Trang nhất » Tin Tức » Tương thân tương ái

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Nỗi đau da cam chưa bao giờ lành lặn.

Thứ năm - 14/08/2014 10:00
Gần 40 năm trôi qua, chiến tranh đã được đẩy lùi nhưng những ký ức buồn, những tàn dư của nó vẫn còn hiển hiện ở nhiều nơi và là nỗi buồn trong tâm trí mỗi người. Hàng triệu người bị thiệt mạng trong cuộc chiến tranh do đế quốc Mỹ tiến hành. Nhiều người tiếp tục bị thiệt mạng và bị sát thương do bom mìn còn sót lại rải rác khắp nơi. Điều đặc biệt hơn đó là còn nhiều vùng đất, nguồn nước bị nhiễm chất độc da cam và tới có hơn 4,8 triệu người Việt Nam bị phơi nhiễm, 3 triệu người là nạn nhân da cam trong đó có hàng chục ngàn trẻ em bị nhiễm chất độc này. Đó là những nỗi đau và là vết thương đang còn rỉ máu âm thầm.
 
  Ông Vân và cháu nội Phùng Thế Nghiêm

 

Những âm thanh trở nên mông lung, xa lạ khác thường
 
Năm 2006, chị Vũ Thị Hằng kết hôn với anh Phùng Hoàng Anh là người cùng thôn Mễ Đậu, xã Việt Hưng, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên. Hai vợ chồng anh chị hiền lành, làm lụng tần tảo sớm hôm và được nhiều người quý mến. Năm 1997, anh chị sinh được 1 bé trai rồi đặt tên cháu là Phùng Thế Nghiêm.
 
Cháu Nghiêm khi sinh ra hình dạng như bao đứa trẻ khác theo quy luật của thời gian cháu cũng dần tập lẫy, tập bò, biết nói bập bẹ và biết lắng nghe những âm thanh của cuộc sống. Thế nhưng khi gần 2 tuổi cháu mới bắt đầu tập đi, dần dần cháu có những biểu hiện bất thường như nói không rõ, chậm hiểu, hành động vụng về. Cứ thế rồi 2 năm, 3 năm, 4 năm trôi qua cháu Nghiêm không theo kịp bạn bè cùng lứa tuổi. Gia đình hai bên, họ hàng chòm xóm nhìn vào hoàn cảnh của vợ chồng anh chị mà buồn thay. Cũng từ đó anh Anh và chị Hằng sống trầm hơn bởi hình ảnh của đứa con trai kia khiến hai vợ chồng suy nghĩ nhiều. Và rồi, được gia đình hai bên nội ngoại quan tâm động viên anh chị đã đưa cháu đi khám các bệnh viện, kết quả là cháu Nghiêm đã bị nhiễm chất độc da cam di truyền từ đời ông nội của cháu.
Từ đó, những âm thanh, những gì đó đang diễn ra của cuộc sống kia với cháu Nghiêm trở nên mông lung, xa lạ khác thường.
 
Ký ức chiến tranh và vết thương chưa bao giờ lành lặn
 
Đến nhà ông Phùng Văn Vân là ông nội cháu Nghiêm để tìm hiểu thực tế và đã được nghe ông kể những câu chuyện thật xúc động. Ông Vân ngày trẻ còn có tên là Phùng Văn Mây. Cũng như bao chàng trai, cô gái trẻ tuổi thanh niên khác sinh ra và lớn lên trong thời kỳ chiến tranh liên miên. Chàng thanh niên trẻ từ biệt quê hương, bà con anh em chòm xóm, người yêu lên đường nhập ngũ năm 1968 rồi tham gia chiến đấu chống Mỹ tại chiến trường Quảng Trị.
 
Trải qua một số trận đánh ác liệt khiến ông ông bị thương ở nhiều chỗ trên cơ thể. Có đợt hành quân, ông và đồng đội phải hứng chịu những lần dải chất độc da cam của Mỹ trải xuống. Thứ chất độc có màu da cam làm trơ trụi cả những cánh rừng. Cũng chẳng nhớ là từ trận đánh nào mà trên ngực, dưới cẳng chân ông bị găm mảnh đạn đã nằm sâu trong da thịt. Trong một trận đánh quyết liệt năm 1972, cấp trên lệnh cho trung đội của ông bằng bất cứ giá nào cũng phải tiến lên cắm cờ Thành Cổ Quảng Trị. Tình hình thế trận lúc đó thật cam go, sự chênh lệch lớn về quân số, vũ khí giữa ta và địch đã khiến nhiều đồng đội của ông đã hy sinh còn ông bị trúng phát cối cá nhân làm chấn thương sọ não. Tình trạng của ông lúc đó rất nguy kịch, ông được đồng đội sơ cứu rồi chuyển ông về Trại Kẻ Sặt, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Hưng (nay là tỉnh Hải Dương) điểu trị và an dưỡng.
 
Ở tại đây, ông và anh em thương binh trong trại thêm lần nữa lập chiến công đó là bắt sống một sĩ quan Mỹ nhảy dù xuống cánh đồng Kẻ Sặt. Sau đó, các ông bàn giao viên sĩ quan Mỹ cho đội dân quân tự vệ của địa phương. Sự việc đã được các cơ quan, ban ngành biết đến, các ông được tuyên dương, ca ngợi ngay hôm đó. Hôm sau, ông xin lãnh đạo trại được về thăm gia đình cũng là lúc có đoàn báo đài Quân đội về quay phim tư liệu về vụ bắt sống viên sĩ quan Mỹ kia cũng là lúc ông vắng mặt.
 
Sau khi sức khỏe bình phục, ông được cử đi học lớp tài vụ theo kế hoạch của tỉnh Hải Hưng để về tiếp tục phục vụ công tác. Thế nhưng đi học được một thời gian, gia đình báo tin nhà ông đang gặp khó khăn. Nhà ông có 5 anh em trai, người anh cả là Phùng Văn Thể hy sinh chiến trường miền Nam, người anh thứ 2 thứ 3 là Phùng Văn Tất, Phùng Văn Song đang trong chiến trường Lào và Campuchia, người em út Phùng Văn Vạm và 2 người con lớn của người anh cả còn nhỏ. Vì thương bố mẹ già, hoàn cảnh gia đình éo le, ông đành bỏ dang dở khóa học tài vụ.
 
Về nhà một thời gian, ông tham gia công tác Đoàn ở thôn và đã kết hôn với bà Cao Thị Chuyên người cùng làng. Sự tích cực của ông đã có những kết quả nhất định đó là nhiều năm liền Đoàn cơ sở do ông phụ trách được cấp trên biểu dương, khen ngợi. Sau này ông giữ chức bí thư Đoàn xã, xã đội trưởng sau đó ông nghỉ công tác. Ông, bà tích cực sản xuất, tăng gia, làm kinh tế và sinh được 5 người con. Trong số đó có người con gái thứ 3 lên 4 tuổi mắc bệnh, mặc dù được gia đình đã đưa đi chữa trị nhiều nơi nhưng cũng không qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo do ảnh hưởng của chất độc màu da cam.
 
Thời gian cứ thế trôi qua, bốn người con của ông lần lượt trưởng thành lớn lên. Trong đó có người con trai cả là Phùng Hoàng Anh và cô con gái thứ hai tích cực sớm hôm cùng ông bà làm nghề phụ, đi chợ, buôn bán. Đầu năm 1996, anh Anh cũng vừa tròn 22 tuổi lập gia đình với chị Vũ Thị Hằng người cùng xóm. Cuối năm anh chị sinh cháu Nghiêm.
 
Cháu Nghiêm cứ lớn lên như bao đứa trẻ về thể xác nhưng tâm hồn cháu thì không như vậy. Tưởng có được niềm vui an ủi thì tiếp tục ông Vân và gia đình phải chấp nhận một sự thật đau buồn ở đứa cháu nội đầu.
 
Đến năm 2011, đang làm ăn buôn bán bình thường thì anh Phùng Hoàng Anh đột nhiên có những biểu hiện khác thường. Anh rơi vào trạng thái trầm cảm, mất ngủ dài ngày và sao nhãng công việc. Đi bệnh viện khám, bác sĩ chẩn đoán anh bị ảnh hưởng thần kinh, co cứng cơ vùng cổ gáy và thoái hóa khớp cổ. Rồi cứ thế thời gian trôi qua cho đến hôm nay, anh Anh thì phải điều trị ở hết bệnh viện này bệnh viện nọ và cháu Nghiêm đã 17 tuổi nhưng cứ khờ dại như đứa trẻ thơ. Sự vất vả bấy lâu đè lên đôi vai người con dâu ông và cũng là trách nhiệm nặng nề của cả gia đình. Khi kể đến đây, ông Vân rơm rớm nước mắt, bùi ngùi vì ông phải đối diện với những chuyện buồn của các con các cháu của mình. Nhiều khi trở trời vết thương của ông đau nhói nhưng đau đớn hơn đó là hình ảnh của những người con và đứa cháu nội vô tội kia cứ khiến ông day dứt.
Với ông Vân những vết thương của chiến tranh và nỗi đau da cam chưa bao giờ lành lặn.
  • Thoa Lâm - Phùng Hiệu

Nguồn tin: http://congluan.vn/tin-chi-tiet/0/51543/Noi-dau-da-cam-chua-bao-gio-lanh-lan..html

Tổng số điểm của bài viết là: 40 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 28

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 26


Hôm nayHôm nay : 397

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 39450

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5707485