Trang nhất » Tin Tức » Vườn thơ

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

CƠN MÊ NÀO CŨNG THẾ THÔI

Thứ sáu - 08/04/2016 23:19

CƠN MÊ NÀO CŨNG THẾ THÔI 1

Anh bảo màu chiều thường hay vàng
em tô hoàng hôn tím lại
tím là chiều
hay màu thu vàng mãi
tuỳ lòng.

Anh cứ lội ngược lội xuôi trong dòng kí ức
mỗi nhớ
mỗi quên
nỗi đời hư thực
trống vắng là nơi tận cùng mênh mông của tuyết
mây thương chiều núi quạnh tình
anh biết.

Anh bảo học được một chiêu rất tuyệt
buổi sáng nhìn ra cửa sổ
nhưng không cho em biết anh đã thấy gì
chỉ nói em nghe những hồi ức của anh
về con đường lạ lẫm
lối nói lạ lẫm
và ngôn từ lạ lẫm của mùa thu
em đâu biết.

Bởi hoàng hôn tím không là em
và mùa thu vàng không là anh
màu xuân vẫn biếc xanh
cơn mê nào cũng thế thôi
ừ nhỉ!



CƠN MÊ NÀO CŨNG THẾ THÔI 2

Anh đôi khi không diễn tả hết được màu khát khao
trong tận cùng của đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím
giữa cung bậc đời thường
mỗi gam màu dường như rất chơi vơi.

Anh đôi khi không thể nén lòng mình
cứ để mặc chiều buông tấu khúc thu lơi
một cuốn phim buồn nung lời ước hẹn
một chuyến xe lăn qua chiều tím ngắt
một dáng mây hoa vô tình vắt ngang trời.

Anh đôi khi cứ mặc cung đàn buồn lay ngược phím thơ rơi
mặc rã nát lòng nhau
nghe chiều lả lướt
mặc đau buốt vần thơ
nghe hồn mình hồ như chết được
cơn mê nào biết dại khờ.

Xin anh đừng vày vò tan nát những giấc mơ
dẫu giấc chiêm bao mang dáng hình mị ảo
những cánh hoa khô vẫn một đời ngoan đạo
đâu đó phía nghìn trùng
thu đổ
lá tìm nhau
cơn mê nào rồi cũng chỉ thế thôi.

 

XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ 1

Hồn say khướt
lên đồi hong nỗi nhớ
tiếng thơ rơi nhè nhẹ xuống lưng chiều
ta ngồi giữa muôn trùng
nghe suối gọi
bờ đá rêu hờn
vách núi cũng hoang liêu.

Trời xanh lắm
say
chờ em
đồi vắng
chuông từng hồi gõ
vọng tiếng mê lung
đêm mị hoặc
em về
men trăng ngọt
thực rồi hư
mê đuối giấc nguyệt cùng.

Lên đồi
hát câu chờ mong
và hát
lời thiên thu vời vợi khúc trăng thề
em tóc gió qua cầu
phơi dáng nguyệt
ta ngập ngừng đêm trả lại cơn mê.



XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ 2

Ta hì hục
tìm thước đo huyệt mộ
chôn mấy vần dang dở
chẵng là thơ
chiều đã xuống
đường chân trời hoen tím
tấm mây choàng khâm liệm
mãi vu vơ.

Phù du lắm
đời có gì miên viễn
là khói sương
là hư ảnh xa trôi
xin trả lại cơn mê từng vô lối
những âm vần làm sâu vết thương thôi.

Xin đừng chúc
trăm năm là hạnh phúc
đời mong manh
tìm đâu khúc niệm cầu
màu mây khói dẫu vương niềm thương nhớ
những ngôn từ đan xiết
kết vần đau

Ta chợt ngẩng lên nhìn
xanh cao quá
dưới chân ta
lời mộ địa thâm trầm
từ vô thỉ
bánh xe đời lăn mãi
kiếp luân hồi
ôi! đâu chỉ ngàn năm.

Tác giả: Phùng Ngưng Thu

Nguồn tin: www.hophungvietnam.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 8


Hôm nayHôm nay : 318

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 41458

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6375798

Khu du lịch Thiên Sơn - Suối Ngà

Khu du lịch Thiên Sơn - Suối Ngà