Trang nhất » Tin Tức » Vănnghệsĩ họPhùng

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Tập thơ “Miền yêu thương” (P1) - Phùng Trung Tập

Thứ hai - 11/08/2014 10:23

 

Xem hình
 
Vài nét về tác giả: Phùng Trung Tập- Nguyên quán huyện Nam Sách tỉnh Hải Dương, nhập ngũ năm 1974, từng chiến đấu tại chiến trường Miền Tây Nam Bộ; tốt nghiệp Học viện Quan hệ Quốc tế Mátxcơva (MGIMO) thuộc Liên Xô cũ (1980-1985), hiện là giảng viên chính môn Luật Dân sự, đại học Luật Hà Nội. Làm thơ từ những năm còn là người lính.Tập thơ Miền yêu thương gồm 119 bài thơ do NXB Văn học ấn hành 2012. Sắp xuất bản: Mắt bão con tim. NBĐ trân trọng giới thiệu tập thơ Miền yêu thương của nhà thơ Phùng Trung Tập cùng bạn đọc.

HOÀI NIỆM M��?T TÌNH YÊU - Lời giới thiệu của Trần Hoàng Thiên Kim

“Miền yêu thương” là một tập thơ dày dặn đầy nội tâm, chứa đựng nhiều kỷ niệm, nhiều ký ức, và những nỗi trăn trở, lo toan trước cuộc sống thường hằng của một giảng viên lâu năm tại Trường Đại học Luật Hà Nội, PGS - TS Phùng Trung Tập.

Sinh ra tại vùng đất Nam Sách, Hải Dương, một vùng đồng bằng với những vựa lúa chín ngan ngát thẳng cánh cò bay, một hòn đất bầu bạn như chuyện trò mỗi buổi ban mai hay mỗi chiều về chạy nhảy chân trần đạp trên những gốc rạ vừa mới gặt, một chiều thu mưa trong khu vườn nhỏ dáng mẹ hao gầy cùng tháng năm giờ đã trở nên hoang vắng, xa xăm: “Chiều hiu quạnh con một mình đi bộ/ Tóc bết đầu trôi giọt giọt mưa rơi/ Trước cổng nhà vắng giọng nói cười/ Không một tiếng khua vui chùm chìa khóa/ … Hôm nay giữa chiều thu lạnh vắng/ Con một mình thấm ướt dưới mưa rơi/ Hoa cúc đầu sân gục rũ gió trời/ Nước lấp lánh cánh vàng rơi nhè  nhẹ...” (Chiều thu mưa) vàng rơi nhè nhẹ…” (Chiều thu mưa). Tuổi thơ ấy, có cả một miền thương yêu với dáng em trong chiều cùng đôi mắt đẹp đã trở thành một thi ảnh đẹp trong thơ anh: “Đôi mắt em/ Thẳm biếc dịu hiền/ Anh đắm chìm, ngây ngất giữa dòng Ngân/ Dù xa thẳm mỗi phương trời, sóng bể/ Em vẫn ngọt ngào, nuột thắm trước tình anh” (Miền thương yêu). Có lúc, thơ của anh lại nhuốm màu sắc hiện đại: “Anh động rèm trước ngưỡng cửa tim em/ Trăng vằng vặc giữa trời/ Dẫn anh vào bến đợi/ Thời gian/ Khát em”(Ngỏ lời)…

Nhà thơ Phùng Trung Tập

PGS.TS. Phùng Trung Tập tâm sự rằng, dù là người công tác lâu năm trong ngành Luật nhưng bản thân anh yêu văn học và đã làm thơ từ thuở bé. Anh làm thơ một cách tự nhiên như người ta ghi nhật ký. Thơ anh là những xúc cảm được trang trải bằng những hồi tưởng đan xen từ quá khứ đến hiện tại, bằng lý trí của một giảng viên ngành Luật luôn nhạy cảm và đa cảm, từng phải lòng nhiều vùng đất, phải lòng nhiều con người, nhiều cảnh ngộ ở những nơi anh đã đi qua. Có khi đó là dấu ấn của sự hoài niệm những ngày anh vào miền Nam chiến đấu, có lúc lại là cảnh của vùng xứ sở bạch dương xa xôi khi anh sang Mátxcơva học đại học tại Học viện quan hệ Quốc tế Mátxcơva (Liên Xô cũ)… Thơ anh đôi khi còn là một tiếng nấc nghẹn ngào trước cuộc đời nhiều biến thiên, nhiều sự trái ngang, đầy nghịch lý mà anh vẫn từng chứng kiến trong tư thế của một giảng viên chuyên về Luật dân sự, từng đi làm cố vấn Luật cho nhiều công ty, tổ chức, anh đã từng gặp, từng chứng kiến: “Bà cụ già mua hộp bia nhôm/ Bóp méo từng lon, trong bàn tay gân guốc/ Như miết vào đời mình những khao khát… đủ no/ Khi ruộng mật, bờ xôi đã biến thành siêu thị/ Em gái tóc đỏ xơ nắng gió/ Nhặt gom từng vỏ hộp ven đường/ Khát một điệu đồng ca giữa sân trường tiểu học/ Nhưng không thể/ Nương rẫy nhà em đã quy hoạch mất rồi…” (Giọt mồ hôi), hay: “Một cụ bà dáng gù thân gầy guộc/ Cõng bó củi tươi, chân bấm đỏ sườn đồi/ Khói bếp, cơm thơm, mùa đông bớt lạnh/ Nhiều kẻ lạnh tanh bên ngọn lửa reo cười” (Sức nặng)…

Gặp Phùng Trung Tập lần đầu tiên, tôi không nghĩ rằng anh là một PGS.TS, giảng viên lâu năm tại Trường Đại học Luật Hà Nội, bởi vì người ta vẫn thường có quan niệm rằng, đã là một Luật gia, hoặc một người am hiểu về ngành Luật sẽ thường cứng nhắc thậm chí hơi nghi ngại và đánh giá mọi thứ theo một con mắt đầy soi xét. Với PGS.TS. Phùng Trung Tập thì điều này lại càng có vẻ… chắc chắn, vì anh là tác giả của 6 tập sách chuyên khảo về Luật dân sự đã công bố, tham gia viết nhiều giáo trình đại học; chủ biên của nhiều giáo trình và sách chuyên khảo khác; đã công bố hàng chục công trình in trong các tạp chí chuyên ngành Luật. Nhưng khi đọc thơ anh, khi ngồi trò chuyện cùng anh bên ly cà phê lạnh trong một ngày hè oi ả, mới thấy rằng, ẩn sâu bên trong con người anh là một tâm hồn nhạy cảm, yêu quê hương, yêu mẹ cha, thương hay hoài niệm về những ngày tháng gian khó, bần hàn nhưng cũng đầy sung túc của tình cảm yêu thương, đùm bọc, sẻ chia… Đọc thơ của Phùng Trung Tập hiểu được một tấm lòng yêu thơ vô điều kiện và coi thơ là một điểm tựa vững chắc để níu giữ bước chân anh trên những nẻo đường của cuộc sống.

TRẦN HOÀNG THIÊN KIM 

“Miền yêu thương” -Nhà xuất bản Văn Học - 2012

1. TỰ BẠCH

Ta tự vấn mình sao lại viết... thơ
Khi cơ chế thị trường đang cần tiền...
để mạnh? 
Ta đã thấm đời trong từng cơn nóng - lạnh...
Nhận rõ mình vùng vẫy giữa mưa giông!

Ước mẩu bánh mỳ con, mơ mái bếp ấm hồng
Tầm nhận thức lớn cao cùng thời đại. 
Ta cố gắng không khi nào quản ngại
Một luồng gió trái mùa,
Cơn mưa độc bóng mây. 
Ta lớn lên trong cố gắng từng ngày
Trong sự động viên của những người 
Nhân - Trí - Thiện!
            *
Nhân ái trong ta là một điều bất biến
Thương con người còn lam lũ khổ đau. 
Ta trọng tình, ơn nghĩa bền sâu
Căm ghét kẻ lọc lừa, gian trá. 
Ta căm phẫn những thằng người như... vật lạ
Tim tím bầm máu đỉa giữa... Nhân dân. 
Ta căm hờn bè lũ quan tham,
Hút cả giọt mồ hôi cuối cùng dưới gấu quần 
của người dân khát nước
Mất chẳng còn gì trong mỗi đợt lũ, bão giông! 
Ta quặn đau trên những cánh đồng trồng ngô, 
khoai, lúa.
Rằng bội thu ư?
Người nông dân vẫn mải mê mót từng hạt thóc lép
 trên mảnh ruộng của mình!

Rất nhiều món theo 
Thế thời!
Tăng giá!
Chiếc nón cũ theo mùa của người nông dân Việt 
Có đổi thay?
Vì lẽ đó
Vì 
Ba
Bốn đời
Và thế hệ hôm nay
ta phải viết những điều mình trăn trở!
Hà Nội, ngày 14 tháng 4 năm 2012

2. MƯA

Mây tụ hội tầng tầng đen kịt
Nhả tơ lòng xẻ chéo không gian! 
Đất chịu trận thở phồng bọt mép; 
Muôn người vuốt mặt giữa đất trời!

Mưa níu kéo mây trời Muôn luồng sợi
Nhuốm không gian trắng đất, trắng trời
Ếch nhái phởn phơ quờ chân vuốt mắt
Nhằm điểm đất cao bệt đít hát nghêu ngao!

3. ĐÊM

Không gian đen
Mọi vật buông mình
Không cần ngái ngủ. 
Tàu lá chuối lật mình 
Theo gió
Giọt giọt rơi
Tạch... 
Tạch...
Dưới chân cây...
Bầy chuột lao mình kiếm sống
Ngả nghiêng đám cỏ sống theo bầy.
Chú nhái bén lật mình trên cành khế, 
Làm rối chân tơ con nhện giăng mùng.
Con ốc sên tảo tần dò hướng chuyển
Hoảng hốt rụt đầu trước quả ổi rơi. 
Gió ngái ngủ đi tìm nơi mắc võng
Đêm không đèn va vấp mỗi vòm cây. 
Cá dưới hồ sợ đêm về .... mắc bẫy,
Tung mình lên lại lặn xuống theo bầy...
Chú dế mèn đêm về không ngủ
Tự an ủi mình bằng những vuốt râu...
Con trâu đứng trong chuồng 
cũng mơ màng thức, ngủ
Nhìn đống rơm trước mặt 
Sợ đông về.
Dòng sông nước 
Đen 
Dài như than chảy...
Lặng lẽ uốn mình
Lặng lẽ trôi...

Cửa sổ nhà ai le lói
Ánh nến cháy hết mình 
Thế đứng chập chờn vơi! 
Ngày ngắn 
Đêm dài...
Thế sự
Nhân sinh
Câu hỏi lớn! 
Chưa thấy ánh bình minh
Ấm lại
Thiên Hà. 
Đêm 27 tháng 3 năm 2012

4. DÁNG NHẬT BẢN

Từ xứ sở nhiệt đới gió mùa mưa nhiều, nắng gắt 
Đến Tôkyo một sáng đầu xuân. 
Cây anh đào nụ mới nhú đầu cành, 
Đã bừng sáng sắc trời Nhật Bản. 
Ta đã có một lần thăm nước bạn, 
Tôkyo gió lộng giữa ngàn sao. 
Người Nhật Bản kiên trung mà hiền dịu, 
Mỗi dáng cúi chào vẫn lồng lộng thanh cao. 
Ta đến Tôkyo 
... Đi giữa ngàn sao ...
Đi giữa muôn người 
Phố và phố đẹp như trong huyền thoại.
*
Ta bước trên hè phố xứ người
Bông tuyết
Lạnh 
Cuối mùa 
Vấp 
Vào ta 
Tan chảy!


5. HẠT THÓC LÀNG QUÊ VIỆT

Hạt thóc mảnh mai
Bé nhỏ
Mà sinh sôi triệu triệu làng quê! 
Nuôi sống mọi thần dân, 
Và những anh hùng
Vì dân tộc. 
Hạt thóc Việt Nam
Nhọc nhằn, 
Lam lũ
... Trên những cánh đồng quê 
Chia mảnh 
Tứ bề...
Thời mở cửa
Tiếng động cơ tràn ngập xóm thôn
Nhiều tiếng hát ru con 
Nhòe vào khói bụi.

Bến nước
Sân đình 
Khói hương cháy vội
Nhường chỗ thị trường 
Đong
Đếm
Bán 
Mua! 
Niềm tin vào Trời, Phật
Ban phát 
Thần dân
Mưa thuận,
Gió hòa.
Nhưng Trời, Phật có hay chăng
Khi mỗi nồi cơm phải 
Thêm gió, 
Thêm mưa,
Giá điện, giá dầu, thuốc trừ sâu, phân đạm
và nhiều khoản chi phụ phí canh nông
Cứ sau mỗi vụ mùa
Thi nhau vọt tiến!

Người dân bội thu theo những vụ mùa
Mắt vẫn héo mòn
Tự xoay chuyển 
Trên nhộn nhạo 
Thị trường
Rớt giá! 
Ôi! Hạt thóc quê hương suốt đời lam lũ,
Không định được giá trị của chính mình
Trong lốc xoáy
Cạnh tranh! 
Hạt thóc 
Luôn luôn bị lạm dụng
Khi bội thu rất nhiều kẻ tranh công! 
Chỉ có người dân trực tiếp gieo trồng
Mới thấm hiểu
Sự nhọc nhằn
Tạo ra
Hạt thóc!

Hà Nội, ngày 27 tháng 3 năm 2012

(Còn nữa)

(Theo Bản tác giả gửi NBĐ)

Nguồn tin: http://www.nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=6727

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27


Hôm nayHôm nay : 149

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 40388

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6111958

Đặt Logo, Banner