và tặng quà cho cháu, đồng chí Tổng biên tập vừa nhắn nhủ, vừa tâm sự:

- Chuyện cháu Thiện Nhân bị mẹ bỏ rơi, bị súc vật cắn mất một chân và ăn mất cơ quan sinh dục, thương tích 75% nhưng đã sống sót là hiện thân của sức sống tiềm tàng, mãnh liệt trong mỗi con người. Chuyện vợ chồng cháu, bằng tấm lòng nhân ái của mình, đã vượt qua mọi khó khăn, rào cản để nhận Thiện Nhân làm con nuôi, đưa con đi khắp các bệnh viện trong nước và nhiều quốc gia trên thế giới để chữa bệnh đã làm lay động trái tim của hàng triệu bạn đọc. Vì vậy, khi nhà báo Tiến Phú gửi bài dự thi “Những tấm gương bình dị mà cao quý” viết về cháu, các biên tập viên Báo Quân đội nhân dân đã trân trọng đón nhận và xếp đăng bài rất nhanh. Sau khi bài đăng, đã có rất nhiều bạn đọc gọi điện, viết thư bày tỏ niềm tin vào lòng nhân ái và đức tính tốt đẹp ngày càng lan tỏa rộng rãi trong xã hội ta. Đây cũng là nguồn động lực để Báo Quân đội nhân dân, cùng Báo Nhân Dân và Lao Động, tiếp tục phát động rộng rãi hơn nữa cuộc thi viết “Những tấm gương bình dị mà cao quý”. Cũng qua câu chuyện của các cháu mới thấy, nếu những việc làm tốt trong xã hội mà được tìm hiểu, phản ánh kĩ càng, đầy đủ thì có sức hấp dẫn rất lớn với bạn đọc. Nhân đây, tôi cũng xin có lời cảm ơn nhà báo Tiến Phú, người đã cộng tác với chúng tôi để phản ánh câu chuyện xúc động về gia đình Mai Anh trên Báo Quân đội nhân dân.

Thiện Nhân tinh nghịch bên đồng chí Tổng biên tập Báo Quân đội nhân dân.

Nhắc đến một kỷ niệm về nhân vật - hai mẹ con Mai Anh và Thiện Nhân-nhà báo Tiến Phú bỗng nghẹn lời, nước mắt tuôn trào. Trước đó, tâm sự với tôi trong buổi sáng ngày 5-2, anh cho biết: Hơn 30 năm cầm bút, cũng đã đi khắp mọi miền đất nước để “sục sạo” tin tức, anh đã viết về hàng trăm gương người tốt, việc tốt nhưng khi viết bài kể chuyện chị Mai Anh chăm sóc cháu Thiện Nhân gây cho anh xúc động mạnh nhất. “Điều đáng nói, tôi viết bài này rất vô tình khi hằng ngày đi làm, thường gặp chị Mai Anh dẫn cháu Thiện Nhân đi chơi ở cổng cơ quan. Thế mới biết, có những điều quá đỗi tốt đẹp, quá đỗi cảm động ở ngay bên cạnh mình mà nếu không chịu khó quan sát, tìm hiểu thì không thể biết được” – anh Phú bày tỏ.

“Thiện Nhân hội” và muôn triệu tấm lòng

Trò chuyện với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, chị Mai Anh đã kể cho chúng tôi nghe những chuyện như cổ tích: Từ ngày đón cháu Thiện Nhân về đây, rất nhiều người có tấm lòng  đã tìm đến giúp đỡ cháu. Có người làm nghề xe ôm, tìm đến được địa chỉ nhà chị, cứ xin được đứng ngoài để ngắm cháu Thiện Nhân một chút mà không dám bước vào nhà. Lúc về, anh lén dúi vào tay cháu tờ 50.000 đồng, mắt nhòa lệ. Chị Mai Anh hiểu đó là công sức của người lái xe ôm sau cả ngày chạy xe, muốn từ chối nhưng anh đã chạy mất. Lại có người quê ở Tam Kỳ (Quảng Nam – quê hương cháu Thiện Nhân), viết thư ra cho chị: “Chị ơi, đọc Báo Quân đội nhân dân tôi mới biết có chuyện thần kỳ đã diễn ra ngay trên quê hương mình mà tôi không biết. Tôi cảm ơn chị, một người Hà Nội đã có tấm lòng nhân hậu vô bờ bến, đã vượt qua tất cả những chông gai để cháu Thiện Nhân có cơ hội được sống như một người bình thường”. Một người khác, gọi điện thoại từ Hải Phòng, tâm sự: “Chị Mai Anh ơi, tôi là người có số phận không may, tôi thấy mình cực khổ so với người khác nhưng câu chuyện của chị và cháu Thiện Nhân đã cho tôi niềm hi vọng, rằng có những số phận còn cực khổ hơn nhưng vẫn yêu cuộc sống và sống hướng thiện”.

Thiện Nhân và mẹ Mai Anh đang xem thư và quà của bạn bè nhiều nước trên thế giới gửi cho em.

Trước nhu cầu quan tâm, chia sẻ rất lớn từ xã hội, vợ chồng chị Mai Anh đã tạo ra trang web (bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt): thiennhan.info để những tấm lòng nhân ái quan tâm đến cháu có thể truy cập vào đó để tìm hiểu, chia sẻ. Ngay lập tức, địa chỉ email mà chị công bố nhận được hàng nghìn lá thư động viên. Chị Mai Anh cho biết: Lúc đầu, những người truy cập chủ yếu là các bà mẹ. Các chị chia sẻ và tìm hiểu về bé Thiện Nhân, rồi tổ chức diễn đàn trên mạng chia sẻ những thông tin nhân đạo, không chỉ thông tin về trường hợp của Thiện Nhân mà là thông tin về hàng trăm em bé có hoàn cảnh không may mắn. “Thiện Nhân hội” là hội những người quan tâm đến Thiện Nhân và các em bé có hoàn cảnh khó khăn được lập ra trên mạng, hoàn toàn tự giác. Qua mạng, chị Mai Anh được biết, các “Thiện Nhân hội” ở Hà Nội, Hải Phòng, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng... hoạt động rất mạnh, đã giúp đỡ được hàng trăm trẻ em khó khăn. Gia đình chị Mai Anh không đăng ký tham gia hội nào nhưng được “Thiện Nhân hội” ở các tỉnh, thành phố coi như thành viên đương nhiên. Mỗi khi biết về một trường hợp bất hạnh nào đó, các hội viên lại chia sẻ địa chỉ trên diễn đàn để từng thành viên trực tiếp tìm đến giúp đỡ, động viên. Câu chuyện của chị Mai Anh và cháu Thiện Nhân đã trở thành đề tài, địa chỉ đánh thức hàng vạn tấm lòng nhân ái trong cả nước. Thậm chí, số điện thoại của chị Mai Anh trở thành nơi để những số phận không may gọi đến mong được chia sẻ hoặc tư vấn cách vượt qua khó khăn. Có người, khi biết được những chuyện như bố mẹ ngược đãi con cái, trẻ sơ sinh bị bỏ rơi... đã gọi điện cho chị hỏi cách giải quyết. Thậm chí, nhiều bạn gái trót “nhỡ nhàng”, giằng xé giữa việc bỏ thai hay sinh con cũng gọi cho chị Mai Anh để xin ý kiến vì: “Cháu mất hết niềm tin vào cuộc sống, cháu chỉ tin vào cô nữa thôi”.

Trong suốt câu chuyện với chúng tôi, người phụ nữ nhỏ bé Trần Mai Anh thường tránh kể về mình. Phải qua bà nội, bà ngoại của bé Thiện Nhân và anh Phùng Quang Nghinh, tôi mới hiểu thêm về những “đoạn trường” mà chị đã trải. Bản thân chị vốn là người có sức khỏe yếu, từ khi xây dựng gia đình, rồi sinh hai cậu con trai nên công việc gia đình dựa nhiều vào chồng và hai người mẹ. Thế nhưng, sau lần đầu vào thăm cháu Thiện Nhân ở Quảng Nam, trái tim chị cứ thắt lại khi nghĩ đến cháu. Chị cùng bạn bè ra sức tìm một người có lòng nhân ái để đỡ đầu nhưng chưa tìm được. Điều đó thôi thúc chị bàn với chồng nhận cháu về nuôi. “Bản thân cô ấy còn cần được chăm sóc, nói gì đến chăm một cháu nhỏ, bị mất 75% sức khỏe và chịu thương tật đặc biệt” – anh Nghinh cho biết.

Thế nhưng, bằng trái tim nhân hậu của người mẹ, chị Mai Anh đã thuyết phục cả nhà đồng ý nhận cháu Thiện Nhân về nuôi. Sau khi đón cháu từ Quảng Nam ra Hà Nội, trực tiếp xem vết thương của cháu, cả nhà chị bàng hoàng, lặng đi vì hoàn cảnh éo le và vết thương quá đau đớn. Cháu Thiện Nhân chỉ kém cháu Hải Minh, con trai thứ hai của anh chị một tuổi. Trước hôm đón Thiện Nhân về, vợ chồng chị Mai Anh lo nhất là “hai ông anh” của Thiện Nhân vốn suốt ngày “tranh giành bố mẹ” (cả hai anh chị đều bận rộn, ít ở nhà với con nên mỗi khi bố mẹ ở nhà, các cháu tranh nhau được ở cạnh bố, cạnh mẹ). Thế nhưng, thật may là khi có thêm Thiện Nhân, “hai ông anh” dường như ngoan hơn, thường xuyên nhường nhịn em út. Tuy nhiên, cũng từ ngày có Thiện Nhân, chị Mai Anh hầu như không còn thời gian chăm sóc hai cậu con trai lớn. Thời gian, chị dành cho việc đưa Thiện Nhân đi chữa chạy khắp 14 bệnh viện trong nước và nhiều bệnh viện ở nước ngoài như Mỹ, Đức, Thái Lan... Những dịp ở nhà, Thiện Nhân cũng tiêu tốn thời gian của mẹ Mai Anh nhiều nhất. “Có dịp, thời tiết thay đổi, cháu đau đớn khóc suốt 10 đêm không ngủ rồi đổ ốm. Con ốm thì mẹ cũng ốm, rồi các anh cũng mất ngủ theo và ốm theo” – chị Mai Anh kể. Căn nhà chật hẹp vợ chồng chị thuê trong một ngõ nhỏ ở phố Nhà Chung (để tiện cho Thiện Nhân đi học), bề ngang chỉ hơn 2m, một cháu ốm muốn cách ly với cháu khác cũng chẳng được...

Tình nhân ái không biên giới

Câu chuyện thần kỳ về sức sống mãnh liệt của cậu bé Phùng Thiện Nhân không chỉ nhận được sự quan tâm rộng rãi của cả nước mà còn lan rộng ra toàn thế giới. Hàng trăm hãng truyền thông của các quốc gia đã đưa tin về sức sống khó tin của em. Sau khi được mẹ Mai Anh đón về, lập ra trang web có phần tiếng Anh về Thiện Nhân thì được những tấm lòng nhân ái trên khắp thế giới quan tâm, chia sẻ.

Thiện Nhân được nhiều cơ quan báo chí quan tâm khi đến Mỹ chữa bệnh.

Khi biết câu chuyện Thiện Nhân, Audrey - một người mẹ ở Xin-ga-po đã khóc rất nhiều. Chị cùng chồng đã liên lạc với gia đình Mai Anh và mong muốn giúp Thiện Nhân tìm được quỹ để chữa trị và bảo đảm cuộc sống và học tập thật tốt sau này. Audrey biết được Thiện Nhân sinh vào ngày 15-7 nên đã gửi quà và một bức tranh do con trai chị vẽ tặng bé Nhân sinh nhật 2 tuổi với lời chúc từ người bạn nhỏ mong Thiện Nhân mau chóng khỏe mạnh. Một họa sĩ người Xin-ga-po (xin được không nêu tên) đã tự nguyện đứng ra vận động thành lập quỹ với số lượng người tham gia rất đông để giúp đỡ Thiện Nhân.

Điều kỳ diệu là số người tình nguyện tham gia diễn đàn và giúp đỡ “Thiện Nhân và những em bé có hoàn cảnh thương tâm” rất đông đảo trên khắp thế giới. Chị Mai Anh cho biết, khi chị đưa con đi Thái Lan, Đức, Mỹ... đi đến đâu, cũng có những người biết, tìm đến tình nguyện dẫn chị đi làm thủ tục chữa bệnh và giúp đỡ mọi mặt. Còn mỗi lần chị và Thiện Nhân sang Mỹ khám bệnh, luôn có nhiều hãng truyền thông đợi sẵn ở sân bay để đưa tin về hành trình của hai mẹ con. Riêng về tiền chữa trị cho Thiện Nhân, gần đây đã có một khoản được gửi vào Quỹ Trẻ em không biên giới, vợ chồng chị Mai Anh không quản lý quỹ này, chỉ khi nào đưa Thiện Nhân đi chữa bệnh thì Quỹ sẽ bảo đảm kinh phí trực tiếp.

Chị Mai Anh cho biết: Trường hợp của Thiện Nhân là một minh chứng về tình nhân ái không biên giới. Vừa rồi, Thiện Nhân nhận được thư và quà của hàng trăm em nhỏ và bà mẹ từ hàng chục quốc gia gửi đến động viên. Hiện tại, các nhà khoa học Mỹ hy vọng có thể giúp Thiện Nhân khôi phục cơ quan sinh dục một cách tự nhiên nhưng đây là việc làm chưa có tiền lệ và chắc chắn “chú lính chì Thiện Nhân” sẽ phải trải qua hàng chục ca phẫu thuật nữa mới hy vọng trở thành một người đàn ông thực thụ. Và trong suốt cuộc đời, em sẽ phải thường xuyên được tiêm hoóc-môn giới tính nam để bảo đảm sự phát triển giới tính bình thường.

Chia tay tôi, chị Mai Anh gửi tặng bài hát “Có những diệu kỳ” do một Việt kiều tại Mỹ viết tặng chị và cháu Thiện Nhân. Bài hát có đoạn:

… Này là trái tim của muôn người thân

Vòng tay nối nhau trao thêm từ tâm, để em bước qua vực sâu

Niềm tin thắp sáng rạng soi năm tháng

Này là tiếng ca bên kia đại dương

Hòa vào biển khơi xanh mây ngàn phương nở hoa ngát hương

Ðàn chim gọi thêm nắng lên, hạt mầm ngủ trên tình người

Ôi ngàn muôn tấm chân tình…

Bài hát trên được cộng đồng người Việt tại Mỹ rất yêu thích và đã được giải trong Chương trình “Bài hát Việt” của Đài Truyền hình Việt Nam.

Tấm lòng nhân ái bao la của chị Mai Anh và sức sống mãnh liệt của cậu bé Thiện Nhân đã trở thành địa chỉ kết nối tình yêu thương, đoàn kết giữa con người với con người.

Bài và ảnh: HỒNG HẢI

 

Câu chuyện về người phụ nữ viết cổ tích giữa đời thường (06/02/2010 05:24 PM 

 

Tác giả: ANHTUANONLINE

 

Những ngày đầu năm 2010, cuốn lịch bàn mang tên “Một ngày của Nhân” đã được phát hành để dành tặng cho “chú lính chì dũng cảm” Phùng Thiện Nhân. 12 tháng trong cuốn lịch là 12 tấm ảnh chụp các hoạt động sinh hoạt của Thiện Nhân trong một ngày: Tới trường, học tập, giờ ăn trưa, chơi với bạn, chơi công viên, đánh răng, đi ngủ…

 

Nhìn khuôn mặt lém lỉnh, ánh mắt tự tin, nụ cười yêu đời của cậu bé 3 tuổi trong những bức ảnh ấy, nhiều người nghĩ rằng, chỉ có điều kỳ diệu như chuyện cổ tích mới khiến một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ở vườn hoang, bị động vật gặm mất một chân và bộ phận sinh dục có thể sống khỏe mạnh, hòa nhập cộng đồng nhanh đến thế.

Nhưng nếu dõi theo từng bước đi của Thiện Nhân từ khi được tìm thấy trong khu vườn hoang đến ngày hôm nay mới thấy, người làm nên điều kỳ diệu cho cuộc sống của cậu bé lại chính là một người phụ nữ bình thường, với tấm lòng nhân hậu và giàu tình thương của người mẹ đã đón Nhân về với tổ ấm của gia đình mình. Đó là chị Trần Mai Anh.

Khi đọc thông tin trên báo về trường hợp của cháu bé Thiện Nhân, chị Mai Anh đã cùng một vài người bạn vào Quảng Nam thăm cháu. Chứng kiến cảnh cháu lết chân tay bò khắp nhà để tìm thức ăn, mặt mũi lem luốc, niềm khao khát được làm người mẹ chăm lo cho cháu đã khiến chị có một quyết định nhẹ tênh không cần nghĩ ngợi, đó là nhận bé Nhân về nuôi dưỡng.

Mẹ chồng, mẹ đẻ và đặc biệt là chồng chị - anh Phùng Quang Nghinh cũng đã ủng hộ chị. Anh Nghinh chính là người đưa Thiện Nhân ra khỏi ngôi nhà nghèo khó, ra khỏi khu vườn mà cậu bé đã trải qua sự đau đớn về thể xác và tinh thần để đến với một tổ ấm mới luôn ngập tràn tình yêu thương của ông bà, bố mẹ và anh em trong gia đình. Hơn thế, hai năm qua, họ đã và đang dồn sức bù đắp để giữ tròn đầy cho thân thể cháu.

Chỉ từ năm 2008-2009, Thiện Nhân đã được mẹ Mai Anh và bố Nghinh đưa đến 13 bệnh viện, trong đó có 8 bệnh viện ở Việt Nam, 3 bệnh viện ở Thái Lan và 2 bệnh viện ở Mỹ để kiếm tìm một địa chỉ có khả năng chữa được tổng thể bệnh của Nhân (xương khớp, tiết niệu, trị bệnh và tâm lý) bằng bất cứ giá nào.

Nhờ những liên hệ từ bạn bè, từ những người quan tâm đến Thiện Nhân trên khắp thế giới, cậu bé đã được đưa sang Mỹ tìm hướng điều trị. Để đến được với nước Mỹ trong hành trình chữa bệnh này quả là một câu chuyện dài nhiều nỗi đau và biết bao sự yêu thương.

Bay chuyến bay Hà Nội - Taipei- Seatle - Boston để đến Bệnh viện New Hamsphire phẫu thuật đường tiết niệu. Bay chuyến bay Boston - Chicago để điều trị chân. Sau chuyến đi ấy trở về, Thiện Nhân đã có thể đi tiểu được và lắp chân giả.

Mỗi chuyến bay đưa con ra nước ngoài chữa bệnh là mỗi lần mẹ Mai Anh và gia đình hy vọng cậu bé sẽ được phẫu thuật để đến trường vào năm 6 tuổi giống như bạn bè cùng trang lứa. Nhưng mới đây, cái kết quả xét nghiệm không ai muốn đã về tới gia đình Nhân: Không có dấu hiệu hoạt động của cả hai tinh hoàn. Vậy là, "chú lính chì" sẽ phải chờ đến năm 9 tuổi mới phẫu thuật và cấy ghép được. Sự chờ đợi và hy vọng lại bắt đầu...

Dang tay che chở cho một đứa trẻ bị bỏ rơi đã là cao cả. Ôm đứa trẻ tật nguyền vào lòng, nâng niu và làm hết sức mình, mang cả gia sản của mình ra để chữa trị cho bé được lành lặn… Tình yêu mà mẹ Mai Anh dành cho “chú lính chì” thật không gì đo đếm được.

Đáng khâm phục hơn là NGƯỜI PHỤ NỮ BÉ NHỎ ấy không phải là một thương gia hay có một cuộc sống giàu có, lại cũng không phải là vì hiếm muộn mà nhận con nuôi. Chị và chồng mình chỉ là những phóng viên, biên tập viên bình thường. Trước khi có bé Phùng Thiện Nhân, mẹ Mai Anh (biên tập viên tạp chí Heritage) và bố Phùng Quang Nghinh (BTV Đài Tiếng nói Việt Nam) đã có 2 cậu con trai kháu khỉnh.

Chăm một đứa con nhỏ đã vất vả, chăm 3 đứa trẻ, lại là 3 con trai sàn sàn tuổi nhau, nỗi vất vả, mệt nhọc tăng lên gấp nhiều lần. Vậy mà bạn bè và những người thân, gần gũi với Mai Anh chưa một lần thấy chị kêu ca mệt nhọc vì có một đứa con tật nguyền như Thiện Nhân.

Nhìn cách mà Mai Anh chuẩn bị cho bé Phùng Thiện Nhân tới trường mỗi ngày, những người bạn biết chị từ ngày nhỉnh hơn “Chú lính chì” chút xíu lại nhớ tới hình ảnh cô bé Mai Anh nhỏ nhất lớp đứng khóc ngậm ngùi thương cây bàng nơi góc sân trường vừa bị đổ ngã sau cơn mưa hơn 20 năm trước. 

Để rồi nghiệm ra rằng, trong cuộc đời này, vẫn có những con người giàu lòng nhân ái, vẫn có những con người sống với nhau không vô cảm, sống mà luôn hướng tới chữ THIỆN, chữ NHÂN.      Theo Tin Tức

Tác giả bài viết: ANHTUANONLINE

Nguồn tin: http://vicongdong.vn/news/view.aspx?newsid=8532720

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Phùng Thiện Nhân

Những tin mới hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27


Hôm nayHôm nay : 376

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 39429

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5707464