Trang nhất » Tin Tức » Vườn thơ

Facebook Twitter More...DeliciousDiggFavorites

Chùm thơ của Phùng Hải Yến

Thứ năm - 14/08/2014 09:11

Phùng Hải Yến là một phóng viên trẻ của báo Lai Châu, tốt nghiệp khoá sáng tác văn học của trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Hải Yến viết văn, làm thơ, viết báo. Những sáng tác của Hải Yến mang hơi thở của cảnh vật và con người vùng cao. 

Phùng Hải Yến

1- NẮNG THỔ CẨM

Anh dắt trâu đến hỏi con gái bản bên
Em tức tưởi chạy ào vào khung dệt
Gỡ tấm chăn đêm, ngày thêu tay từng chút
Thẫn thờ ra sân.

Em tung tấm chăn trên dây phơi
Tấm chăn làm sợi nắng lung linh màu
Ôi, Nắng Thổ Cẩm…
Nắng rất gần
Mà không thể với tay…

2- KHÓC TRÊN ĐỈNH HOÀNG LIÊN

Trên vách đá một ngàn bốn trăm lẻ một mét
Em đã khóc khi nhìn thấy bờ bên kia
Hoa Đỗ Quyên bung từng chùm trên cao
Ngạo nghễ hớp gió trời
Nở hoà vào mây
Xoè tay ôm Hoàng Liên ngàn tuổi

Em đã khóc!
Ngoảnh lại làng bản mình khơi khơi rừng núi
Nhìn thấy bé mọn mình giữa thung lũng sương
Nước mắt em lăn trong từng cánh Đỗ Quyên
Như người gái đẹp đêm xoè lặng khóc bên bờ sông Đà thuở trước…

Em đã ôm mẹ cổ thụ cháy khô
Máu đen bám phủ trời những ngày rần rật lửa
Nhựa sống trôi đặc quánh sông Đà

Em đã khóc cùng Hoàng Liên bạo bệnh hiểm nghèo
Bao tế bào chết đi, chồi nụ khi nào hồi sinh để ngày mai rừng thức?
Trên hun hút Hoàng Liên
Lặng khóc giữa xưa- nay.

3-CHIẾC KHÈN TÌNH

Em ríu rít gót chân leo vách đá tai mèo
Đuổi bắt tiếng khèn không nhốt được vào tai
Tiếng khèn rơi nghiêng, tim em mộng mị

Em đã nghe đâu đây
Vang lời khèn da diết đắm say
Hẳn được thổi từ miệng người trai chung thuỷ

Lời khèn vượt thác trắng
Lời khèn lướt núi sâu
Lời kèn in dấu khoé môi ai lịm mật

Em men theo luồng gió
Tìm lời khèn của người trai gieo giữa nắng hoa.

4- GIÓ CỐM

Chày khua đáy cối
Gió cốm len khẽ nếp áo chàm
Nắng thổ cẩm chở thu về hong tóc
Khói bếp bay
Hương rượu cay
Ánh mắt say.

Gió cốm đượm nồng vạt cỏ
Cô gái mây
Nâng chày
Đưa mùa
Tiễn ngày tháng.

Gió cốm
Níu chân khách lạ
Tình lay…

5-LÃNH CẢM CAO NGUYÊN

Gió quờ quạng văng mình vào những khoảng không có gì che chắn
Tôi, anh, họ…chúng ta vận áo bông, choàng mũ sùm sụp qua đầu
Mải miết đi, bước chậm, nhanh, mắt không nhìn ngang, dọc

Những đứa trẻ chăn bò ngược chiều rách rưới,bị gió tạt vào khoảng da trống sau những mụn vá

Gió cũng đang tạt thẳng vào khung lồng ngực thiếu mất trái tim của chúng ta.

6- XIẾT TAY

Người Tây Bắc
Ngả nghiêng
Bát rượu mời
Sóng sánh
Mắt nai
ngà ngà
nhịp thở
Xiết tay nhau từng lượt nhấc
Khách về
Bẽn lẽn úp mặt vào cái xiết tay
Tưởng hơi ấm sau điệu xoè nằm lại

7- NÚI VÀO XUÂN

Núi vào xuân
tưng bừng điệu hát
Quả còn xoay
tung tay bắt
ánh mắt như lửa
tình yêu.

Núi vào xuân
Phiên chợ tết
ngất ngây say
thắng cố
má con gái ửng hồng…
rượu ngà,
môi nồng
giục giã
Bạn tình ơi!

Núi vào xuân
Một ngày thật lạ
Giữa non ngàn
chơi vơi
Tưởng hồn mình
hóa chiếc khăn mây
vắt ngang núi
mùa xuân…

8-ANH VÀ THƠ THẢO NGUYÊN

Em đến với thơ bằng lối cửa sau
Thấy anh – kẻ tội đồ ngắc ngoải thánh giá
Thơ hành hình anh trong đêm
Vật vã máu xiết hình con chữ
gợi nhân sinh

Anh lạ lùng hỏi em đến từ đâu
Ngạc nhiên ư? sự gặp gỡ của trăm triệu năm ánh sáng
Em bước từ thơ ra
Từ đầu ngòi bút…
Anh rơi mất dẻ xương sườn mình
Rồi bỏ quên.

Dỗi hờn anh.
Thơ ngả mùa hoang vắng
Hai chú dế cạn lời chắp cánh giã biệt nhau…

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Vua Phùng Hưng

                 

  

 

   

 

   

Địa điểm truy cập Web

Locations of Site Visitors

Danh mục

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 36

Máy chủ tìm kiếm : 30

Khách viếng thăm : 6


Hôm nayHôm nay : 169

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 21330

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6409859